Tui nhốt mình trong ảo mộng Cung Môn, đi tìm lại hào quang cho Cung Tử Vũ.Lần đầu tiên thực sự viết ra câu chuyện trong lòng, tui biết có nhiều thiếu sót, bởi vì tui ko phải dân chuyên văn. Mọi người đọc nếu thấy cách hành văn hoặc tình tiết nào đó chưa rõ, thoải mái để lại cmt cho tui biết nha. Tui rất mong có người cùng mình trao đổi.Có thể follow tui tại page cá nhân: Cánh bướm nhỏ của MaddyCy…
Tác giả: anhthucre ý tưởng : athw.___Tui mới vào nghề nên viết còn kém nhưng vẫn mong mấy bồ chỉ lỗi sai và ủng hộ tui nheeeeeeThật ra thì tui cảm thấy tui viết còn non lắm rồi lại còn hay bí ý tưởng nữa cho nên truyện sẽ có thể có vài chap nhạt và không hay nhưng dù sao thì cũng cảm ơn mọi người vì đã ủng hộ tui ❤…
Tác giả: Premium Delivery Cả trường PJ đều phải đồng ý với nhau rằng là những trai đẹp xuất sắc nhất trường chắc chắn ở một trong ba hội gồm Hội học sinh, Đoàn trường hoặc Đội sao đỏ. Thế nhưng, cả trường lại không biết rằng ba cái ổ đó là một tụ bùng bing to vật vã. Đứa này thích đứa kia, đứa kia yêu đứa nọ, nhức hết cả đầu. Thỏ ở đây đều là thỏ khôn, cỏ xa gần gì cũng ăn bằng sạch. Sau một năm dường như mọi chuyện đã yên ắng thì một lứa mới tham gia trường, báo hiệu một mùa "tình yêu" đầy ngang trái. Mấy mối cũ có quay lại được không, có mối mới nào không, cứ chờ nhé! Note: Ở đây bế Sơn, có sự góp mặt của 29 tô bánh canh nhưng không thể chia spotlight đều được. Tập chung vào các bùng binh tình cảm, cụ thể là của anh Quan, anh Cường và chuyện tình chíp bông của Sơn.…
Nếu một ngày bạn tỉnh dậy... nhưng lại ở một năm nào đó trong quá khứ, bạn sẽ làm gì?Năm 2025, Phong - một chàng trai cô độc, mang trong mình trái tim nhiều vết nứt - bất ngờ tỉnh dậy ở nhà một người xa lạ, anh nhận ra mình đã trở về... năm 1996. Không điện thoại, không mạng xã hội - chỉ còn những bức thư tay, tiếng băng cassette rè rè, và... một ánh mắt làm tim anh đập lệch nhịp.Ở nơi xa lạ nhưng thân thuộc ấy, Phong gặp Kha - chàng trai với nụ cười như nắng cuối thu, người khiến Phong bắt đầu cảm thấy thế nào là "sống thật sự". Nhưng thời gian không dừng lại để yêu. Phong không thể ở lại mãi mãi. Còn Kha... liệu có chờ đợi Phong suốt ngần ấy năm?"Một câu chuyện tình vượt thời gian - lặng lẽ, dịu dàng và day dứt như một bản nhạc cassette cũ..."✦ Gặp cậu ở thời không khác - nhưng liệu có được cùng cậu đi đến cùng một đoạn đường?…
"cậu ấy là người tôi đã dùng cả tháng ngày dệt nên từ nắng và gió hạ để yêu thương"xin chào, tớ là catizz, và "vùi lời thương cậu dưới nắng vàng" là fanfic đầu tiên mà tớ viết. tớ không đọc quá nhiều fic, nên kinh nghiệm của tớ ở mảng mày còn hơi hạn chế. nếu có góp ý gì cho tớ, xin mọi người hãy nhẹ nhàng thui ạ 🥺dự kiến em fic này của tớ sẽ có khoảng 20 chương, đôi khi tớ sẽ ra chương mới chậm hơn một xíu nên mọi người hãy kiên nhẫn đợi tớ một xíu xiu ạ.cảm ơn mọi người đã ủng hộ em nhỏ đầu tay của tớ nhee, chúc mọi người đọc vui vẻ 🤍💙…
Tôi đã viết truyện, viết thơ với tất cả tấm lòng mình. Tất cả những nội dung khác, tôi gộp vào thành "Tản mạn" - vốn là một thuật ngữ không chính xác lắm. Đó là những bài văn ngắn nêm nếm chút bông đùa gượng gạo, cũ kỹ, được hình thành từ kinh nghiệm sống ít ỏi và hời hợt của bản thân tôi.Nay, tôi muốn viết một tập "tùy bút" nửa vời với chủ đề ẩm thực. Và chắc chắn phải là ẩm thực Việt Nam, bởi vì cách ăn, cách nấu, cách nghĩ của tôi không chạy thoát mảnh đất cong dài ấy được.Nói về ẩm thực Việt, người ta đã tung hô Hà Nội tinh tế và Huế kiêu kỳ rất nhiều lần; cho nên, với cương vị là một người Sài Gòn, tôi muốn "giành" lại chút công bằng cho mảnh đất miền Nam.Ẩm thực Sài Gòn rất đặc biệt. Hà Nội và Huế nổi tiếng với những món ăn sẵn có ở địa phương hoặc ở các vùng lân cận, nhưng Sài Gòn thì không hẳn. Ẩm thực miền Tây Nam Bộ chỉ là một phần nhỏ mà thôi. Những phần còn lại, nếu truy ra nguồn gốc thì sẽ có rất nhiều xuất xứ, từ miền Bắc, miền Trung cho đến Trung Quốc và cả Campuchia. Cái tên "Sài Gòn trăm mấy phố phường" là để gợi nhắc về sự đa dạng đó chứ hoàn toàn không có ý xúc phạm nhà văn Thạch Lam - vốn là một tác giả tôi rất kính trọng. Đây chỉ là sự...ăn-theo-có-thiện-chí của một người quý ông Thạch Lam mà thôi.…
Một câu chuyện tình yêu be bé giữa Vương gia và Đại tướng quân. Một vị Vương gia cao cao tại thượng.Một Tướng quân như lang như sói.Một chủ nhân hung bạo ngang ngượcMột nô lệ ngoan ngoãn nhu thuậnNhưng...Ngài ấy cũng là một phu quân dịu dàng và biết yêu thươngNgười kia cũng là một đứa nhỏ yêu tha thiết một người..."Ta chỉ trung thành với ngài""Ta chỉ làm Vương gia của em"Pairing: Quan Dĩnh Vi Hạo x Ninh Thiên ViệtTác giả :Mễ Mễ a.k.a tui á quý dzịThể loại: ấm áp, ngọt, công sủng thụ, HE(TRUYỆN CHỈ ĐĂNG TRÊN WATTPAD @Moonandnight_KD)Cover design: @_phongvu from Delire TeamĐây là câu chuyện thứ hai mà mình viết, nội dung chưa biết sẽ đi đâu về đâu, tự nhận thấy là viết hỏng hề hay tí nào. Ai đọc thấy không thích thì cứ thoải mái góp ý, nhưng nhớ nhẹ nhàng thôi, tâm hồn này mỏng manh lắm =)))Truyện có thể có yếu tố SM, H hoặc vài tràng cảnh máu me không cần thiết. Đề nghị quý vị độc giả cẩn thận nha😂Vấn đề quan trọng nhất là 1.KHÔNG MANG TRUYỆN ĐI NƠI KHÁC DƯỚI BẤT KÌ HÌNH THỨC NÀO!2.KHÔNG CHUYỂN VER!Cảm ơn mọi người!Hi vọng các bạn đọc truyện vui vẻ _Mễ Mễ_Ngày bắt đầu:24/3/2020…
Tác giả: Chu Vãn DụcNgười dịch: Tặng cậu câu chuyệnVăn án:Tình yêu thầm kín vườn trường:Cậu ấy là ngọn cỏ dại trưởng thành phóng khoáng, còn tôi là bông hoa trong nhà kính.Tôi chẳng qua cũng chỉ là một cô gái bình thường như bao thiếu nữ khác trong những năm tháng thanh xuân hoang đường, lén lút thầm thương trộm nhớ chàng trai đứng đầu đường hút thuốc nhả khói.Thể loại: Tình hữu độc chung, duyên trời định, cuộc sống thường ngày, vườn trườngTừ khóa tìm kiếm: Nhân vật chính: Lâm Giáng, Giang Vi Phong, Thẩm Yến | Nhân vật phụ: quần chúng | Khác: Yêu thầm, thanh xuân vườn trường, cửu biệt trùng phùng.Câu vắn tắt: Anh là cỏ dại phóng khoáng, cô là hoa trong nhà kính.Lập ý: Yêu thầm cũng nên có kết quả.…
Do một tình yêu cưng chiều với Viễn chủy đệ đệ và Cung Môn sủng em nên quyết định lên tất cả con thuyền không chừa sót một ai. Mọi cốt truyện ngắn đều dựa trên trí tưởng tượng và nhân vật hư cấu thông qua bộ phim " Vân chi vũ ". cám ơn mọi người đã đến với cốt truyện .…
Dù có ai chửi rủa, dù trời có sập xuống, ba năm nay Ngôn Tiểu An vẫn luôn đinh ninh rằng Lục Vân Trạm chính là trạm dừng cuối cùng của đời mình, rằng cô yêu chỉ có thể là anh.Tình yêu của cô dành cho anh quá tha thiết, nhưng có lẽ cô sắp không chịu được nữa rồi.Lục Vân Trạm liệu đến cuối có vứt bỏ vẻ kiêu ngạo để yêu người con gái mà anh ta vẫn xem thường?...…
Tôi tin rằng người Việt xa xứ đặc biệt nhớ những bó rau của quê hương. Ai đi xa rồi mới hiểu việc mua một bó rau của xứ ta khó nhường nào. Những loại rau chỉ khu vực nước mình mới có như rau cần, rau ngổ, rau muống thì đã đành, nhưng cả những loại rau phổ biến khắp thế giới tuồng như cũng không đúng hẳn hương vị trong tuổi thơ. Điển hình là bó hành chẳng hạn. Khó mua là một, không thể thay thế là hai. Thịt thà cũng có nhiều thứ đặc sản khó thay thế - ví như gà Đông Tảo, bò tơ Tây Ninh, lợn mán Tây Bắc, hay cá anh vũ Phú Thọ. Nhưng nhìn chung, những loại chất đạm này có thể được thay thế và ăn vẫn ở mức chấp nhận được. Rau thì không. Món ăn đòi rau nào thì ta nhất định phải mua rau nấy. Bún cá phải ăn với thì là; phở gà nhất định phải có hành và thêm tí lá chanh; thịt bò xào thì khó lòng thiếu rau cần nước. Đổi thành loại rau khác là vị khác hẳn ngay. Thế nên, khi tìm được một bó rau của quê hương trên đất khách, tôi lại cảm thấy lòng mình xanh mát, khoan khoái khó tả. Màu xanh này là màu xanh của tuổi thơ, của đất Việt nhiều mưa um tùm cây cối, của tấm lòng người Việt thương yêu những điều bình dị nhất. Tập tùy bút này được viết ra là để chia sẻ những tâm tình xanh tươi, thiện lành ấy.…