Thanh Xuân Nhỏ Của Orsmth
Câu chuyện hằng ngày hoặc hằng giờ của Van.Lưu trữ những câu chuyện mà Van sẽ không bao giờ quên mà cũng có thể quên .…
Câu chuyện hằng ngày hoặc hằng giờ của Van.Lưu trữ những câu chuyện mà Van sẽ không bao giờ quên mà cũng có thể quên .…
Có hai thứ không thể che giấu được trên đời này: Một là bình minh đang lên, hai là ánh mắt của Lục Trình Húc khi nhìn Thẩm Tinh Lam.Hải Thành năm ấy, có một cô gái nhỏ luôn mang theo vỏ kẹo vị cam trong túi áo, và có một chàng trai luôn đứng sau lưng cô, chắn đi mọi bão giông của tuổi trẻ.…
!!KHÔNG CHUYỂN VER!!Tên Truyện : Bầu trời của riêng đôi taTác giả : Huyền Di ThiênThể loại : Đam mỹ, hiện đại,góc nhìn của thụ, 1v1,vườn trường, ngọt,ngược, chuyện đời thường, đồng niên, tình cảm nhẹ nhàng,yếu tố hài hước...Tiếng xe đạp lách cách đi qua bao con phố ngõ nhỏ lại dừng lại ở một thư viện nhìn phong cách cổ điển nằm tọa lạc giữa trung tâm thành phố. Dật Lạc bước vào quán như thường lệ nhưng hôm nay có một vị khách mới...Người này quay lưng bên phía cửa sổ nom như vừa ngắm thành phố vừa đọc sách,ánh sáng lướt nhẹ trên làn tóc phủ lên vùng ánh sáng loang lổ. Nghe thấy có người đi đến, người kia liền quay đầu lại nhìn Bốn mắt nhìn nhau chằm chằm."...""..."Dương Tử Kỳ:"Cậu là cái đứa sáng nay phải không ?"Dật Lạc:"Ể , sao lại gặp cậu rồi?"…
Hạ Thiên Tuyết - một cô gái sống trong gia đình khá giả, cuộc sống của cô rất bình yên nhưng từ khi chuyển sang trường mới thì sóng gió bắt đầu ập tới đời cô khi cô gặp các bạn trong lớp mới và hai chàng trai thầm thích cô. Đấy chính là Vương Thần Vũ và Lục Khánh - hai chàng trai chuẩn soái ca học đường. Vương Thần Vũ là lớp trưởng của lớp cô học và Lục Khánh là bạn lớp kế bên. Hai chàng trai đã đem lòng thích Thiên Tuyết từ khi cô mới bước vào trường. Kèm theo đó là mấy đứa bạn xấu tính trong lớp rất ghét cô vì cô vừa học giỏi mà lại được hai chàng trai soái ca thích nên bọn nó rất ghen tị nhưng rất may mắn vì bên cạnh Thiên Tuyết luôn có hai người bạn đồng hành đấy chính là Hàn Nguyệt Linh và Dương Ngọc Khiết nếu không bọn bạn xấu kia sẽ cả ngày ăn hiếp cô vì ghen tị.…
Truyện được đã được chuyển thể thành bộ phim cùng tên. (ảnh đều là mình lấy từ phim)***Truyện kể về tuổi thanh xuân của hai nhân vật chính là Cảnh Cảnh và Dư Hoài.***"Ai cũng luôn nói thanh xuân sẽ chẳng bao giờ là mãi mãi, nhưng khi đó chính là lúc tuyệt nhất của chúng ta. Lúc này đây, chúng tôi và toàn bộ quãng thanh xuân phải nói lời từ biệt."***Sau khi đọc truyện này tôi bỗng nhớ đến một câu mà tôi từng đọc từ rất lâu giờ ngẫm lại vẫn thấy thật hay: "Tuổi thanh xuân giống như một cơn mưa rào. Cho dù bị cảm vì tắm mưa, bạn vẫn muốn quay lại để được ướt mưa thêm một lần nữa..." - trích "You Are The Apple Of My Eye".Tôi tin chắc ai cũng đều cảm thấy những thời gian cấp 3 là vô cùng quý giá vì chỉ khi qua đi rồi mới thấy quãng thời gian đó hạnh phúc nhường nào.Vậy nên những ai vẫn còn đang học cấp 3 hãy trân trọng những ngày tháng đó, đừng để đến khi kết thúc mới cảm thấy tiếc nuối nhé!!***P.s: văn án vẫn còn một đoạn nữa nhưng không đủ chỗ để viết. Thực sự xin lỗi mọi người.…
Thanh xuân - quãng thời gian đáng nhớ nhất của mỗi đời người, những tháng ngày nghịch ngợm cùng bạn bè, còn có người mình theo đuổi ở ngay trước mắt, bao nhiêu khát vọng ước mơ được dệt lên, cuối cùng lại tan theo mây gió. Khoảng thời gian đó chỉ có một lần duy nhất trong cả cuộc đời nên nó là kỉ niệm vô cùng quý giá, dù vui hay buồn thì ai cũng muốn được một lần quay trở lại. Câu chuyện hôm nay tôi kể với mọi người, nói về một cặp đôi thanh mai trúc mã, cùng trải qua thanh xuân, để rồi đến cuối cùng nắm tay nhau bách niên giai lão. Thể loại: Đam mỹ, thanh xuân vườn trường, thanh mai trúc mã, sủng, HE, 1v1. Đặc điểm: Học bá công x Giáo bá thụ. [Tác giả có lời] Đây là tác phẩm đầu tay của mình nên vẫn có nhiều sai sót. Trên trường học văn cũng tạm ổn nên đôi khi câu từ không mượt mà lắm, vốn từ cũng hơi ít nên mọi người thông cảm. Thấy chỗ nào không ổn thì cứ nói với mình, nếu hợp lý thì mình sẽ sửa. Lưu ý: Tác giả có một trái t(r)ym mong manh dễ vỡ, các bạn nói mấy lời không hay là mình shock xỉu, không ai viết truyện cho các bạn nữa đâu.…
Bước xuống xe, con đường về nhà quen thuộc trải dài dưới ánh đèn đường vừa nhen nhóm. Hai người lặng lẽ bước song song. Chỉ có cơn gió nhẹ đầu mùa thoảng qua, mang theo mùi hoa sữa ngào ngạt, vô tình làm rối thêm chút ngượng ngùng trong lòng."Phan Nhật này..." - Lý Anh bất ngờ phá tan sự im lặng."Gì?""Cậu... lúc đứng trước cửa lớp... có phải đang đợi tớ không?"Bước chân Phan Nhật khựng lại trong một nhịp thở. "Không." Câu trả lời thốt ra rất nhanh, nhưng ánh mắt cậu lại lảng tránh, vô định nhìn vào những tán lá xào xạc.Lý Anh bật cười: "Thật à? Nhưng tớ thấy cậu đứng trước cửa lớp lâu lắm đó nha.""...Cậu nhìn nhầm rồi." - Nhật bao biện, bước chân vô thức dồn dập hơn như để chạy trốn sự truy hỏi của cô."Ồ... vậy chắc là 'trùng hợp' rồi nhỉ?" - Cô nàng tinh nghịch nhấn mạnh hai chữ trùng hợp, đôi mắt to tròn lấp lánh niềm vui.Phan Nhật không đáp, chỉ lặng lẽ bước tiếp."Nếu chỉ là trùng hợp... thì tại sao mình lại đứng đó, khi tiếng chuông tan trường đã hết reo từ lâu?"…
Tuổi mười bảy giống như ánh mặt trời và ánh trăng - rực rỡ nhưng mong manh.Nhật là chàng trai luôn cười, mang theo nguồn năng lượng ấm áp như nắng sớm. Nguyệt là cô lớp trưởng trầm lặng, dịu dàng như ánh trăng khuya. Hai người vốn tưởng như khác biệt, lại vô tình trở thành ánh sáng của nhau trong những năm tháng thanh xuân vườn trường đầy tiếng ve và những buổi chiều nhuộm vàng sân bóng.Từ những lần chạm mắt nơi hành lang, những buổi trực nhật chung, đến những ước mơ đại học còn dang dở... tình cảm của họ lớn lên lặng lẽ như mùa hạ.Nhưng thanh xuân không phải lúc nào cũng trọn vẹn.Một biến cố bất ngờ đã khiến Nhật mãi dừng lại ở tuổi mười bảy - tuổi đẹp nhất của đời người. Cậu ra đi, để lại những lời hứa chưa kịp thực hiện và một Nguyệt phải học cách trưởng thành giữa nỗi nhớ."Nếu mặt trời lặn đi, mặt trăng vẫn sẽ thay cậu tỏa sáng."Nhật Nguyệt là câu chuyện về tình yêu đầu đời, về những rung động trong trẻo, và về cách con người học cách bước tiếp khi một phần trái tim đã hóa thành ký ức.…
Vibe: Học đường, sủng ngọt, nam chính chiếm hữu cực mạnh x nữ chính ngây thơ vô số tội, 18+. Ở trường Trung học Quốc tế Starry, ai cũng biết đến hai cái tên ở hai thái cực hoàn toàn khác nhau.Nữ chính: Xinh đẹp tỏa sáng nhưng cực kỳ "ngô nghê" trong chuyện tình cảm.Nam chính: Vừa ngầu vừa dễ bị "xịt máu mũi" vì sự ngây thơ của nữ chính.…
Những năm tháng cấp ba ở vùng quê bình yên, Thanh Thanh luôn giữ trong lòng một bí mật: ánh mắt mơ hồ hướng về Khôi - chàng trai vô tư, chẳng bận tâm đến mọi thứ xung quanh, có chút ngốc, mà cô chỉ dám lặng lẽ ngắm nhìn từ xa. Một mối tình thầm lặng, ngọt ngào nhưng cũng vụn vỡ giữa những trang vở học trò.Bên cạnh Thanh Thanh còn có Minh - cậu bạn lớp phó ẻo lả, hay nói nhiều và đôi khi chua ngoa đến khó chịu, nhưng lại luôn âm thầm quan tâm, bảo vệ cô theo cách vụng về nhất. Giữa những trò đùa tinh nghịch, những giờ học ồn ào và những buổi tan trường rộn tiếng cười, Thanh Thanh không nhận ra rằng sự hiện diện của Minh đã trở thành điều quen thuộc và ấm áp đến nhường nào.Tuổi mười bảy đi qua với tiếng ve, sắc nắng, với hoa giấy hồng rực sân trường. Những rung động đầu đời chớm nở, mong manh như cánh hoa, để rồi sau nhiều năm gặp lại, lời chưa kịp nói mới dần hóa thành câu trả lời của trái tim.✨ Đây là câu chuyện thanh xuân - về tình bạn, tình yêu và cả những lỡ hẹn, những điều ngọt ngào xen lẫn day dứt, của một thời áo trắng ngây ngô nhưng mãi mãi chẳng thể quên.…
Văn án : Năm lớp 12, có một học sinh chuyển vào, tiếng xì xào bàn tán, hắn chuyển vào lớp cô, tai của Nguyệt Nhi vừa làm bài tập môn văn vừa nghe tên đó giới thiệu. - " Tôi tên Dạ Nhật "Hắn giới thiệu ngắn gọn, súc tích, chỉ nói tên của bản thân mình rồi thôi, cả lớp liền hú hét lên bảo cậu ta đẹp trai quá.Sự ồn ào này làm cho Nguyệt Nhi đang làm bài tập cũng phải ngước đầu lên đưa mắt nhìn người con trai mới vừa bước vào lớp đang đứng trên bục giảng ấyĐúng là rất đẹp trai. Da trắng có điều... như sài kem trộn ấy. Dáng người thon cao gầy, chắc cũng tầm 1m8 mấy. Ngón tay dài, khớp rõ ràng, tóc gần chạm mí mắt, cô không hiểu, cậu ta không thấy ngứa sao? hmm.. thôi kệ đi.Tiếng xì xào không ngớt, cậu ta đi thẳng về phía bàn cô, tùy tiện kéo ghế mà đặt cặp đằng sau lưng ghế ngồi kế bên cô.Cô hơi bất ngờ rồi thôi. Một ngày, cô ngỏ lời hỏi anh :-"Cậu giỏi các môn tự nhiên không? "Anh nằm ngủ trên bàn quay mặt qua nhìn cô, đáp cụt ngủn- " Giỏi. Tốt. "Ánh mắt cô sáng lên-" Kèm tôi với ! "Anh khẽ "ừ" một tiếng rồi lười nhát ngủ tiếp.Uyenzhier : CÂN NHẮC TRƯỚC KHI ĐỌC TVTTRUYỆN NGỌT, KHÔNG NGỌT CÁC BẠN CỨ TÁN TÔI :))…
Cùng là con người tại sao cô phải chịu khổ cực trong khi người ta vô cùng sung sướng. Cùng là phụ nữ, tại sao cô bị vùi dập, tại sao cô chịu phũ phàng trong khi người khác được nâng niu. Cô thật không hiểu, nghĩ mãi đến cùng cô cũng không hiểu. Và rồi cô gặp anh. Có lẽ đi hết cuộc đời này cùng anh, cô cũng không hiểu cái gì gọi là công bằng, cái gì gọi là tình yêu nhưng cô hạnh phúc. Có một người như anh ở bên, cô không hề thấy an toàn. Nhưng chỉ có anh mới làm cho cô tất cả. Và rồi, sau cái vòng quay cuộc sống, yêu nhau... lựa chọn rời xa nhau hay yêu nhau... lựa chọn ở bên nhau, đâu mới là một tình yêu đúng nghĩa.…
"Thầm Lan đợi Gió" là bản tình ca tĩnh lặng về một nhành Phong Lan nơi góc cửa lớp, dùng cả thanh xuân để chắt chiu hương sắc chỉ để dành riêng cho một Cơn Gió tự do. Trong khi Gió mải mê với những cánh đồng bao la và những chân trời rực rỡ, Lan vẫn kiên trì đứng đó, lặng lẽ nở rộ, lặng lẽ chờ đợi. Bởi cô hiểu rằng, bản tính của Gió là phiêu lãng, còn định mệnh của cô chính là dùng sự vẹn nguyên của mình để làm nơi dừng chân sau cuối cho người cô yêu. Dẫu cho tấm thân mảnh mai phải trải qua bao mùa dông bão, Phong Lan vẫn muốn tình nguyện làm lá chắn bình yên, dùng chút sức tàn và sắc hương cuối cùng để che chở cho Gió trước những khắc nghiệt của thế gian, chỉ mong khi mỏi gối chồn chân, Gió luôn có một chốn quay về không vương bụi trần. "Thế gian rộng lớn, Gió cứ việc bay đi. Chỉ cần anh ngoảnh lại, nhành Lan năm ấy vẫn chưa một lần tàn phai."Đồng tác giả: Nguyễn Thanh Lâm"Socialist Republic of Autistics"…
Thanh xuân đi qua ngõ nhỏ là câu chuyện về những năm tháng lớn lên cùng nhau của Ngọc Vy và Khánh Minh - hai đứa trẻ sống cạnh nhà, quen nhau từ thuở còn chưa biết thế nào là rung động. Khánh Minh hơn Ngọc Vy 1-2 tuổi, luôn là người đi trước, lặng lẽ che chở cô bằng những hành động rất nhỏ: dắt tay qua cổng trường, đứng đợi mỗi buổi tan học, im lặng bảo vệ khi cô bị tổn thương.Thời gian trôi, ngõ nhỏ vẫn vậy, chỉ có hai con người dần đổi khác. Từ tuổi thơ hồn nhiên, bước vào những năm tháng học trò nhiều biến động, tình cảm giữa họ không ồn ào, không vội vã, mà chậm rãi lớn lên theo từng ánh mắt, từng khoảng lặng. Có những hiểu lầm, những lần xa cách, những cảm xúc chưa kịp gọi tên, tất cả đan xen tạo nên một thanh xuân rất thật.Truyện không chỉ là tình yêu, mà còn là ký ức về tuổi học trò, về những năm tháng trong trẻo đã qua. Để rồi khi ngoảnh lại, người ta mới nhận ra: có một người từng đi cùng mình suốt cả tuổi trẻ, chỉ chờ một lần quay đầu để nắm tay nhau mãi mãi.…
Tên truyện: VẾT XƯỚC MÙA HẠỞ cái trường THPT Bình Minh này, ai mà hổng biết bộ đôi "Hào - Hưng". Đứa là đội trưởng bóng rổ ngầu lòi, đứa là "cây hài" kiêm loa phóng thanh của lớp. Chỗ nào có hai đứa nó là chỗ đó rần rần như đám cưới, quậy tới mức thầy giám thị nhìn thấy từ xa là muốn tiền đình.Tụi nó có một cái danh sách "10 điều điên rồ phải làm trước khi ra trường".Nào là trèo tường hái trộm xoài, cài hoa phượng lên xe thầy hiệu trưởng, cho tới cái điều quan trọng nhất: Cùng nhau chạy xe máy về phía biển ngay sau ngày bế giảng.Mọi thứ đều hoàn hảo, nắng vẫn vàng rực và tiếng cười vẫn giòn tan. Cho tới khi tiếng thắng xe xé toạc cái không gian yên bình của một buổi chiều mùa hạ...Hưng đi rồi. Đi lẹ như cái cách nó dẫn banh trên sân vậy. Lẹ tới mức hổng kịp để lại một lời trăng trối nào cho thằng bạn chí cốt là tui đây.Phượng năm nay nở đỏ rực sân trường, đỏ như màu áo đấu của hai đứa mình, và đỏ như cái vệt máu khô lạnh ngắt trên mặt đường ngày hôm ấy."Hưng nè, tui làm hết 9 điều trong danh sách rồi. Còn điều thứ 10 là đi biển cùng ông... giờ tui biết đi với ai đây?"• Thể loại: Boylove, Thanh xuân vườn trường, Hướng ngoại x Hướng ngoại, Ngược tâm, SE (Sad Ending).• Bối cảnh: 🇻🇳• Nhân vật: Hào (Công) x Hưng (Thụ) - Hoặc tùy fen sắp xếp nha.• Tình trạng: Đang lết...• Cảnh báo: Truyện có yếu tố tai nạn bất ngờ. Vui lòng chuẩn bị khăn giấy và một trái tim thép trước khi nhảy hố.…
Tác giả: Tằng ChânEdit: Linh - Beta & Bìa Cover: MộcThể loại: Hiện đại - Thanh mai trúc mã - 1v1 - HESố chương: 81 chươngNhân vật chính: Học thần cao lãnh Trình Cố Dương & Học bá hiếu thắng Tô Kiều Nhiên※ VĂN ÁNMột ngày nọ bỗng dưng tâm nguyện trở thành sự thật ."Trình Cố Dương, trở thành bại tướng dưới tay mình, tâm phục khẩu phục chứ "Trình học thần bình tĩnh liếc mắt nhìn cô: "Từ 'thủ hạ bại tướng' nên sửa lại!""Sửa cái gì?""Làm thần dưới váy "Em có thể đi theo anh phía sau giống như bóng dáng theo đuổi ánh sáng trong mộng.…
Ngô An Nhiên - cô gái lớp 11 với ước mơ trở thành biên kịch, luôn tin rằng mỗi người đều xứng đáng có một vai chính trong cuộc đời mình. Trong chiếc sổ nhỏ luôn mang theo bên mình, cô viết nên những câu chuyện chưa có hồi kết...Cho đến một ngày, giấc mơ của cô về một chàng trai lạ bất ngờ trở thành hiện thực - dưới cái tên Nguyễn Nhật Huy, cậu bạn mới chuyển vào lớp.Từ một giấc mơ hóa thành một cuộc gặp gỡ định mệnh. Và câu chuyện thanh xuân của An Nhiên bắt đầu - nhẹ nhàng, rung động, đầy mộng mơ như chính những kịch bản cô từng viết...…
Sau giờ tan học , cả trường xôn xao trước màn tỏ tình thất bại của hoa khôi Tuệ Nhi dành cho Hoài Nam , khi anh từ chối cô bằng những lời lẽ phũ phàng . Trên đường về nhà, Hoài Nam và Gia Huy tình cờ đi cùng nhóm của Thanh Hà và Minh Khuê. Khác với vẻ lạnh lùng trước đó, Hoài Nam chủ động bắt chuyện nhưng lại dùng lời lẽ mỉa mai để trêu chọc chiều cao của Thanh Hà so với vị trí cô đang chơi trong đội bóng chuyền. Dù Thanh Hà vô cùng bực bội và thầm rủa anh chàng độc miệng , cuộc gặp gỡ đầy duyên nợ này đã bắt đầu nhen nhóm một cảm xúc mới giữa hai người dưới ánh nắng hoàng hôn đỏ rực.…
Đây là truyện bựa :> Truyện Bựa :> TRUYỆN BỰA :>Điều quan trọng phải nhắc lại ba lần :3Sẽ thế nào nếu một cô gái trông xinh xắn và yểu điệu như vậy lại là một... *****?Sản phẩm tạm thời cho những ngày vắng bóng :3…
[Trích]Vừa kết thúc buổi hòa nhạc tại Trường trung học Phổ Thông Trấn Biên, Quang Anh đã kéo tôi ra phía sau hậu trường, chầm chậm ghé sát tai tôi:"Hôm nay cậu đẹp lắm, rất muốn ngày nào người đẹp này cũng là của tao đấy.""Thế ngày thường không đẹp à?" Tôi nhón chân, vòng tay qua cổ cậu ấy, nói khẽ: "Kéo tao vô đây là muốn nói chuyện gì, đừng vòng vo.""Đang tạo bầu không khí, đừng dập tắt nó, nó buồn lắm đấy." Quang Anh ghé sát, hơi thở ấm nóng phả vào tai khiến cơ thể tôi khẽ run lên. Không phải vì sợ, mà vì một cảm giác rất lạ, như có một dòng điện nhỏ chạy dọc sống lưng. Nhịp tim tôi chợt rối loạn, từng nhịp đập trở nên rõ ràng hơn trong lồng ngực."Bầu không khí cũng biết buồn à, hay mày buồn, nhân hóa hơn kém đấy." Tôi mỉa mai."Nếu không muốn vòng thì... Có muốn thử nâng hạng mức tình bạn thành người yêu với tao không?"--------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------📎 Ngày phát hành: 04/02/2026📎 Ngày kết thúc: vẫn đang trong quá trình đăng tải.…