Yêu Thầm 12 Năm
lần đầu tiên yêu có sự ngỡ ngàng, có chút bối rối, có sự nồng nhiệt của trái tim khi biết yêu. và sự cảm nhận của cô bé lớp 10 và anh chàng điển trai lớp 12...…
lần đầu tiên yêu có sự ngỡ ngàng, có chút bối rối, có sự nồng nhiệt của trái tim khi biết yêu. và sự cảm nhận của cô bé lớp 10 và anh chàng điển trai lớp 12...…
Đây là câu chuyện về tình yêu tuổi học trò.Ta gặp nhau vào ngày nắng nhưng cậu còn toả sáng hơn cả nắng mai.…
Ở nơi chốn phồn hoa tấp nập, đôi khi con người ta luôn muốn tìm về một sự bình yên, tĩnh lặng và không quên thưởng thức ly trà thơm, mùi hương quyện vào nhau như tình người, tình anh em, bạn bè.…
"Tui thích anh""Cậu đừng có thích tôi""Kệ anh chứ"* ooc, tất cả là sản phẩm của trí tưởng tượng *…
Nói về một cô gái trong một gia đình hạnh phúc nhưng tình cảm nhận được chưa bao giờ được coi là hạnh phúc...!!!…
School-life nhẹ nhàng về cuộc sống cấp 3 của những người bạn trẻ với những kỉ niệm đẹp về tình bạn, tình cảm gia đình và tình yêu thuần khiết tuổi mới lớn…
Một chút kỉ niệm... Một chút rung động và là cả một chút vội vã của những ngày năm cuối cấp ❤…
Câu chuyện nói về một cô gái 17 tuổi, cô luôn có tham vọng là một người vĩ đại, không ai có thể bằng cô. Nhưng trong lòng cô luôn muốn được gia đình và bạn bè quan tâm đến mình. 😢😢…
Nhân vật trong câu chuyện này muốn tự tìm hiểu nỗi cô đơn là gì và những cảm xúc khó tả không thể hiểu được. Nên nhân vật trong câu chuyện này sẽ tự giải đáp những thắc mắc của nhân vật.…
Đây là một góc nhỏ để mình thỏa mãn sở thích cá nhân, nếu như các bạn cũng đồng cảm với nhân vật Mục Trạch, hãy cho hắn ta cơ hội sửa lại một giấc mộng sai lầm.…
Sưu tầm🌼🌼🌼🌼🌼🌼🌼🌼🌸🌸🌸🌸🌸🌸🌸🌸🌸…
Một câu chuyện mà tôi tưởng tượng ra sau trận chung kết. Có lẽ sẽ không hay cho lắm, chỉ là cảm xúc của tôi thôi.…
👸Em muốn trở thành một đám mây trôi bồng bềnh, một đám mây không cảm xúc, không biết đau đớn. Em muốn lên trên đó mau thật là mau.🤴Không, em sẽ không đi đâu hết. Ở đây với anh.…
Có một màn sương mong manh, chỉ thoáng hiện một lần trong đời, đẹp đến nao lòng, chẳng gì trên đời có thể so bì được. Từ lòng đất lạnh giá, nó lặng lẽ sinh ra, nhẹ nhàng trôi, quấn quýt quanh những tán cây, lững thững vờn trên mặt hồ yên ả, rồi len lỏi qua từng lối nhỏ hoang vắng. Không ngừng nghỉ, nó cứ phiêu du mãi, như một kẻ lữ khách kiếm tìm chốn thuộc về.Và rồi khi tia nắng đầu tiên chạm đến, màn sương ấy chẳng chống cự, không lưu luyến. Nó chỉ khẽ lấp lánh, choàng mình lung linh trong khoảnh khắc trước khi lại biến tan vào hư không. Đất trời như ngưng lại giây lát, vạn vật dừng trôi một nhịp đắm chìm trong vẻ đẹp mơ hồ dịu dàng. Đến tận khi sương hoàn toàn khuất dạng, người ta mới giật mình thảng thốt: vẻ đẹp ấy, hóa ra, chưa bao giờ thực sự thuộc về thế gian.…
Con người phạm tội để sống sót.Thần dựng địa ngục để chứng minh họ xứng đáng được tha thứ.Còn cậu - người đã chết - chỉ đứng đó nhìn tất cả lặp lại.Ngư Trì không tin vào cứu rỗi.Cậu đã chết vì thứ được gọi là "điều đúng đắn".Tần Mộ tin vào thử tháchHắn dùng sức mạnh của thần để dựng nên vô hạn phó bản,mỗi thế giới là một bản án dành cho nhân loại.Họ gặp nhau ở nơi không ai đáng được yêu.Nhưng lại yêu nhau từ khoảnh khắc đầu tiên,và vượt qua ranh giới bằng thể xáctrước khi kịp đặt tên cho mối quan hệ ấy.Khi người tạo ra địa ngục yêu chính đáp án của mình,liệu tội ác còn cần được lặp lạidưới danh nghĩa cứu rỗi nữa hay không?…
Hôm nay, Nam đã thức dậy. Nó đã rời bỏ chiếc giường chiếu hẹp để đi tìm một giấc mơ lớn hơn. Dù giấc mơ đó có thể sẽ làm nó trầy vi tróc vảy, nhưng ít nhất, nó đã dám cất bước ra đi.Chiếc xe khách màu đỏ lao vút đi trên con đường mòn Hồ Chí Minh, như một mũi tên được bắn đi từ cây cung của khát vọng, xé toạc màn sương mù dày đặc của buổi sớm mai xứ Thanh, mang theo một chú chim non đang tập vỗ cánh bay về phía mặt trời.…
Tác giả:Liễu Mãn PhaThể loại:Đam MỹNguồn:Sưu tầmTrạng thái:Đang raNơi Chúc Vi Tinh sống chính là cái bãi bùn ô uế đó.Cách một con đường, đã là một thế giới khác.Từ nhỏ nghèo khó, nhưng mang diện mạo xinh đẹp, Chúc Vi Tinh dần thay đổi và ích kỉ, hám hư vinh, vì leo trèo bám lấy quyền quý cao sang mà trăm phương ngàn kế, không từ bất kì thủ đoạn nào.Kết quả cành cao không với tới, ngược lại tự khiến mình sống dở chết dở.Vào khoảnh khắc rơi xuống từ lầu cao kia, Chúc Vi Tinh mới nhận ra, rằng thứ mà cậu tách khỏi thế giới này kì thực không phải cách thức, không phải mặt mũi, mà là số phận.Cú ngã này khiến Chúc Vi Tinh mất trí nhớ, nhưng lại khiến cậu trở nên mạnh mẽ hơn, cũng khiến cậu đem hai mươi năm làm người của mình trở về đường ngay lối thẳng.Nhưng định mệnh, cậu cong.…
Disclaimer: Nhân vật không thuộc về mình.Rating: TPairing: Taehyung/SeokjinCategory: Romance, Actorfic, Hurt/ComfortAuthor: Matt Rood (Matthew Rouge)Fandom: BTSArchieve: Update laterSeokjin chen lên đứng trước Taehyung và ngẩng đầu nhìn đèn chuyển sang màu xanh. Anh nhấc chân bước và Taehyung cũng di chuyển theo. "Táp, táp", nước mưa văng lên dưới mũi giày của hai người, bắn vào gấu quần nhưng chẳng ai để ý."Thế, anh gặp bạn gái hay gì hả?""Không, làm gì có.""Sao anh tránh mặt em?""Có đâu."…
Cuộc sống luôn sẽ có nhiều điều để chúng ta hối tiếc nên Mộc Hân chỉ đang cố để không vương vấn cả một đời mà thôi...chàng trai thời niên thiếu của tôi...ước mơ thanh xuân và mãi sau này của tôi...đừng quên tớ được không?...chờ tớ đuổi kịp cậu được không?Cô gặp anh năm cô 11 tuổi, mặc dù học cùng một lớp nhưng mãi đến năm cô 13 tuổi anh và cô mới bắt đầu nói chuyện, thực ra chỉ do sắp lại chỗ ngồi, anh ngồi gần cô nên luôn bắt cô dọn vệ sinh lớp thay anh, ghi bài thay anh, mua đồ ăn sáng cho anh, làm việc này cho anh, làm việc kia cho anh...Cứ ngỡ mọi chuyện vẫn sẽ như vậy, nhưng 2 năm sau họ phải đối mặt kỳ thi chuyển cấp, biết rằng sẽ không được học cùng nhau vì anh quá xuất sắc còn năng lực của cô không thể theo kịp anh nữa. Nhưng thật lòng cô chưa bao giờ nghĩ anh sẽ rời tỉnh T sang tỉnh X, chưa một lần anh nhắc đến điều này, còn không cho cô nói một câu chào tạm biệt...thì ra mùa hè năm lớp 9 là mùa hè chia tay trường cấp 2, chia tay lớp học vô vị và cũng chia tay anh...thì ra 2 năm qua anh đã khắc sâu vào tâm trí cô mất rồi...một lần chia tay là một lần khắc cốt ghi tâm 10 năm gặp lại."Anh cứ theo đuổi hoài bão của mình và em cũng vậy, nhưng đến một ngày em không đuổi kịp anh nữa có thể quay về với em hay không?"P/s: em lần đầu viết truyện rất mong được mn góp ý để em tiến bộ. Em xin cảm ơn 😖😖😖…
Tên truyện: Xuyên thành mẹ vai ác (Hán Việt: Xuyên thành phản phái tha thân mụ).Tác giả: Lâm Miên Miên.Edit - Beta: Đế Chế Nhân Sư (tui).Tình trạng bản raw: Full.Còn bản edit này: đang lấp hố.Thể loại: xuyên sách, hào môn thế gia, sủng, HE... Đại khái là như thế.Văn án:Một giấc ngủ dậy, Nguyễn Hạ xuyên vào trong cuốn tiểu thuyết mới thức đêm xem xong, trở thành mẹ ruột của vai phản diện.Nguyên chủ đợi đến sau khi ông chồng thứ nhất chết đi, bằng tốc độ cực nhanh mà thông đồng với cái anh đẹp trai nhà giàu nào đấy, biến đứa trẻ vài phản diện đang lo lắng bất an kia trở thành con chồng trước, nhẫn tâm vứt bỏ. . .Tay Nguyễn Hạ cầm kịch bản cực phẩm, nhìn sang ông chồng còn sống cùng với thằng con phản diện mà thở dài một hơi, cô muốn xin đổi kịch bản!Lời editor: Bạn có bao giờ thấy con lười chơi wattpad bao giờ chưa? Tớ đây nè. Thấy nhận xét của bộ này trên wikidich khá được nên tớ làm thử, tất nhiên theo hành trình tra gg thì tớ không thấy bản dịch nào khác.Tớ edit bằng giọng văn của mình, nếu không thích xin back, đừng chê này nọ, vì làm cái này chẳng có lợi lộc gì đâu, truyện nhiều khi bị cop lung tung mà chẳng có cre cũng nên. Nhưng mà mình sẽ ghi chú cẩn thận, Việt hóa tối đa.Nếu ai theo, xin đừng hối thúc vì tớ bận lắm, bản thân tớ cũng phải edit quần quật cho web thichdoctruyen (tớ thuộc đội ngũ editor ở đó), bộ này chỉ là rảnh rỗi, tính tớ lại lười... Nhưng sẽ kiên trì lấp hố cho xong, thương tớ thì vote cho tớ là được, cảm ơn.À tác giả không đặt tên chương đâu 😑, một chương cũng dài qu…