ngoại truyện duyên kỳ ngộ bổ sung
…
Nàng tựa như ánh trăng mang theo tâm hồn thuần khiết, đẹp đẽ, dịu dàng nhất mà đến bên ta.Nhưng ánh trăng ấy cũng lại mạnh mẽ kiên cường mà tỏa sáng giữa bầu trời đêm. Thứ ánh sáng đẹp đẽ ấy khiến ta muốn một lần ích kỷ mà giữ nàng bên cạnh. Liệu, một ngày nào đó ánh trăng của ta sẽ biến mất không?Linh hồn nàng có thật sự là người của thế giới này không ? Ngày nàng biến mất ta sợ bản thân mình sẽ không thể tiếp tục sống dù có không khí có đồ ăn như lại thiếu đi hình bóng nàng, vầng trăng sáng của lòng ta. Nếu có ngày ấy xin nàng hãy mang ta đi cùng.....…
Chương 2: Mã Màu Của Nỗi NhớSáng sau, Minh coi cơn mưa tối qua chỉ là "lỗi hệ thống". Đúng 8h, chuông cửa vang. An đứng đó, tay cầm bánh mì và hai túi sơn dầu."Chào đối tác 14 ngày!" Cô lướt qua anh vào nhà. "Tôi ở căn 12C cạnh bên, ghé luôn cho tiện."Minh chưa kịp đuổi thì An đã ngồi xếp bằng xuống sàn, trải bạt vẽ. Mùi sơn dầu nồng nặc xâm chiếm không gian trắng đen quý giá của anh. Minh nhíu mày, gõ phím mạnh hơn để tỏ thái độ."Này, màu này giống cà phê anh uống không?" An chìa cọ sang.Minh thở dài: "Nâu đất. Đừng làm bẩn sàn.""Anh giống cái máy tính biết mã màu mà không biết cảm giác." An cười, rồi giọng chùng xuống. "Tôi bị bệnh mắt, sắp không phân biệt được màu sắc nữa. Đỏ với tôi giờ chỉ là xám xịt như áo anh."Minh khựng lại. Anh nhìn bộ đồ trắng đen của mình, rồi nhìn sự sặc sỡ của cô."Tôi cần anh miêu tả nó," An thì thầm. "Bằng con số hay từ ngữ gì cũng được."Minh đặt chuột xuống, bước đến ngồi xổm bên cạnh cô."Đỏ..." Minh nói khẽ. "Nó ấm. Là nhiệt độ giận dữ, cũng là nhịp tim rung động."An ngước nhìn anh, nụ cười dịu lại. "Cảm ơn cái máy tính biết nói."Vậy là trong căn phòng lạnh lẽo, một vệt màu mới đã bắt đầu len lỏi vào.…
Kiếp trước, cô bị vị hôn phu và cô bạn thân hợp mưu hãm hại, bị tống vào tù, danh tiếng tan nát, cuối cùng chết thảm trên đường phố.Một sớm trọng sinh, vừa mở mắt ra đã bị một người đàn ông tự xưng là chồng cô bóp cổ, miệng còn nguyền rủa cô chết không toàn thây!Khó khăn lắm mới thoát chết, cô lạnh mặt ký vào đơn ly hôn, trở thành người phụ nữ bị hào môn vứt bỏ, bị cả thành phố cười nhạo.Tưởng rằng sau khi bị đuổi khỏi nhà sẽ sống không bằng chết, ai ngờ mẹ ruột của nguyên chủ lại để lại cho cô một khoản thừa kế?Đúng là ông trời cũng không thể nhẫn nhịn thêm nữa! Vậy thì tốt, quay về giành lại công bằng, hành hạ đám cặn bã và đòi lại nợ máu!Danh tiếng tệ hại? Tiểu thư vô dụng? Buồn cười! Rõ ràng cô là người kỹ năng thừa điểm, vừa trả thù đám cặn bã vừa vực dậy bản thân không hề bỏ sót!Không chỉ đè ép kẻ bội bạc và tiện nhân dưới chân, mà cả sự nghiệp lẫn tình duyên đều thuận buồm xuôi gió. Ngay cả người chồng cũ cũng chạy tới cầu xin cô quay lại!Cô lạnh lùng nói:- Sao? Anh không nhìn lại xem người anh đang định quỵ lụy là ai à?Ai đó giả vờ điếc:- Sao nào? Làm một con "chó liếm" cho vợ mình thì có gì sai?Cô:- ...Tùy anh, tự lo cho bản thân đi.…
chia sẻ hoi…