Chỉ im lặng ngồi xem thi đấu mà không cổ vũ nồng nhiệt, em bị chính thần tượng của mình để ý lúc nào không hay?Anh ta là một người cố chấp, dù em đã từ chối nhưng vẫn không buông.Nhưng anh đã cho em biết một người lãnh đạm, cứng nhắc (và đơn bào) khi yêu sẽ thế nào.Thể loại: tuyển thủ x fan, ngọt (?), tsundere (?), chiếm hữuBối cảnh: Sau timeskip, Kageyama đã vào đội tuyển quốc giaNote: nhịp truyện nhanh, n9 simpBtw thấy hợp gu thì vote cho tôi nhé mọi người!-Ảnh trong truyện tôi bê hết từ Pinterest - Cre: Cần tìm-Start: 31/5/2025Finished SS1: 23/7/2025…
- Một vài chiếc fic tự làm về cp Tuyên Chiếu x Vân Trung quận chúa (main nữ, trong các fic mình sẽ mặc định lấy tên Hoa Vân Trung)- Fic nhà làm nên không thể tránh khỏi OOC, nếu cp hay fic không hợp gu thì xin hãy bấm nút quay về chứ mình không có nhu cầu xây nhà 🐒🐒🐒…
Lợi dụng tôiĐược sao?Chỉ cần em muốn.Truyện hoàn toàn là trí tưởng tượng của mình, không áp đặt lên người thật, chúc mọi người đọc truyện thật vui vẻ và thoải mái.…
Cả cái Lck (và đôi khi là Lpl) gần đây có chút phiền muộn vì tình iu của mèo cam với thỏ trắng rồi.Warning: ooc, tình tiết không liên quan đến người thậtCó nhắc đến những CP: Fakenut, Guke, On2eus, Ruhends, Defiko, Ummo, Zegen…
Vương Sở Khâm chính là tên bạn trai cũ khốn kiếp của Tôn Dĩnh Sa.Cuộc chia tay của họ không hề vui vẻ, nhưng cũng khá là đàng hoàng.Chia tay là bởi cô tận mắt nhìn thấy anh trần truồng nằm ngủ trên giường cùng một người phụ nữ khác.Cô lao đến đánh anh một trận, Vương Sở Khâm lúc đó mới tỉnh lại, còn dám đưa tay ra ôm cô.Đợi đến khi tỉnh táo hoàn toàn, nhìn thấy tất cả những gì đã xảy ra trên giường, sắc mặt anh tái mét, cúi đầu thật lâu không dám nhìn cô."Chúng ta xong rồi, đồ khốn!"Tôn Dĩnh Sa để lại một câu, quay người rời đi.Ba ngày sau, luật sư của Vương Sở Khâm đến tìm cô, nói rằng để bày tỏ sự hối lỗi, anh đã chuyển nhượng cho cô căn hộ này và cả chiếc Lamborghini đứng tên mình.Tôn Dĩnh Sa bật cười khinh khỉnh:"Ý gì đây? Bồi thường chia tay? Hay bồi thường vì phản bội?"Luật sư giữ nụ cười chuyên nghiệp:"Anh Vương không nói rõ mục đích, chỉ bảo thể hiện thành ý."Tôn Dĩnh Sa cười lạnh, nhận luôn không sót thứ gì.Đằng nào người ta cũng lắm tiền, muốn dùng tiền mua bình yên thì cô nhận!- Tác giả: laurelBarry - Mở màn tận thế, OOC nghiêm trọng.- Thể loại - Rating: AU - truyện bà này chắc MNữ chính là kiến trúc sư độc lập, mạnh mẽ. Nam chính là thiếu gia nhà giàu, tuổi trẻ tài cao.Hai người này, chẳng ai dễ chơi cả.Ngày gặp lại, rốt cuộc là tình cờ hội ngộ hay mưu tính từ lâu? Hãy chờ xem tiếp.Bối cảnh câu chuyện là một đêm nửa đêm nào đó, sau ba bốn tháng bỗng nhiên bật ra một tia linh cảm mà nảy ra ý tưởng. Mở đầu cực gắt, mọi nguyên nhân sẽ…
Trong cuộc chiến khi ấy, hắn ta thấy Đường Bảo cảnh báo hắn phía sau có địch nếu không thì hắn đã ăn một nhát đao rồi. Chuyện này không quá lạ vì Thanh Minh cũng thường thấy Đường Bảo, Thanh Vấn và cả Thanh Tân nhưng chỉ khi hắn nhớ đến họ hay khi hắn uống rượu thưởng trăng còn trong trận chiến này... Trong suốt cuộc chiến hắn không nghĩ đến Đường Bảo. Hắn đâu có ngốc đến nỗi không phân biệt hư và thực. Một điềm báo nào chăng...Hắn vội lắc đầu xóa bỏ suy nghĩ ấy đi."100 năm .... người không thể còn ...."------------------------------------------------Notice: ONLY ON WATTPAD!!!• Lịch ra: tùy hứng :)))• Tình trạng au: nhát, đg cày truyện khác, xem cp khác 😇…
Seungcheol luôn mong gặp lại Jeonghan sau khi em bỏ đi. Anh sẽ hỏi em của anh về những gì đã làm em buồn và xoa dịu, chữa lành cho những tổn thương mà em tự gánh chịu.Có mpreg, xin chú ý!!!…
Tác giả: An KỳEdit: Chaeng4601Văn Án:Sự thật bao giờ cũng tàn khốc, tình yêu sau một đêm mà tan vỡ, mối tình mà mọi người ngưỡng mộ lại hóa ra chỉ là sự lừa dối, cô trở thành trò cười trong mắt người đời. Thật sự là buồn cười, người mình tin tưởng trước kia lại chính là nguyên nhân khiến tình yêu tan vỡ. Tình yêu luôn bao gồm hạnh phúc và đau thương, cũng giống như một tách cà phê bao gồm cả đắng và ngọt. Là ai làm ai bị tổn thương?"Xin lỗi"Cuối cùng thì người anh chọn vẫn không phải cô. Giữa vị hôn thê và cô thì cô luôn luôn không phải là người đứng trước. Anh dù nợ cô nhiều nhưng chỉ có thể ghi nợ để dành kiếp sau trả cho cô."Mày nói xem, giữa người mày yêu và hôn thê, mày chọn ai?"Anh lựa chọn bỏ qua cô để cứu người con gái kia? Vậy tại sao lúc trước lại để cô trầm luân trong sự ôn nhu.…
[ Hai chúng ta liệu có thể bên nhau không?...]Tên truyện: Chúng taCouple: Kỳ Hâm, Văn Nghiêm Văn (một chút hoi)Tác giả: MylaThể loại: fanfic, boylove, giới giải trí.Độ dài truyện: 5 chươngLưu ý: Đây chỉ là fanfic, tất cả đều dựa trên tưởng tượng của tác giả, vui lòng không áp dụng lên người thật.Vui lòng không re-up.Khi đọc các nàng nhớ vote và cmt cho mình có thêm động lực ra chap mới nhé Mãi yêu ~…
Tình trạng: Hoàn thành [37 chương + 3PN]Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Cổ đại, HE, Tình cảm, Ngọt sủng, Trọng sinh, Chủ công, Cường cường, Giang hồ ân oán, 1v1Nam Cung Nhận trọng sinh rồi.Khi hắn mở mắt lần nữa, một sự tĩnh lặng lạ thường bao trùm lấy hắn. Không còn là biển lửa dữ dội thiêu rụi Khung Thiên Điện trong ký ức, chẳng phải cảnh tượng xác người chất chồng như núi. Thay vào đó, trước mắt hắn là chiếc giường êm ái như nhung, những cột nhà chạm trổ hoa văn tinh xảo, và khung cảnh Thanh Phong Viện bốn mùa rực rỡ như xuân. Một thế giới không khói lửa, không gió tanh mưa máu, chỉ có sự yên bình đến lạ.Nhưng sâu thẳm trong lòng Nam Cung Nhận lại trào dâng một nỗi đau xé nghẹn. Hắn nhớ đến Ảnh Cửu, ảnh vệ mắt dù không nhìn được nhưng kiếp trước đã kiên cường rút kiếm chắn trước mặt bảo vệ hắn giữa cơn cuồng nộ hủy diệt của Khung Thiên Điện, đến hơi thở cuối cùng cũng không hề lay chuyển.Đôi mắt Ảnh Cửu mù lòa là vì hắn. Nam Cung Nhận hiểu rõ ngọn nguồn bi kịch ấy, hận không thể thời gian quay ngược, trọng sinh sớm hơn vài tháng để ngăn chặn mọi chuyện đau thương.Còn Ảnh Cửu, cho đến khi lìa trần vẫn khắc ghi trong tâm khảm cái ngày năm xưa chủ nhân của y xuất hiện như một tiên nhân giáng trần lạnh lùng mà tuyệt mỹ, khắc sâu vào trái tim Ảnh Cửu một ngọn lửa tình yêu âm thầm mà cháy bỏng.Từ khoảnh khắc ấy, trái tim Ảnh Cửu trọn vẹn thuộc về một người, nguyện dâng hiến cả đời, chết cũng không oán hận!…