Tay gã lướt đầu cọ, uyển chuyển nhẹ nhàng vẽ nên một mái tóc dài, từ từ chầm chậm vẽ nên một khuôn mặt thanh tú, vẽ nét môi cười nhếch, đuôi mắt cong cong, sóng mũi cao thẳng. Ôi chao làm sao mà đẹp."Nhìn trông giống nàng thơ của tôi nhỉ?"_________Author: Vũ Nguyệt Hạ…
-Summary-Chính là chưa Ai từng nghĩ đến...kể có là Người Cộng Sự hay rằng Cảng - [Cuồng Tự Sát] có một Anh Trai...Là...một vị Biểu Ca!Rất [Xinh Đẹp]...lại còn chẳng kém [Ôn Nhu]Tên song sinh Hắn đó là... -Osuma Daisy-…
Tên:Tiểu Công Chúa Đáng YêuTác Giả:Nguyễn Hồ Ái LinhCốt Truyện:Nguyễn linh my(18t)nó:thất lạc phụ vương,mẫu hậu từ nhỏ được gia đình có chút tiếng tâm trong tỉnh nhận nuôi.phụ vương và mẫu hậu ruột là vua và hoàng hậu vũ trụHuỳnh bảo minh(19t)hắn:thái tử của một vũ trụ tương phản nhưng không xấu xa mà rất thân với vũ trụ này.âm thầm theo nó từ lúc biết nó chính là người con gái mình thương và chờ đợi trong bao năm.Thể Loại:Truyện Teen,Huyền Ảo,Sủng…
Ủa đủ đỉ mẻ đừng kêu t phải mở Hoyolab thiệc nha?Author: San DươngFandom: Genshin ImpactCouple: Zhongli x Tagtarlia (Zhongli top x Tarutaria bot)Rating: MCategory: BL, fanfiction, romanceDisclaimer: Nhân vật không thuộc về tôi, họ thuộc về nhau.Status: On-goingWarning: OOC, truyện có yếu tố, tình tiết namxnam, cân nhắc trước khi đọc. Note: Cứu e triết mn ơi…
Cậu còn 5 tích tắc...Cậu còn 4 tích tắc....Cậu còn 3 tích tắc.... Cậu còn 2 tích tắc.... Cậu còn 1 tích tắc.... Cậu đã hết tích tắc rồi!Xin chào, mình là Ms. Rabit, một sát nhân mới vào nghề, rất mong các tiền bối giúp đỡ!Warning: Gore? My OC, OOC…
( Cảnh báo: Mọi tình tiết trong fic này đều là giả tưởng, lấy cảm hứng từ hai bài hát hai bạn làm center là Người thuần hoá và Way Up, mọi sự trùng hợp đều là ngẫu nhiên, có thể bị OOC quá mức ) ( Này là một phần của dự án fic choose your own ending, nghĩa là kết thúc của tác phẩm này như nào đều phụ thuộc vào các bạn. Mình sẽ viết hai end dựa vào phản ứng của các bạn và mình sẽ cmt 1 hay 2 dưới cmt của các bạn. Nên là trò này có hơi nhân phẩm xíu )Xếp hạng cao nhất: #7 phongdudongchau #11 chauthien #42 txcb3…
Phía bên dưới đài,Kẻ qua người lại nhưng chẳng nhìn thấy gương mặt khi xưa..- Xích Linh -Phương Xán nắm chặt lấy đôi bàn tay đang run rẩy của Minh Hạo, gặng hỏi: "Nếu như ngày hôm ấy ta đến sớm hơn chút nữa thì mọi chuyện liệu có khác?"Đáp lại Phương Xán là khoảng lặng cùng đôi bàn tay đang cố rút ra của Minh Hạo, cậu thều thào: "Đã muộn rồi, trên đời này sao có thể có như vậy nhiều nếu như.."Au cổ trang, ngược, HE hoặc SE, Banginho…
"Ta yêu chàng, thứ ta muốn nhất là trái tim của chàng. Nhưng thứ chàng yêu nhất là đất, muốn có nhất cũng là đất."Đất. Đế vương bẩm sinh đã nuôi dưỡng trong thân một khao khát vô biên dành cho đất. Giữ vững đất. Mở rộng đất. Bành trướng đất. Vì đất, có thể nhẫn tâm vô hạn. Vì đất, mọi hy sinh đều không kể. Đất...Bởi vì nàng yêu chàng, thế nên nguyện đánh đổi thể xác này để giúp chàng bành trướng đế quốc.Vương đế là vì đất, còn nàng là vì chàng.…
Tạ Huyền Thương - Trấn Quốc Thượng Tướng Quân - từng là chiến thần khiến sa trường đổi sắc.Một trận đại hỏa đã thiêu hủy nửa dung mạo, đoạt đi đôi chân, để lại cho hắn phần đời còn lại trong xe lăn và vô số sát cơ rình rập.Hắn nắm binh phù trong tay, quyền thế vẫn còn, nhưng từ lâu đã quen sống cách xa nhân gian. Cho đến khi triều đình ban xuống một đạo hòa thân.Tô Tri Nghi - công chúa Vĩnh Tuyên Quốc trở thành phu nhân của hắn. Nàng thanh nhã, điềm tĩnh, tựa như cơn gió nhẹ không vướng bụi trần.Còn hắn mang một thân sẹo lửa, sớm xem mình là kẻ đứng bên lằn ranh sinh tử.Đêm tân hôn, hắn không vén khăn voan. Cũng chưa từng bước vào viện nàng.Hắn cho nàng một nơi an ổn nhất trong phủ, lại giữ khoảng cách xa nhất với cuộc đời nàng.Không ai biết rằng, nàng chính là đứa trẻ năm xưa hắn ôm chạy ra khỏi biển lửa, là người duy nhất còn sống trong ký ức cháy đen của hắn.Đối với hắn - kẻ quen đối diện cái chết điều đáng sợ nhất không phải là mất mạng, mà là để người mình muốn bảo vệ bị kéo vào vòng xoáy binh đao.Thế nhưng giữa những tháng năm lặng thinh ấy, khoảng cách dần hóa thành lưu tâm, lưu tâm dần hóa thành không thể buông.Khi ngoảnh lại mới hayngười hắn liều mạng cứu năm đócũng đang lặng lẽ bước về phía hắn.Sau biển lửa, vẫn còn dư sinh.Sau những vết sẹo, vẫn có người nguyện nắm tay cùng đi hết một đời.…