cậu Nghiêm Hạo Tường 18 tuổi, gia đình cũng thuộc loại khá giả, cậu học tại trường TNT, cậu là nhị hoàng tử của Thiên tộc nhưng 10 năm trước cậu bị thương và không nhớ gì về việc mình là nhị hoàng tử của Thiên tộc, cậu có 1 người chị gái và một người anh, người chị cả tên Nghiêm Băng Nhi còn người anh thứ hai tren Nghiêm Hạo Văn, trong một chuyến đi dã ngoại do trường tổ chức, nơi cậu đến là 1 ngôi làng dưới chân 1 ngọn núi tuyết cách xa thành phố, ngôi là đó tên là Thổ Bằng còn ngọn núi kia được gọi là Bạch Hạc, trong chuyến đi đó cậu đã nhớ lại hết tất cả, và phải chứng kiến một sự việc vô cùng khủng khiếp, mãi đến sau này cậu vẫn không thể nào quên cái hình ảnh đấy.…
Tác giả: AiThể loại: xuyên không, đồng nhân, đam mỹTiêu đề không liên quan đến nội dung, viết từ vô cùng lâu trước kia, chưa chắc sẽ lấp hố, up lên thỉnh thoảng muốn đọc thì vào ngó một cái =))Cp: Kusaka x Takumi, vi lượng Murakami Kouhei x Handa Kento (chính là diễn viên đóng vai Kusaka và Takumi)Truyện viết từ góc nhìn của Kento, đích thân chứng kiến một thế giới Faiz vừa giống lại không phải rất giống nguyên tác =))…
Nàng là cửu công chúa Phượng Như Ca, là ái nữ của Hoàng đế Phượng Quốc - Người ta đều nói cửu công chúa ngây thơ thiên chân vô tà, là người hạnh phúc nhất trên thế gian. Chàng là thất hoàng tử Trầm Lưu quốc Trầm Lưu Phụng Kỳ, là hoàng tử đến Phượng Quốc làm con tin cầu hoà hảo giao bang giữa hai nước - Người ta nói chàng ôn nhuận như ngọc là một thiếu niên tuấn mĩ không dính khói lửa nhân gian. Tình yêu liệu có thuần khiết trong veo như ánh trăng sáng hay là những âm mưu toan tính dối lừa? Trích đoạn: Chàng nghiêm túc nhìn ta:" Ca nhi, lấy ta nhé?". Nước mắt ta rơi, lần này là rơi vì..... hạnh phúc! Thấy những giọt nước mắt của ta chàng nhẹ nhàng ôm ta vào lòng, hôn lên những giọt nước mắt bỏng rát nơi khóe mắt ta. Giọng chàng khàn khàn nói:" Đừng khóc, từ bây giờ ta sẽ chỉ làm cho nàng cười, sống cùng ta nhé? đời đời kiếp kiếp, tam sinh tam thế mãi mãi không xa rời!" ( Lần đầu mình viết truyện xin mọi người giơ cao đánh khẽ ạ!!! Cảm ơn mọi người đã theo dõi bộ truyện )…
Truyện chỉ dành cho allrindou, nếu dị ứng với allrindou thì xin mời bạn CÚT!!! Lệch nguyên tácWar⚠️:oc nặng⚠️ Cấm báo cáo!!! Truyện ra không thương xuyên⁉️Không copy truyện của tôi!!! Ghi sai chữ nặng...Cấm xem chùa^^…
Đồng Lô - một ngọn núi lửa ngủ yên trong máu đỏ, đá nóng và tro bụi.Không ai sống ở đó.Không ai được sống sau khi bước vào.Thế mà Quân Ngô vẫn sống.Hắn từng là Đế Quân, thần uy lẫm liệt, một tay khuynh đảo thiên hạ.Sau trận bại chiến, hắn biến mất khỏi mọi tấm bia sử, không ai rõ hắn bị xử thế nào - chỉ có lời đồn rằng hắn được đưa đến Đồng Lô.Hắn mang thân thể rách nát, phép lực cạn khô, ánh mắt không còn ánh lửa.Không ai xích hắn.Chỉ có một người, từ đầu. Đã ở lại cạnh hắn.Mai Niệm Khanh, Quốc sư đương triều, kẻ mang áo ngoài tím nhạt, tóc đen dài, dáng đứng thanh lãnh như trăng đêm.Y không phải thị giả.Cũng không phải kẻ đền tội.Y chỉ là người, ở lại. Ban ngày, Quân Ngô im lặng nằm đó, lưng tựa đá, mắt nhắm hờ.Dù môi nứt toạc, hơi thở dồn dập, hắn chưa từng cầu xin lấy một lời."Ngươi đến làm gì?" - hắn từng hỏi, giọng khàn, không giận cũng chẳng mong chờ."Để chăm sóc ngươi," y đáp.Hắn cười, nhếch môi, cười như đứt mạch máu dưới cổ họng:"Thương hại?"Y không phủ nhận.Cũng không rời đi. Tới đêm, hắn sốt cao.Cơn mê sảng kéo dài như ngọn lửa nuốt thân.Thân thể run nhẹ, hai tay nắm lấy không khí, mồ hôi rịn khắp người, môi run:"Lạnh... đừng đi...""Đừng để ta một mình..."Giọng hắn, mềm như tro rơi, nhưng khàn đến vỡ vụn.Không ai ngoài Mai Niệm Khanh nghe thấy.Y ngồi xuống mép giường đá, đưa tay xoa lưng hắn, nhẹ nhàng như đang giữ một linh hồn bị lửa đốt cháy:"Điện hạ, người không một mình.""Ta luôn ở đây."----Lưu ý: OOC!!!…
Tên Hán Việt: quần hạ chi thần. Tên truyện: váy hạ chi thầnTác giả: Hi Hi Cáp CápThể loại: cổ đai, Np ~ 1v6 , sắc, 18+, H văn, HE.Văn án: Một mối tình lãng mạn chớm nở giữa một nàng công chúa xinh đẹp và một số cận thần trong triều đình...Nu9:Tạ Thanh LoanNa9: Phó Tư Niên Úc Hàm Quang Bùi Tịnh Chi Cố Khinh Trần Yến Quy Hạ Vũ Tường Tình trạng: đang tiến hành. Lịch đăng: rãnh mới đăng.⚠️Lưu ý:• Cấm trẻ em, người dưới 18 tuổi, trẻ vị thành niên, vào xem truyện. • Những người đã trên 18 cũng cần cân nhắc kĩ lưỡng trước khi đọc.☘☘☘☘▪︎ Dịch truyện từ website tiếng Trung, tất nhiên tui dịch không thể hoàn toàn chính xác, trường hợp khó dịch, dịch không ra và gặp nhiều sai sót là điều không thể tránh khỏi!! ▪︎ Truyện chỉ được dịch lậu, chưa qua kiểm chứng hay sự đồng ý từ tác giả, vì vậy làm ơn đừng ai mang truyện ra ngoài nhé!! 🙏▪︎ No reup • repost • chuyển ver.▪︎ Truyện chỉ được đăng tại wattpad bởi Tường Vy.…
Tại 'Bệnh viện Cây Vân Sam' có một bệnh nhân hơi đặc biệt.Bác sĩ thực vật - So Yi Yeon đã bí mật che giấu một người thực vật không có ý thức trong suốt 2 năm..."Đừng tỉnh dậy. Làm ơn đừng tỉnh dậy."Mong ước của cô ấy là được sống một cách bình lặng nên đêm nào cô ấy cũng cầu nguyện như thế.Rồi một ngày, không biết là kỳ tích hay thảm họa, người thực vật đó đã tỉnh dậy!"Cô đến để bú c* cho bệnh nhân à?"Trước mặt người đàn ông bị mất trí nhớ và không nhớ cả kiến thức thông thường, cô ấy sợ bản năng từng là kẻ sát nhân của người đàn ông đó nên đã nói dối, một lời nói dối không thể quay lại được."Vì tôi là v-vợ của anh Kwon Chae Woo."Cô đã nói vậy với người đàn ông chôn người sống ở phía sau núi và định giết chết cô vào 2 năm trước!-----Có chút canh thịt thôi, còn đâu cũng hề choá =))…
Lúc nhỏ, Đồ Tiểu Ninh đi xem bói, thầy bói phán rằng ngũ hành của cô là Hỏa, khắc Kim, làm nghề tài chính thì sẽ không chỉ phát tài, mà còn có quý nhân giúp đỡ nữa. Nhưng cô làm ở trong ngân hàng ba năm, làm ra thì không được bao nhiêu mà tiêu thì nhiều, cho nên cô cóc tin lời thầy bói nữa, mãi cho đến khi gặp Kỷ Dục Hằng, hả? Có vẻ như là có quý nhân thật?Lần đầu tiên, quý nhân hỏi cô: "Có phải cô đã quên cái gì rồi không?"Lần thứ hai, quý nhân lại hỏi cô: "Cảm ơn là xong à?"Lần thứ n, Đồ Tiểu Ninh nói: "Quý nhân, tôi không có gì để báo đáp, chỉ có thể lấy thân báo đáp."Hồi cấp hai, anh học giỏi lại còn là hot boy của trường, mà cô chỉ là một cô học sinh yếu kém vô danh. Sau khi gặp lại nhau, mối quan hệ của hai người rất phức tạp...Kỷ Dục Hằng: "Sau này, buổi trưa em đừng tùy tiện tới đây nữa."Đồ Tiểu Ninh: "Sao vậy? Sợ người ta nói anh dùng quy tắc ngầm à?"Kỷ Dục Hằng kéo lại cà vạt nói: "Nếu còn lộn xộn nữa thì mời em đi ra ngoài.""Sếp à...""Em cứ đứng ở đó đi, đừng lại gần.""Sếpppp~""Ăn nói đàng hoàng.""À, ông xã, vừa nãy ăn son môi có ngon không?"Một câu văn án: Núi non chìm nổi, vạn vật sinh sôi, tôi chỉ là kẻ vô danh nhưng cuộc đời lại may mắn có được anh làm chồng.Học sinh yếu & nhân viên ngốc nghếch - hot boy trường & tầng lớp ưu tú của xã hộiVợ chồng công sở + cưới trước yêu sau, rất ngọt ngào và hạnh phúc.…
Tác giả: 😣 rất xin lỗi, chuyện được lưu lâu quá nên tui ko còn biết tác giả là ai nữa, cũng ko kiếm được nguồn gốcTruyện này khá ngắn, gồm 10 chương, kể theo lời kể của Ân Lê Đình, những cảm xúc trong chàng đối với thê tử.Tác giả sử dụng nhiều chi tiết trong bản 2001…
Nội Dung Truyện : Đêm đại hôn, hắn kiểm tra trinh tiết của nàng, cười lạnh: "Thì ra..." Lúc nàng sẩy thai, hắn mang về một nữ tử thần bí để nạp làm phi. Hôn lễ, trong tiếng nhạc mừng vui còn có tiếng thở dài của ngự y: "Không chữa được..." Hắn cấu xé thân thể mềm mại của nàng, không hề chán ghét mùi vị trên thân thể đó. Cho nên hắn không cho phép nàng chết đi, khi mây mù tản ra, nàng dĩ nhiên là...…
Rừng đom đóm - câu chuyện về cô bé Xuân Quả và cậu bé Thương Không Lẫm cùng với rừng đom đóm và những ước hẹn tuổi thơ. Cậu là ai? Vẫn nhớ ngày nào vừa mở cửa sổ ra là nhìn thấy ngay những con sơn dương tản bộ an nhàn trên núi; Vẫn nhớ ngày nào, sau mỗi buổi trưa mùa hạ, trong bầu không khí yên tĩnh, thoáng nghe tiếng gió lay động chấn song; Vẫn nhớ ngày nào, thả bộ bên dòng sông vào mỗi buổi tối, những con đom đóm lập lòe vui vẻ đẹp tựa những ngôi sao rớt xuống trần gian; Vẫn nhớ ngày nào, trong làn gió đêm vi vu mát lành; thoang thoảng đâu đây hương thơm của hoa dành dành... Vẫn không quên ngày nào, chúng ta ngồi trên cây long não, thi xem tay ai sẽ ôm được mặt trăng... Mười năm trước, nghe tin cha bị tai nạn, giữa đêm tối, cô bé Xuân Quả một mình lên núi đi tìm cha. Trong lúc tuyệt vọng nhất, Xuân Quả đã gặp cậu bé Thương Không Lẫm và được cậu dẫn đường giữa khu rừng già rực rỡ ánh sáng của bầy đom đóm... Mười năm sau, mặc dù đã trở thành nữ sinh trung học nhưng những kí ức về Rừng đom đóm và người bạn đã trao tặng nhẫn cỏ, hoa dành dành trắng cùng lời ước hẹn tuổi thơ vẫn lung linh trong tâm hồn Xuân Quả.…
Tác giả: Thị Chúc Chúc ANguồn: Vespertine (CV) (khoảng 20 chương đầu) + Raw (còn lại)"A a...... Đạo trưởng, sao thứ này của người lại lớn như vậy, chẳng khác gì của con lừa, cắm phía dưới của người ta đau muốn chết, ô......" A Lê không ngừng run rẩy."Câm miệng!" Lục Trường Uyên cũng không chịu nổi, huyệt Thái Dương giật giật, trên trán nổi đầy gân xanh, hô hấp so với vừa rồi càng thêm dồn dập.A Lê khó thở, đạo sĩ thúi này phá nguyên âm của nàng, giết nàng, đoạt nguyên thân của nàng, vừa đến đêm là liền đè nàng xuống tận lực song tu, lại còn không cho phép nàng nói thật.Nhưng nàng càng muốn nói: "Hàng của ngươi giống y như của lừa, lại bự đến dọa người, xấu chết đi được...... aa...... ư."Lục Trường Uyên cúi người hôn nàng, ngăn cái miệng nhỏ đang lải nhải.A Lê kinh ngạc, ngơ ngẩn nhìn hắn. Đây là lần đầu tiên Lục Trường Uyên hôn nàng......Mà đêm hôm nay, Lục Trường Uyên tiết sạch nguyên dương mình trân quý hơn hai mươi năm cho A Lê......Đây là truyện về một hồ ly tham lam, vọng tưởng hút được dương khí của đạo sĩ nọ, lại bị đạo sĩ phản công, một kiếm lấy mạng. Sau khi chết, ban ngày hồn phách nàng tự do ở bên đạo sĩ, ban đêm liền biến thành người thật ngủ cùng giường đạo sĩ, cùng đạo sĩ song tu. Họ cùng nhau trừ yêu hàng ma ở núi Ô Kỳ, cứu vớt chúng sinh.Chỉ là bọn họ cũng không biết, yêu ma lớn nhất lại là...…
Tên gốc: 情天恨海Tác giả: 诤一 (Tránh một)Nguyên tự Thượng Hải mỹ thuật điện ảnh sản xuất xưởng 1979 năm xuất phẩm 《 Na Tra nháo hải 》 cập thượng mỹ kinh đông liên động quảng cáo ngó sen bánh.Thu thập mẫu 《 Tây Du Ký 》, 《 Phong Thần Diễn Nghĩa 》, 《 Bảo Liên Đăng 》, 《 tam giáo lục soát thần bách khoa toàn thư 》.Tư thiết như núi, kính vọng bao dung.Dương gian thượng mỹ ngó sen bánh, Na Tra là sau khi lớn lên giả thiết, thiếu niên anh hùng, sát thần hoa sen. Ngao Bính là ngoan cố loại tiểu long, sống ở thế giới của chính mình, có chính mình một bộ hành vi chuẩn tắc. Có xe, có ẩm thấp nam quỷ lôi kéo cảm ( chủ yếu nguyên với Na Tra ác thú vị cùng Ngao Bính tự cho là đúng ), HE, tiểu tình lữ ân ân ái ái.…
Thiên tài bảo dưỡng cơ giáp (Thiên tài duy tu sư)Tác giả: Lý Ôn TửuThể loại: Thăng cấp, cường cường, sảng văn. Giai đoạn đầu tập trung vào quá trình thăng cấp, giai đoạn sau là những trận chiến đấu đỉnh cao.Nhân vật chính: Từ một cơ giáp sư tài năng, trở thành một người bảo dưỡng toàn năng. Bình tĩnh, lý trí, sở hữu một cánh tay máy tinh xảo thụ x Không biết thuộc tính gì, máy móc chiến đấu công.Tag: Cường cường, Cơ giáp, Sảng văn, Thăng cấp.Năm 1245 Tinh lịch, cơ giáp thủ lĩnh hạng S [Sink] đã lập nên nhiều kỳ tích và trở thành nhà vô địch vĩ đại. Sau khi tuyên bố giải nghệ, anh đã khiến vô số người hâm mộ tiếc nuối.Cùng năm đó, đội bảo dưỡng cơ giáp của Chiến Đội KID đã bị hủy tư cách thi đấu do vi phạm quy định của Liên minh. Bất đắc dĩ, bà chủ của Chiến Đội đã phải đăng thông báo tuyển dụng, ngay lập tức gây ra nhiều tranh cãi trong Liên minh."Thông báo tuyển dụng hử? Mức lương thế nào?""KID nghèo có tiếng đấy, đừng đến đó.""Thợ bảo dưỡng hiếm lắm, đưa mức lương như thế mà vẫn mong có người đến ứng tuyển hả?"Nhưng không lâu sau, Chiến Đội KID vẫn tuyển được thợ bảo dưỡng mới.Nhân viên mới đội mũ che mặt, mặc quần áo rộng thùng thình, mơ hồ có thể thấy cánh tay máy tinh xảo lấp ló dưới lớp vải.Thoạt nhìn, nhân viên bảo dưỡng mới có vẻ yếu đuối, mong manh, trông giống bình hoa di động hơn là một thợ bảo dưỡng cơ giáp."Tay phải là hàng giả đúng không? Cánh tay máy? Đùa à? Độ chính xác có thể đảm bảo không vậy?""Tao nghi ngờ tên đó còn không mặc vừa đồ bảo hộ."…
Tác giả: Đại Phong Bất Thị Mộc Ngẫu (Đại Phong)(Gió lớn không phải rối gỗ)Tình trạng: 106 chương + phiên ngoạiEdit by: Therosist 🌹🌹🌹EDIT CHƯA ĐƯỢC SỰ ĐỒNG Ý CỦA TÁC GIẢThầy Đường Hành, giảng viên của Học viện Khoa học Xã hội, khi đứng lớp thì tác phong nhẹ nhàng, mẫu mực, nhưng lúc bóc phốt người khác thì lại tàn nhẫn độc ác. Giang hồ đồn rằng các cô gái mà đồng nghiệp muốn giới thiệu cho cậu xếp một hàng dài từ cảng Châu Hải tới tận Nhà thờ Thánh Paul (*)(*) Cảng Châu Hải và nhà thờ Thánh Paul đều là hai địa danh ở Ma caoĐối với trò mai mối này, thầy Đường Hành chỉ có ba chữ: Nhà bao việc.Cậu giống như nguyện dâng hiến quãng đời còn lại cho sự nghiệp nghiên cứu học thuật.Nhưng có ai ngờ, 6 về năm trước, Đường Hành là một cậu ấm, vừa nhiều tiền vừa ngu ngốc, bị tra nam lừa thân lừa tình thì đã đành, đây trong bóp còn có 52 tệ cũng bị tên đó cuỗm sạch.Người ta gọi đó là: Cho không.Trong 6 năm, bạn học cũ hỏi "Lý Nguyệt Trì dạo này sao rồi?" Đường hành đáp: "Chết rồi."Đối tượng xem mắt: "Trước đây anh có ai yêu chưa?" Đường hành nói: " Có một người, nhưng chết rồi."6 năm sau, đường lên núi gập ghềnh dốc đá, cựu tù nhân Lý Nguyệt Trì thấp giọng hỏi: "Nghe nói em thông báo với mọi người anh đã chết? Thật không vậy thầy Đường?"Đường Hành: . . . . . .Lý Nguyệt Trì: "Vậy em có thủ tiết vì anh không?"Đường hành: "Anh im đi." Vì thế Lý Nguyệt Trì cúi đầu, hôn lên môi cậu.Link: https://therosescar.wordpress.com/2021/11/01/khoang-troi-phuong-nam/…