Việc hối hận nhất trong cuộc đời của ta là quen biết chàng.Nhưng bên chàng lại là thời gian đẹp đẽ nhất.Chàng cao cao tại thượng, chàng lạnh lùng, chàng dịu dàng, chàng tàn nhẫn.Nhưng ta lại yêu chàng.Yêu đến điên cuồng, rồi trầm mê trong đau đớn...(nếu có người ủng hộ ta sẽ đăng đều ngày một chương, nếu không có ai chắc ta ngừng đăng :( )…
Văn ánBảo Châu: Chúng ta mục tiêu là?Nhất chúng thiếp thất: Sinh nhi dưỡng nữ chưng bánh bao!Bảo Châu: Tứ gia đâu?Nhất chúng thiếp thất: Chỗ nào mát mẻ chỗ nào ngốc đi!-Tai nạn xe cộ xuyên qua, Bảo Châu từ đầu đến cuối thành trong lịch sử không có địa vị, mà lại không có sủng không có tử tứ phúc tấn.10 tuổi lập gia đình, 23 tang tử, 41 vi hậu, 50 qua đời, cả đời gợn sóng không sợ hãi, không có lưu lại bất luận cái nào sự tích, còn nhân Ung Chính con trai quá ít mà bị "Tâm cơ", bị "Ghen tị", bị "Ác độc" ...Bảo Châu nghĩ nghĩ, nàng không thể đi nguyên chủ đường xưa a!Vì thế đại thanh thượng hạ đột nhiên phát hiện, lão tứ hậu viện dân cư tăng vọt --Khanh khách thị thiếp một năm gia tăng bốn năm cái? Hâm mộ!Con trai con gái hàng năm tăng thêm sáu bảy cái? Ghen tị!Cung nữ thái giám hàng năm nhập phủ thượng trăm cái? Ta hận!Trong lúc nhất thời, nguyên bản cha không đau nương không thương tứ a ca có thể nói là hăng hái ý chí chiến đấu sục sôi.Ai ngờ mỗ ngày, Bảo Châu ngăn cản mặt mày hồng hào tứ a ca: "Gia, phủ nhiều người chi tiêu đại, công khố bạc đều tiêu hết , địa phương nhìn cũng không đại đủ ở, người xem, có phải hay không nên đi ra ngoài kiếm tiền nuôi gia a..."Không biết thế nào liền biến nghèo tứ gia: "..." Tiền của ta đâu!Nội dung nhãn: Thanh xuyên cung đình hầu tước hệ thống thích vănTìm tòi quan trọng tự: Nhân vật chính: Bảo Châu…
Trans/Edit : Yanni🍎Số Chương : 276Nguồn : Tô Lan Di ( Yêu thầm ) ( Hắc Đạo) ( HE)--------- Gặp lần đầu, anh là vì sao trên trời, gió mát trăng trong, phong thái thanh nhã, tuấn tú như ngọc.Cô nói: "Lúc đó em còn chưa hiểu tình yêu, chỉ muốn được gặp anh một lần nữa."Gặp lại, cô sợ làm phiền anh, sợ làm ô nhục anh, từng bước một đều cẩn thận dè dặt, tiến về phía anh.Khi đến gần anh, hiểu rõ anh, cô mới biết, hóa ra, gió mát trăng trong, tuấn tú như ngọc đều là giả.Anh là Tam Thiếu nhà Cố, một thiếu gia tâm cơ thâm trầm lớn lên trong bóng tối, không được số mệnh ưu ái, bản chất anh đầy thủ đoạn tàn nhẫn.Bản năng của cô là muốn trốn chạy.Nhưng anh lại ôm cô dịu dàng trong lòng, hôn lên trán cô: "Ly Ly, anh đã giăng bẫy bảy năm, chỉ để dụ em vào , làm sao anh có thể để em trốn được?"Cô không trốn được anh, cuối cùng cũng chịu thua số phận: "Cố Tiêu, gương mặt này của anh thật sự muốn mạng của em."Cố Tiêu lại nói: "Bảo bối, anh còn có thứ còn muốn mạng của em hơn gương mặt này, ví dụ như: bàn tay của anh, và chính anh."…
Các bạn có biết ☺ Tối đã được sinh ra trong 1 căn nhà ☺ ko một ai quan tâm tôi cả ☺ ko quan tâm đến việc học của tôi ☺ nhưng cứ bắt tôi đi học thêm ☺ đến khi tôi đi học 🏫 và đến tháng đống tiền 💲 thì đương nhiên học thêm thì phải trả tiền 💲 tôi xin tiền đóng 💲 - Thì Bame tôi liền chửi tôi ☺ : " Con nhà ngta nghèo tự học ☺ mà vẫn học giỏi , còn mày học nhiều cx đel bằng con nhà ngta ☺ - Bà mẹ của tôi : Tôi thi giữa kì 2 ☺ Ngữ Văn 8điểm Tiếng Anh 5điểm Toán 4 điểm ☺ Khi bà mẹ tôi biết điểm ☺ bả liền chử.i tôi như con chó canh nhà ☺ thậm chí còn lôi tôi ra ☺ chửi tôi là con " Đĩ " này kia ☺ tôi ko hiểu bà ta đang nghĩ gì ☺ chính bà ta nói tôi đi học thêm thì tôi đi học thôi ☺ đến khi xin tiền đóng thì chửi vào mặt tôi ☺ thâm chí có lần còn đánh tôi ☺ sức học và trí thông minh của mỗi con người là có hạn cơ mà ☺ đâu thể nào muốn giỏi là giỏi được ☺ trời sinh ra là để sống ☺ để đc hạnh phúc ☺ nhưng tôi thì khác so với các cậu ☺ Tôi ko biết là kiếp trc tôi có làm j sai trái ko ☺ nhưng sao kiếp này tôi phải đầu thai vào cái nhà khốn nạn này nữa ☺các cậu được hạnh phúc với gia đình ☺ còn tôi thì ngược lại ☺ nhiều khi tôi rất rất ko muốn sống trên đời này nữa ☺ có nhưng lúc tôi nhìn các bạn đc hp bên gia đình mà tôi cảm thấy rất gato ☺ Tôi ước gì tôi có thể đc như các bạn ☺ tôi thật bất hạnh ☺ Nói tóm lại : Tối rất hận bà ta ☺…
"Im nào!""Nghe đi!...Nghe thấy không?""Cái tiếng gọi tha thiết, đằm thắm ấy từ những vị thần cổ xưa á.""Nhưng mà tui có nơi cần phải trở về...Không đi được""Muốn cũng phải đợi tui về kia trước đã..."…
Bác sĩ Lăng....anh hệt như một đóa hướng dương vậy, nở rộ và rực rỡ, đem trái tim đầy hận thù của tôi bao bọc đến ấm ápTiểu Việt của tôi, người khác nói em lãnh đạm, nói em vô tình...nhưng tôi chỉ thấy một tiểu Việt hồn nhiên, đáng yêu và trong sángMƯỢN CÁI TÊN AAAAA…
Tất cả hành động của con người bắt nguồn từ một hoặc nhiều lý do trong những lý do sau: tình cờ, bản tính, bắt ép, thói quen, lý trí, đam mê, và dục vọng. Trong trường hợp này có lẽ sự tò mò đã vô tình gắn kết hai con người xa lạ với nhau. Liệu họ có nhận ra đối phương chính là bạn cùng lớp của mình? "Muốn xem ảo thuật không? Tôi có thể làm nỗi buồn của cậu tan biến đấy"."Không thể đâu, tớ đã thử mọi cách rồi nhưng tớ không thể ngừng nghĩ về nó được". Nhật nhìn Trà cậu chưa bao giờ thấy cô ấy buồn như thế. Có lẽ chuyện lần này đối với cô thật sự là một cú sốc."Cậu có thể viết nỗi buồn của cậu vào đây".Minh Nhật lôi từ balo ra một mảnh giấy và một cây bút đưa cho Lam Trà. Trà ngước mắt nhìn Nhật "Cậu định làm gì chứ?"."Tôi nói rồi tôi sẽ làm cho nỗi buồn của cậu tan biến". Lam Trà bán tín bán nghi nhưng vẫn làm theo lời Minh Nhật. Viết xong cô còn cẩn thận gấp tờ giấy lại lo sợ sẽ bị đọc trộm. Chỉ chờ có vậy, Nhật giật phắt lấy mảnh giấy trên tay cô lặng lẽ xé tờ giấy thành từng mảnh vụn nhỏ miệng nói."Về đốt chỗ giấy này thành tro sắc pha lấy nước uống nỗi buồn sẽ tan biến"."Cậu thật ngớ ngẩn" Lam Trà khẽ bật cười."Cười rồi nhé hết buồn rồi đúng không?" Nhật ngồi xuống, mắt dán chặt vào khuôn mặt đang gục xuống của cô như để kiểm chứng lời cô vừa nói."Không có tớ vẫn buồn nhưng mà buồn cười" Trà đáp đôi mắt long lanh ngấn lệ của cô nhìn thẳng vào mắt Nhật nhưng đôi môi đã nở một nụ cười.…
couple: Zhongli × Venti[OOCBối Cảnh: Tương lai công nghệ tiên tiếnNhân Vật: thuộc tựa Game GIThể Loại: fantasy, romantic, 14+ ( k có H đou👉👈)Đôi lời: 1 số chương mình sẽ cập nhật 1 vài tình tiết nhỏ…