Ánh Sáng Trên Đường VềCâu chuyện ngắnCó những cuộc chia tay không bắt đầu bằng lời giã biệt, chỉ lặng lẽ diễn ra giữa khung cảnh đời thường: một ga tàu cuối ngày, một quán trà ấm, hay chỉ là một bức thư bỏ quên trong ngăn bàn.Sora từng nghĩ mình sẽ sống mãi trong những gam màu nhạt - cho đến khi Yami bước ra khỏi đời cậu, để lại khoảng lặng dài như mùa mưa năm ấy. Và Ami, người vẫn âm thầm hiện diện bên cạnh, đã dùng chính sự dịu dàng của mình để khơi lại sắc màu mà Sora đã cất giấu từ lâu.Trên con đường về của mỗi người, có những ánh sáng không đến từ mặt trời, mà từ những ký ức, từ cảm xúc từng bị lãng quên, từ những điều nhỏ nhất - nơi tình yêu không cần tên gọi, chỉ cần được cảm nhận.…
Đôi ta kiếp trước yêu nhau nhưng lại chọn hai con đường khác nhau. Huynh chọn con đường chính đạo còn ta lại chọn con đường tà ma ngoại đạo. Kiếp này, chúng ta không thể đi cùng nhau đến cuối đời. Nếu có kiếp sau, chúng ta nhất định sẽ thành đôi còn kiếp này chúng ta đừng nên tương phùng…
Author: DMCK.Giọng văn mất dạy nên đừng đánh giá😭Fanfic chỉ là giả, không áp dụng lên người thật.CĐĐGRS2024+Đồng Kim.Nhóm bạn trong fic không theo kiểu Top chơi với Top, Bottom chơi với Bottom.___Châu Tuyết Vân × Ca Nương Kiều Anh.Thiều Bảo Trâm × Dương Hoàng Yến.Ngọc Phước × Ngọc Thanh Tâm.Bùi Lan Hương × Ái Phương.Minh Hằng × Tóc Tiên/MisThy × Tóc Tiên.Hoàng Yến Chibi × Dj Mie.Hậu Hoàng × Maitinhvi.Đồng Ánh Quỳnh × Kim Tuyến.Còn nhiều OTP khác.Top × Bottom.…
Một công chúa ở một vương quốc nọ rất xinh đẹp và hiền hòa. Cô ấy tên là Maria. Một ngày cô công chúa ra ngoài chợ xem cảnh quan bên ngoài và đã gặp mối tình đầu của mình nàng yêu anh ấy rất nhiều nhưng chàng trai ấy lại không yêu có công chúa và cũng không biếy cô ấy là công chúa. Chàng trai ấy tên là Robito. Tuy lúc đầu anh ấy rất ghét công chúa nhưng sau cùng anh ấy đã rất yêu anh ấy. Nhưng sau lưng chữ yêu đoa từ khi anh chàng ấy vào cung điện thù anh ấy lại thích người em của Maria. Người em của Maria là Rose, em ấy cũng rất yêu ảnh Robito. Muốn biết câu chuyện ra sao bạn hãy vào đọc nhé, cảm ơn…
Kainess-Kunichigi-NagiReo-Shisae-Rinbachiisa-Otokara-Hiokuro-Egoanri-...Notp thì lướt,nếu đục thì đừng trách sao tôi phốt,đọc mà không đục thì tôi chào đón-đọc truyện vui vẻ<3…
Tên truyện: Can đảm đi cùng anhTác giả: Cyon Shirley Keith (mọi người có thể gọi tắt là Cyon)Thể loại: fanfic, lãng mạnNhân vật chính: Vương Nhất Bác, Vương Tử Tuyền (98)Tình trạng: đang tiến hành Một số lưu ý trước khi đọc:1. Đây là truyện về Song Vương, nếu bạn không thích một trong hai hoặc cả hai người họ thì có thể nhấn back thay vì đọc trong khó chịu.2. Trừ tên hai nhân vật chính và các địa danh, thương hiệu, mọi tên riêng còn lại đều không có thật hoặc đã được thay tên. Tuyệt đối sẽ không có tên của bất kì nghệ sĩ nào ngoài Song Vương trong truyện này. 3. Các tình tiết có thật trong truyện: gia cảnh, xuất thân, sự nghiệp của 2 nhân vật chính ở hiện tại (chỉ bao gồm 1 bộ phim đóng chung), những gì có trong các buổi họp báo, phỏng vấn, fancam, clip hậu trường đến thời điểm viết. Còn lại sẽ là phỏng đoán và tưởng tượng của mình.4. Mình không có ý bôi nhọ, xúc phạm, chê bai bất kỳ cá nhân hay tổ chức nào, nếu trong quá trình viết có sơ sót, mong mọi người góp ý thẳng thắn để mình sửa chữa, mình sẽ vô cùng cảm ơn. Nếu là cmt chê trách phiến diện vô căn cứ, mình xin phép không rep.___Sau cùng, rất mong tác phẩm này được mọi người ủng hộ <3…
Thư trở mình lật tung chăn, bực dọc bước xuống giường. Hít một hơi thật sâu, trái lại với sự tưởng tượng về làn không khí trong lành. Cô khẽ nhíu mày, khắp nơi trong phòng bừa bãi lộn xộn. Căn nhà thì lụp xụp rách nát. Gọi nó là nhà thì nó cũng hơi quá, nó chỉ một cái chòi lá như chòi trông vịt được dựng tạm. Mái lá đã mục nát từ lâu.Được che tạm bằng đủ thứ lằng nhằng: chiếu, rẻ rách ... vẫn không ngăn được nước mưa dột vào mỗi khi trời mưa. Bên ngoài mưa to thì trong cũng mưa to, trong nhà cứ gọi là ướt như ngoài sân. Vách được ngăn tạm bởi những ván gỗ mục nát . Mọt giám thi nhau gặm hằng đêm, giường thấp lè tè nhưng nhìn có vẻ cứng cáp chắc chắn . Không khí âm u, sực mùi mồ hôi, mùi dán, chuột,mùi tanh tưởi của những lần đĩ điếm. Xung quanh san sát mọc lên không biết là bao nhiêu căn chòi như vậy.…
Có những mối quan hệ sinh ra không phải để gọi thành tên, mà để người ta lặng lẽ nhận ra bằng sự dao động của con tim...Chúng bắt đầu từ những điều rất nhỏ, nhỏ đến mức nếu không đủ tinh tế, sẽ dễ dàng trôi qua như một khoảnh khắc bình thường của tuổi trẻ. Một ánh mắt chạm nhau lâu hơn mức cần thiết, ở lại thêm một nhịp thở rồi mới lặng lẽ quay đi, gợi lên trong lòng một cảm giác mơ hồ, chưa kịp gọi tên. Giữa những buổi tối nhạt màu, tin nhắn được gửi đi chậm rãi, những câu chuyện không có điểm dừng, chỉ là cái cớ để kéo dài thêm một chút thời gian trước khi đêm khép lại bằng lời chúc ngủ ngon quen thuộc. Khi đứng cạnh nhau, có lúc khoảng cách bỗng trở nên mong manh, để những đầu ngón tay khẽ chạm, rất nhẹ, như vô tình nhưng lại mang chút tâm tư hèn mọn, đủ khiến con người ta nhớ mãi. Giữa những tiếng trêu đùa của bạn , cả hai chỉ cười rồi để im lặng thay cho câu trả lời, không phủ nhận cũng chẳng một lời khẳng định, như thể câu trả lời đã nằm sẵn trong ánh nhìn dành cho nhau. Chiều tan trường, họ bước cạnh nhau trên con đường lát đá dưới tán cây, chậm hơn đám đông một nhịp, không ai dừng lại, cũng chẳng ai muốn bước nhanh hơn, chỉ mong khoảnh khắc ấy trôi chậm thêm một chút, để được ở cạnh nhau lâu hơn trước khi nói lời tạm biệt.Giữa tuổi trẻ trong veo ấy, tồn tại một mối quan hệ chưa đủ rõ ràng để gọi thành tên, nhưng lại đủ dịu dàng để người ta muốn giữ lại thật lâu, như giữ một điều rất quen, rất nhẹ, và rất khó thay thế.…
Tác giả:Hồ ĐồThể loại:Ngôn TìnhXuyên KhôngHệ thốngĐiền VănDịch giả : @linhvi751Văn án:Một ngày nọ Tô Thanh Hòa vừa trạch vừa lười sống lại trở thành một cô gái thôn nữ ở những năm sáu mươi.Vì để sống sót, Tô Thanh Hòa chỉ có thể không ngừng hoàn thành nhiệm vụ, trở thành một quân tẩu đủ tiêu chuẩn.[Đinh... Hoàn thành nhiệm vụ nấu cơm, nhận được một điểm kỹ năng nấu nướng, phần thưởng một cân thịt ba chỉ.][Đinh... Hoàn thành nhiệm vụ may vá, nhận được một điểm kỹ năng may vá, phần thưởng một mét vải bông.]Đinh......Phương châm sống của Tô Thanh Hòa chính là, chỉ có không nghĩ ra, chẳng có gì là không làm được.Nhắc nhở: Nữ chính vừa trạch vừa lười, nói khó nghe một xíu chính là hết ăn lại nằm.Mẹ nữ chính là bà mẹ chồng cực phẩm.Anh trai nữ chính là người cuồng giúp đỡ em gái...Chị dâu nữ chính âm thầm đấu với mẹ chồng, cứu vớt ông chồng não tàn...Một gia đình bất bình thường tụ họp.Khẩu hiệu nhà họ Tô: "Chúng ta là người một nhà phải tương thân tương ái."...Review:Tô Thanh Hòa - Một trạch nữ chính hiệu của thế kỷ 21 chuyên viết lách, ngoài ý muốn bị một hệ thống dẫn đến thập niên sáu mươi, bị cực phẩm vờn quanh, Tô Thanh Hòa phát hiện, mình chính là bảo bối trong lòng được cực phẩm che chở, là tròng mắt của bà mẹ cực phẩm, là hòn ngọc quý trên tay của ông anh cực phẩm, vì để sống sót trong năm mất mùa thiếu ăn thiếu mặc, vì để cho bà mẹ và ông anh trai cực phẩm của mình không bị làm bia đỡ đạn, Tô Thanh Hòa đành phải thay đổi thói quen lười biếng…
Tác giả : sizumi_chan.Tình trạng : hoàn thành.Thời gian đổi mới: 21/03/2023.Thể loại : nguyên sang , hiện đại , Trọng sinh , tình cảm..mẹ đơn thân tự mình cố gắng.........................................................Đời trước Trần Thị Như 19 tuổi đang học năm nhất đại học Lạc Hồng , bị bạn cùng phòng thiết kế say rượu loạn tính với anh chàng thợ hồ phòng bên cạnh .Không nghĩ tới hai tháng sau phát hiện có thai, lúc đang bàng hoàng hết sức, anh thợ hồ đứng ra chịu trách nhiệm. Cứ ngỡ là gặp đúng người......Đám cưới sau 5 tháng, người chồng trách nhiệm: " mày có tư cách gì mà ghen , nếu không phải tao nghiện ma túy, sợ lấy về khiến nó chịu tội , vợ của tao đến lượt mày à ???".Cha mẹ chồng hiền lành: " nếu không phải mày chỉ lo làm ăn , không chăm sóc chồng thì làm gì đến nó bị nghiện ".Ngay cả đi sinh con, khó sinh phải mổ , ông bà cũng tính hết từng đồng : " Vợ chồng tao cho mày tiền đổ xăng chạy đi lại là ngon rồi, còn đòi gì nữa?".Vì con có một gia đình đầy đủ, chắt chiu từng đồng cho chồng đi cai nghiện , kết quả : " mày không cho tiền , tao bắt con bé đi bán cho mày biết mặt !" .Chờ con cứng cáp một chút , bỏ xuống hết thảy bế con vào Đồng Nai vừa bán vé số vừa gom tiền trả nợ . Hết nợ nần, góp được tiền về quê ly hôn xong quay đầu nhìn lại: thương con quá , bởi vì mẹ quá ngây thơ, quá dễ tin người, làm con phải theo mẹ lận đận mấy năm ròng. Sống lại một đời .Trần Thị Như chỉ nghĩ góp ít vốn , nuôi con khôn lớn , có điều kiện để con muốn học gì thì học . nếu có thể m…
Trong cõi trần ai đầy rẫy mê lầm, ranh giới giữa bậc thánh nhân và kẻ phàm phu đôi khi chỉ mỏng manh như một hơi thở. Câu chuyện bắt đầu từ Minh Đạt - một vị Thượng tọa lỗi lạc, người ngỡ mình đã chạm tay vào đài sen cao khiết, cho đến khi nhành hoa trà my của người đàn bà tên Thu Nguyệt xuất hiện, tẩm độc vào lòng trắc ẩn của thầy bằng một vở kịch khổ nhục kế tinh vi.Dưới sự giật dây tàn nhẫn của gã đại gia Lâm, Minh Đạt đã ngã quỵ khỏi tòa sen, trầm luân trong những đêm dài nhục dục và đánh mất cả danh dự lẫn đức tin trong cơn cuồng dại của một kẻ bị phản bội tận cùng. Nhưng giữa đống tro tàn của linh hồn, ánh sáng minh triết của sư huynh Pháp Hải đã rọi xuống, không phải để vỗ về, mà để lột trần sự thật cay đắng, buộc thầy phải đối diện với vực thẳm của chính mình.Rời bỏ hào quang của một Tiến sĩ Phật học, Minh Đạt trở về làm kẻ quét lá nơi chùa cổ xứ Huế, dùng mười năm tĩnh lặng và lòng bao dung vô ngã để nuôi dưỡng Vô Nghiệp - đứa trẻ mang dòng máu của kẻ thù. Khi nhành trà my cũ héo úa, cũng là lúc một đóa hoa tâm linh thanh sạch nở rộ, minh chứng rằng: Đỉnh cao của sự tu hành không nằm ở sự lánh đời, mà nằm ở bản lĩnh bước qua giông bão để bao dung cho cả những kẻ đã từng đẩy mình xuống địa ngục.…
Phạm Lưu Dịch, một thám tử khét tiếng trong giới trinh thám, đã chứng minh khả năng bằng hàng loạt vụ án tưởng chấn. Nhưng trong một phi vụ đều tra, anh bất ngờ bị người đồng nghiệp thân cận nhất phản bội. Con dao lạnh lùng đâm thẳng vào tim, khiến anh ngất liền trên nền đất lạnh giá. Phút cuối trước khi nhừng tia sáng cuối cùng lẽ loi, anh thấy ánh mắt tràn ngập hận thù của kẻ phản bội - nhưng điều đó đã quá muộn.Trong lúc ai nấy đã cho rằng Phạm Lưu Dịch đã chết, một người bạn thân của anh đã bỏ tiền để lén mang thi thể anh về nhà.Người đó đã đặt thi hài lên một cái bàn kim loại được bao quanh bởi các thiết bị khoa học kỳ lạ. Trong căn phòng lạnh lẽo, người đó thực hiện các y thuật, máy móc kỳ lạ để "phục sinh" thi thể đã chết này.Màn sương đột ngột bốc lên từ những thiết bị, ánh sáng loé lên như muôn vàn ngôi sao nổ tung. Tất cả chứ ngỡ lại ở đó, và khi ánh sáng lắng xuống, thi thể của Phạm Lưu Dịch đã biến mất.…
"Thần tượng giúp thanh xuân thú vị, tình yêu làm thanh xuân rực rỡ, nhưng chỉ có tình bạn mới khiến thanh xuân được trọn vẹn... "Ra mắt 1.8.2019Tác giả : Sunne Lee - Thái HyHọa sĩ : Seafood LordSinger ost : Trúc Tuyên Ost : Lần cuối - Ngọt Câu chuyện nói về chàng trai LGBT có hoàn cảnh khó khăn nhưng với tài năng và ước mơ cậu đã vượt khó trở nên giàu có bên bạn bè của mình, cậu có sự nghiệp, có danh tiếng nhưng ít ai biết cậu luôn thất bại trong tình yêu vì giới tính của mình.... Vậy mọi chuyện sẽ diễn ra thế nào ? Mời các bạn đọc tập truyện "Thanh xuân".Facebook Sunne : https://www.facebook.com/sunne.lee.218Instagram Sunne : https://www.instagram.com/sunshine.1823_/Instagram Sunne Lee : https://www.instagram.com/sunne.lee/Fanpage SUNNE LEE official :https://www.facebook.com/sunnelee.lehoangduyanh1823/My Sunshine page : https://www.facebook.com/sunnelee1823/Youtube Sunne LEE : https://m.youtube.com/channel/UC1SCQBGiwYDiWjMj82RFSewWattpad Sunne Lee :https://www.wattpad.com/user/lehoangduyanh_Xán Liệt là của Bá Hiền page :https://www.facebook.com/chanbaeklachanai/- Group :@ Shippers ChanBaek Vietnamhttps://www.facebook.com/groups/779481909144826/@ AROHAs world teamhttps://www.facebook.com/groups/2338487759510683/- Email :• [email protected]• [email protected]…
CP chính: Triệu Trình Nhất - Trình Chiêu Tương Lưu ý: các tình tiết trong truyện đều là hư cấu, không có thật------------------- " Triệu Trình Nhất, kiếp trước chàng là tướng quân cả một đội kỵ binh tinh nhuệ, lại không thể kịp chạy về để ta nhìn ngắm khuôn mặt chàng trước khi chết. Kiếp này đôi ta có duyên, là số mệnh sắp đặt được đến bên nhau thế nhưng anh lại không thể cùng em trọn đời trọn kiếp. Cứ phải bỏ lại em nơi này sao? "Sau khi trút bỏ được những lời cuối cùng mà cô đã cất giấu. Nhìn về nơi ánh đèn vàng chiếu sáng, lại nhẹ nhàng ôm lấy khuôn mặt hắn rồi hôn lên đôi môi trào máu tươi vẫn đang không ngừng chảy. Quay lại nơi toà nhà cao vút, lên đến sân thượng, quay mặt ngắm nhìn thế giới này, cuối cùng Chiêu Tương nhảy xuống, đem tất cả tình yêu thương cuối cùng của mình cho thế giới và cả gia đình cô vào trong nụ cười khi từng đợt gió vụt vào người cô - là cái lực cản lúc gieo mình rời khỏi thế gian.------------- " Phu nhân, Chiêu Tương sao rồi ? Ta nghe tin thì lập tức quay về đây, tại sao lại xảy ra chuyện này? "" Triệu tướng quân, Tương Tương.... Nó....Là sốt cao không rõ nguyên nhân.... Đã 8 canh giờ, vẫn luôn bất động.... Ta.... Ta sợ...." Vừa nhìn thấy Chiêu Tương, mắt hắn bỗng nhoè đi. Vị tướng quân chỉ huy thiên binh vạn mã, dẹp loạn đất nước, ổn định lòng dân. Trên chiến trường chỉ có vị Bắc Bình Vương - Triệu Trình Nhất đổ máu, hung dũng dẹp giặc ấy vậy mà giờ đây hắn lại đổ lệ, lộ ra vẻ mặt yếu đuối nhất vì nương tử hắn yêu. Chính là vì yêu nên không còn là Bắc Bìn…
Có phải khi chúng ta còn trẻ, tình yêu bắt đầu từ những rung động, đơn thuần vì một nét duyên dáng, một cử chỉ ân cần... Còn khi chúng ta thực sự trưởng thành, thì nó lại là sự cảm nhận đã chất chứa rất nhiều những năm tháng có cô đơn, có thất vọng, có đau thương và... đặc biệt hơn cả là có những điều dường như lúc ấy đã có thể.Hắn, một người con trai ôm chí lớn nhưng cuộc đời lại lận đận, long đong.Cô ấy, một cô gái nhiệt huyết với đam mê nghệ thuật nhưng vì không muốn đồng dạng mà từ bỏ.Hai người đã tình cờ gặp nhau. Với đối phương mà nói thì thực sự có ý hay không cũng chẳng ai biết. Và rồi đã có những ngày tháng chàng theo đuổi nàng nhưng nàng hờ hững.Chắc các bạn không lạ gì câu nói: "Em chỉ xem anh như người anh thôi".Có lẽ hoàn cảnh chung thì điều đó sẽ là một kết thúc nhẹ nhàng. Nhưng, vì sao cô ấy lại xem tôi như người anh? Chẳng lẽ cách tôi đối với cô ấy lại giống như một người anh trai?Vậy tôi sẽ không làm anh trai em nữa là được. Hắn đã nghĩ như vậy.Hắn đã từ bỏ cách không làm anh trai bằng việc biến mất, là đã vài năm. Nhưng hắn không hề quên những gì liên quan đến cô ấy. Hắn đã quan tâm cô ấy bằng một cách khác. Một người lạ, chỉ cần không giống anh trai là được."Em vẫn còn ở Yahoo. Anh cũng vậy. Cả thế giới này có lẽ chỉ còn anh và em". Đó là khi hắn truy cập vào nick Yahoo ngày xưa, lúc này thì người người đã quen thuộc với Facebook rồi.Mời bạn đọc theo dõi câu chuyện tình yêu thú vị mang tên: "Em vẫn ở Yahoo".…
Nàng là ánh sáng. Nàng là tiên nữ.Nàng là cả bầu trời.Sắc đẹp.Quyền lực.Sức mạnh.Tất cả nàng đều có.Những thứ đó không cần nàng kêu gọi gì cả.Chỉ cần nàng muốn, thì là tất cả đều là của nàng.Nàng chỉ cần cười là không biết bao nhiêu con tim đã bị nàng cướp.Nàng bề ngoài nhìn ngây thơ, nhưng ít ai biết bên trong nàng nham hiểm tới mức nào.Nàng luôn đối tốt với mọi người nhưng thật chất bên trong nàng luôn thờ ơ với mọi thứ.Đúng vậy nàng là một con người bên ngoài có một vỏ bọc một ngươi hoàn hảo luôn biết quan tâm, yêu thương, diệu dàng với tất cả thứ nàng gặp.Nhưng đó chỉ là bên ngoài ở trong con thì con tim nàng là sắt là bạc bất cứ thứ gì cũng chẵng làm nó tang chảy đc.Những kẻ bị nàng cướp trái tim toàn là những kẻ quyền lực.Không biết bao nhiêu con sói đáng đói khátThèm thuồnĐiên cuồng tìm kiếm nàngMột khát vọng chiếm hữu nàng lớn thế nào.…
Mời đọc giả xem thử bộ truyện đầu tay của tớ nhé !! Câu truyện được kể lại trong một nhà tù đội lớp bệnh viện và câu chuyện sẽ được diễn ra như thế nào đây !!…
Từ khi còn nhỏ ta đã ở bên hắn. Ta biết hắn thích một cô gái. Khi cô gái đó đối tốt với hắn, hắn sẽ vô cùng ôn nhu dịu dàng với ta. Nhưng khi cô gái đó chọc giận hắn, hắn sẽ đối ta vô cùng độc ác, sẽ nấu cơm cho ta ăn muộn, sẽ thỉnh thoảng mắng ta, đôi lúc ta sơ ý hắn còn đánh ta, nói chung là tâm tình hắn vô cùng không tốt. Khi đó, ta chỉ mong cô gái kia chết đi, mong hắn cũng chết nốt luôn... Nhưng sau đó ta nhận ra, nếu như hắn thực sự chết đi, ta sẽ không còn ai để nương tựa nữa...…
Ngày thu nắng chiều tà chạng vạng, tôi vẫn đang ở trên trường. Có lẽ giờ này mọi người sẽ về nhà hoặc học bổ túc một môn gì đó. Còn tôi với cái xe hỏng này trả đi đâu được,chớ trêu thay quân sửa xe cách trường tôi 2 cây không những thế còn ngược đường về nhà của tôi.Thôi thì đành phải ngồi tự sửa. Lúc tôi đang lần mò để sửa,mặt mũi nhem nhuốc dầu đen đột nhiên có một ng lại gần, nghe tiếng cười tôi liền biết đó là ai. Đó là thằng ngồi chung bàn với tôi, thằng Đăng.Nhưng tôi thực sự không ưa cái tính đào hoa của nó chết đi được, còn hay chế nhạo tôi mỗi khi gặp trường hợp như bây giờ, thật muốn đánh nó một cái.Tôi chửi nó " cười cái gì? thằng chó" Đăng vẫn cười sặc sụa đáp lại lời tôi-"Cười vì cái mặt nhem nhuốc của mày đó hhaa" Tôi đứng dậy rồi lại chửi nó tiếp,nhưng tôi không cao bằng nó nên chắc nó trả sợ j tôi " mm thg chó, à mà sao giờ này vẫn ở trường?" Đăng đáp-" Chứ không phải ra lán xe không muốn gặp mày nên tao mới ra muộn hả,Thuỷ điện" Tôi biết câu này là nó chỉ muốn trêu tôi nhưng vẫn cay thật. "Điêu vừa thôi Đôn lằng,đại ka đôn" Lúc tôi nói xong câu này nó cũng ngừng cười mà hỏi "Mà sao mày giờ này vẫn trên trường thế? xe hỏng hả nhóc" Tôi đáp-" Ừ mù hả còn hỏi? Lại tính cười tao hử" Đăng cúi xuống lấy tay lau vệt dầu đen trên mặt tôi rồi nói-" hay để t sửa cho nè" Nói xong nó quẳng cặp cho tôi cầm,có lẽ đó là lần đầu tôi được ai đó quan tâm như vậy.Và vẻ mặt đang tập trung của nó cũng không đến nỗi xấu, hay trái tim đang đập đi…