Tác giả: AwslzxsSummary:Tổng tài ách x siêu sao địch ( hai bên đều thực si si hán xứng si nữ, nhường một chút ta ta liền tưởng viết cái này...... )summary: Tạp ách tư lan kia xui xẻo suốt 2438 năm. Liền ở hắn cho rằng chính mình không thể càng xui xẻo thời điểm, lại ngoài ý muốn phát hiện đã từng 25 đoạn hôn nhân đối tượng đều là cùng cá nhân. Hơn nữa, hắn vẫn luôn cho rằng thê tử, là cái nam.warning: Lừa hôn, thôi miên, thế thân, chết giả, ban ngày túc địch buổi tối thê tử, thẳng bẻ cong, tiểu vạn có thể nam nữ thể thay đổi ( nữ thể chỉ tồn tại ở hồi ức )...... Ta đánh không nổi nữa, dù sao là sắc tình cẩu huyết khôi hài văn là được rồi.…
"Lạc. Đó là một điều đúng và phải xảy ra một vài lần trong mỗi cuộc tình! Lạc không vì người thứ ba xen vào! Mà kể cả có người thứ ba thì đó cũng là vì tình yêu này đang mục ruỗng, bấp bênh, nhạt nhẽo rồi! LẠC. Là trái tim kia cần một điều mới mẻ hơn nữa!…
Vô tình bị nhốt vào game nhân vật này đã truân chuyên chìm nổi bấp bênh phải trải qua rất nhiều chuyện cuối cùng thì ... haizzz... muốn biết thì đọc là biết ahihi..…
Đề danh: Trộm mộ bút ký bình tà đồng nghiệp ( tù nhân )Tác giả: Hai lượng bánh bột bắpTag danh sách: Đồng nghiệp, nam nam, hiện đại, trung H, chính kịch, mỹ công cường thụ, cường công cường thụ…
Có những năm tháng, ánh sáng là thứ xa xỉ.Chúng ta lớn lên giữa những điều không ai muốn nhắc lại, học cách im lặng trước khi học cách tin tưởng.Giữa thành phố đầy vết nứt và những lời thề chưa kịp thực hiện, chúng ta đã từng đứng cạnh nhau - như cách duy nhất để không sụp đổ.Không ai trong chúng ta hoàn toàn vô tội.Nhưng cũng chưa từng hoàn toàn cô độc.Và có lẽ, điều đẹp đẽ nhất trong những ngày tăm tối ấy...là đã từng có một người để dựa vào.…
Luhan vốn là một cậu bé mồ côi sống chung trong trại trẻ mồ côi cùng với Sehun, anh vốn rất yêu quý sehun... nhưng do anh là một đứa trẻ câm bẩm sinh nên việc thổ lộ tình cảm và suy nghĩ vốn là một điều vô cùng khó khăn... Liệu người ta có thể vươn tới được đến bến bờ hành phúc bằng một thứ tình yêu "không lời" như anh?...…
Câu chuyện viết về hai người An và Hải một cặp bạn thân khác giới.An tính cách hơi men nên hay bị Hải trêu trọc,dần dần Hải thích An và họ đến bên nhau .Sau 13 năm bên nhau họ chia tay và mỗi người đều có hạnh phúc riêng…
- Tác giả: Chính tôi .- Ảnh bìa : https://www.pinterest.com/pin/99008891804176903/- Thể loại: Đam mỹ, hiện đại, song phương thầm mến, công sủng thụ (nhưng hay dỗi), H văn, HE.- Thuộc tính:+ Công: Bên ngoài tổng tài bá đạo lạnh lùng, bên trong là "trà xanh" tâm cơ, hay ghen, sơ hở là khóc nhè ăn vạ, chiếm hữu cao.+ Thụ: Nhân viên văn phòng hiền lành, tự ti, ngốc nghếch trong tình cảm, dễ mềm lòng.📖 VĂN ÁNBạch Mộc yêu thầm Cố Thiên Lãnh suốt 5 năm, từ giảng đường đại học đến khi cả hai đã đi làm. Nhưng cậu chỉ là hạt cát nhỏ bé, còn anh là nam thần kiến trúc sư cao ngạo, xa vời vợi.Trong một đêm tiệc rượu say bí tỉ, mượn rượu làm càn, Bạch Mộc đã "cưỡng bức" nam thần. Sáng hôm sau tỉnh dậy, nhìn những vết cào cấu chi chít trên lưng người đàn ông quyền lực ấy, Bạch Mộc sợ "mất mật".Cậu để lại toàn bộ gia sản 5 triệu đồng cùng tờ giấy xin lỗi, rồi vắt chân lên cổ bỏ trốn, hy vọng Cố Thiên Lãnh sẽ không báo cảnh sát bắt mình.Nhưng Bạch Mộc nào biết, cậu vừa đi khỏi, "nạn nhân" trên giường đã tỉnh dậy, cầm xấp tiền lẻ nhếch mép cười đầy nguy hiểm: "Ăn sạch sẽ rồi định quẹt mỏ bỏ chạy sao? Em gan lắm, Mộc Mộc."Một tuần sau, Bạch Mộc bị tóm gọn, bị ném lên giường tra khảo. Cậu tưởng sẽ bị đánh đập, ai ngờ Cố tổng tài lại đỏ hoe đôi mắt, ấm ức gào lên: "Em ngủ với tôi xong em chê tôi kỹ thuật không tốt nên bỏ trốn đúng không? Em phải chịu trách nhiệm với sự trong trắng của tôi!"Hóa ra: Không phải Bạch Mộc đơn phương, mà là Cố Thiên Lãnh đã giăng bẫy chờ con thỏ nhỏ sa lưới từ lâu.…
Mỗi con người , dù là bất cứ ai , là công khai hay giấu diếm Thì cũng phải có cho mình một mẫu người lý tưởng. Để mến mộ , học hỏi và theo sau từng bước của họ. Ở đây tôi gọi là Thần tượng. Hồi đó chưa biết thế nào là hâm mộ , là yêu thích một ai cả. Chỉ đơn giản trong trí óc một suy nghĩ là mình muốn giỏi như người này , xinh đẹp như người kia , được như những gì mà "người lý tưởng" nhận được. 4 năm rồi ,từ ngày bắt đầu theo dõi cái kênh ca nhạc trên TV. Vốn khác người nên tôi chả chút hứng thú gì với mấy thể loại nhạc thường cả. Chỉ "ham" nhạc mà mỗi khi mở lên bố tôi lại hỏi :"Chúng nó chửi nhau mà mày nghe làm cái gì" - Ý tôi là Kpop. Tôi mê nó không thể tả , từ hồi tiếng việt còn chưa thật sự thạo , tiếng anh mới bập bẹ vài từ thì đã đua vui theo cái dòng nhạc đầy mê hoặc đó. Dù tôi chả hiểu gì cả. Nghe thì nghe thế thôi nhưng cũng chả biết cả tên bài hát hay người thể hiện nó là ai. Nhớ lại thấy tức cười , người ta có tên tuổi đàng hoàn mà mình thì lại cứ gọi bằng những tên tự đặt cơ ( Nào : Anh mặt dài, Thằng vẽ mắt , Ông tóc dài..) Cơ mà vẫn phải tìm hiểu sao để biết bằng được cái anh mình thích nhất. Sau cũng biết là anh @GDragon của nhóm @BIGBANG. Ôi chao cứ xem anh í cả ngày đêm. Đến nỗi không thèm đi chơi hay học hành gì nữa. Mà TV thì lâu lắm mới lại phát bài mình thích. Có khi chờ cả buổi mới xem được một bài 3-4phút. Về sau chị tôi có đem về cái laptop, không biết nghịch thế nào mà vào mở được một bài duy nhất tring list nhạc - bài Lies do BIGBANG thể hiện. Thật mừng quá! Mớ…
Tác giả: Thủy Yên H**CP:** Ánh mặt trời tiêu sái đại kim mao (Lục Viễn Ý) × rách nát sạch sẽ tiểu khả ái (Trần Trừng)**Thể loại:** Đô thị hiện đại | Chữa lành | Tình cảm ngọt ngào | Gặp gỡ định mệnhTrần Trừng, một cậu bé sinh non, cơ thể phát triển chậm, từ nhỏ đã sống trong cảnh thiếu thốn yêu thương. Cha mẹ ly dị, mẹ chọn mang anh trai đi, bỏ lại cậu với người cha suốt ngày say xỉn. Đến khi cha gây tai nạn rồi vào tù, Trần Trừng lại càng rơi vào hoàn cảnh sống bấp bênh, ăn nhờ ở đậu, sống lặng lẽ, thu mình như con thú nhỏ bị nhốt trong lồng sắt.Trong mắt cậu, cả thế giới đều là nơi mình không thuộc về.Lục Viễn Ý, gặp Trần Trừng lần đầu vào một ngày mưa. Cậu bé nhỏ gầy, ướt sũng như một con sóc nhét đầy hạt thông, lầm rầm không dứt, khiến trái tim đạo diễn trẻ tuổi kia như bị đánh trúng. Ngay khoảnh khắc đó, Lục Viễn Ý biết: cậu chính là "Muse" của anh- là nguồn cảm hứng, là điều anh muốn gìn giữ.Từ đó về sau, mỗi lần "gặp tình cờ" đều là do Lục Viễn Ý sắp đặt.Lục Viễn Ý không chỉ muốn giúp đỡ, anh muốn ở bên, muốn yêu thương cậu thật nhiều - giống một chú chó lớn lông vàng luôn muốn ôm cậu, hôn cậu, nâng cậu lên trời cao.Trần Trừng thì nghèo khổ, tự ti, nghĩ mình không xứng đáng với ánh sáng chói lòa đó. Nhưng Lục Viễn Ý chưa bao giờ nghi ngờ - vì trong mắt anh, Trần Trừng chính là tất cả. Là người anh muốn kết hôn.Bản dịch chưa có sự cho phép của tác giả vui lòng không mang đi nơi khác.…
❗LƯU Ý: Bộ truyện được xây dựng từ trí tưởng tượng của tác giả. Nội dung hoàn toàn không liên quan đến mạch truyện chính.❗❌VUI LÒNG KHÔNG REUP, CHUYỂN VER KHI CHƯA ĐƯỢC CHO PHÉP!❌👉Đọc ở Wattpad để ủng hộ view, comment cho mình, không đọc ở web aztruyen, truyenfull,... Không đủ view, comment mình sẽ ngừng viết.✨Truyện: Gặp Anh Khi Thu Đến✨Tác giả: Đậu Nành Bé Nhỏ / Fleuver✨Thể loại: đồng nhân, ngôn tình, viễn tưởng. 2/5/2023 - ?/?/2024📌Văn án:Zeref lấy hết dũng khí ôm chặt Mavis vào lòng, anh nhỏ giọng thì thầm vào tai cô."Thật ra ngay từ lần đầu gặp anh đã để ý đến em, tiếp xúc với em càng nhiều, anh nhận ra bản thân đã yêu em mất rồi."Tai Mavis sớm đã đỏ ửng, cô lắp bắp."Em... em... em cũng thế. Cũng... đã yêu anh."Zeref nghe chỉ mỉm cười nhẹ, anh ôn nhu đặt lên môi cô một nụ hôn sâu. Mavis có chút phản ứng không kịp nhưng rồi cứ thế thuận theo anh, cả hai như hòa vào làm một dưới ánh nắng vàng ấm ám, hồng nhẹ của bầu trời hoàng hôn.…
Tác giả: Đại Giả PhátThể loại: đam mỹ, xuyên qua, 1x1, trồng trọt (hương thổ), chủ công.Giới thiệu:Tác giả: Ta nghĩ cho ngươi đi trồng trọt Lộ Dĩ Nam: Ta lo lắng một chút Tác giả: Ta đã muốn quyết định , cho ngươi đi trồng trọt Lộ Dĩ Nam cắn răng một cái: Được rồi, nhưng là yếu phó cho ta thất nghiệp bồi thường, còn có nông nghiệp trợ cấp Tác giả: Như vậy a, ta đây muốn cho ngươi trở lại cổ đại đi trồng trọt Lộ Dĩ Nam căm tức tác giả: Không có cửa đâu Tác giả: Nhưng là ta đã muốn đem ngươi nhưng đi trở về Lộ Dĩ Nam rơi lệ đầy mặt Tác giả: Ta nghĩ cho ngươi đi cổ đại hoang đảo trồng trọt Lộ Dĩ Nam: Không cần a Tác giả: Ta đã muốn đem ngươi khai hoang trên đảo , hy vọng ngươi có thể sống xuống dưới, A men Lộ Dĩ Nam điên cuồng nguyền rủa tác giả trung Bị nguyền rủa tác giả nổi lên, chậm quá thích hợp lấy nam nói: Đã quên với ngươi nói, ta còn ném cái tiểu thiếu gia cho ngươi, nhớ rõ chiếu cố hảo hắn,88Lộ Dĩ Nam cuồng hóa......Nói đơn giản, chính là một người bất hạnh xuyên qua đến cổ đại, lại càng thêm bất hạnh lưu lạc đến hoang đảo làm ruộng văn, hoặc là nói là muốn sống văn Thuận tiện nói, bài này bàn tay vàng có khai, khai khá lớn, bộ phận lý hoàn cảnh đặt ra đến từ chính mỗ mấy bộ hoang đảo văn, tỷ như lỗ tân tốn phiêu lưu nhớ Nếu bài này có chỗ nào viết không tốt, hoặc là sai lầm địa phương, thỉnh nói cho ta biết, lại cảm tạ , nếu có lôi đổ của ngươi địa phương, cũng mời nói đ…
Tác Giả: Huyền Trân.Thể Loại: Cổ Phong Việt, Hôn Nhân Sắp Đặt, Cưới Trước Yêu Sau, Gương Vỡ Lại Lành.Couple chính: Lê Diệp Chi ( 18 tuổi ) x Trần Lãnh Phong ( 34 tuổi ). ----------Hắn để nàng ngồi trên chiếc ghế trường kỷ dài, bản thân lại quỳ một chân xuống, đôi bàn tay chai sần vì cầm bút lâu năm nắm lấy bàn chân trắng nõn đang đỏ ửng lên vì tiếp xúc với sàn lạnh. Lông mày hắn khẽ nheo lại, nếp nhăn mờ xuất hiện giữa chân mày. Nhưng thay vì lên tiếng trách mắng, hắn chỉ xoa nhẹ đôi bàn chân nhỏ bé đó, bàn tay kia với lấy chiếc hài nhỏ thuê hoa xỏ vào chân nàng, giọng không giấu được sự lo lắng:" Chân em chịu lạnh không tốt. Muốn đi đâu cũng phải mang hài vào."Nói rồi, hắn lại ngước lên nhìn vào mặt nàng, giọng đã bớt vài phần gay gắt nhưng vẫn trầm ấm:" Gia đình em ép em tiếp cận ta?"Câu hỏi vang lên, khiến nàng đang nhìn ra cửa sổ ngắm nhìn khung cảnh xung quanh bỗng khựng lại. Nàng quay sang, ánh mắt trong veo va phải bóng hình người đàn ông vẫn còn đang nắm chặt bàn chân còn ửng đỏ của mình. Nàng cúi mặt, lắp bắp trả lời:" Không..không có.."Nghe lời nàng nói, bàn tay cầm lấy chân cô khẽ siết, rồi lại buông lỏng, khẽ đáp:" Từ nay về sau, không cần vì ai mà làm những điều mà em không muốn."…
Một cậu trai Thái Lan tên Santa, không gia đình, không chỗ dựa, bị lừa đưa qua biên giới Trung Quốc. Cậu tưởng rằng ở phía bên kia sẽ là công việc, một mái nhà, một cuộc sống mới. Nhưng nơi chờ cậu lại là chợ người tối tăm, nơi con người bị rao bán như món hàng.Ở đó, cậu gặp Vương Tuấn Dũng - một người đàn ông Trung Quốc sống lặng lẽ, mua cậu về với giá rẻ chỉ vì cậu không phải phụ nữ. Vương Tuấn Dũng im lặng, Santa ồn ào. Một người khép kín vì mất mát, một người bướng bỉnh để che giấu sợ hãi.Ban đầu chỉ là sự gượng ép, ngôn ngữ khác biệt, những bữa cơm đầy khoảng trống. Nhưng dần dần, giữa căn nhà lạnh lẽo, những dấu hiệu nhỏ của sự ấm áp bắt đầu nhen lên: một ánh mắt, một cái chạm tay, một câu chữ lắp bắp bằng ngôn ngữ của người kia.Họ cùng nhau trốn chạy bóng tối, rồi tìm thấy một ngôi làng nhỏ, nơi mỗi ngày trôi qua được đánh dấu bằng nồi cơm nóng, mùi trà thơm, tiếng cười và cả những vết sẹo không bao giờ biến mất.Đây là câu chuyện về biên giới, về bóng tối, nhưng trên hết, về ánh sáng mà hai con người xa lạ trao cho nhau.- Bên kia biên giới, có ánh sáng - một hành trình đi qua nỗi đau để tìm thấy một mái nhà thật sự.…
Thể loại: huấn văn, phụ tử, huynh đệ, cổ trang, thân tình. Cuộc đời của vị Chiến thần Đại An ấy vốn dĩ sẽ ngập trong vàng son. Tiêu Tẫn đại hôn với vị thanh mai trúc mã mà hắn mến mộ, hai người rất nhanh đã có hài từ đầu lòng, trân quý đặt tên Tiêu Khang. Nhưng Tiêu Khang lại không an khang được như phụ mẫu mong cầu. Từ bé thể chất đã suy nhược, bấp bênh mấy lần trên lằn giới sinh tử. Các thái y chuẩn bệnh cũng nhiều lần lắc đầu, chỉ nói rằng phải theo ý trời. Kính An vương trong phút chốc già đi mấy tuổi. Hắn không còn để tâm vào triều chính, cũng lơ là luôn việc trong quân, dốc lòng tìm kiếm phương thuốc cùng dược liệu cho hài tử. Tiêu Khang được cứu sống, nhưng cả đời phải làm bạn với thuốc thang, suốt ngày quanh quẩn trong phủ. Phải tới mấy năm sau, Kính An vương mới có thêm một hài tử. Đứa trẻ vừa ra đời được dăm ba bữa, Vương phi thể chất suy kiệt đã qua đời. Đến lúc nhắm mắt xuôi tay, vị Vương phi hiền huệ ấy chỉ biết khóc ròng, ngắm nhìn hài tử mới sinh còn chưa quen mùi mẹ. Nàng nắm chặt tay Tiêu Tẫn, khẩn khoản cầu xin hắn cho hai hài tử một đời bình an là đủ. Nàng không mưu cầu chúng trở nên kiệt xuất, chỉ cần chúng được sống an khang, nàng dưới suối vàng mới yên tâm nhắm mắt. Kính An vương cả đời sống hiên ngang mạnh mẽ, lúc này cũng phải lệ nóng doanh tròng. Hắn nắm chặt lấy tay ái thê, thấp giọng thề sẽ bảo hộ hai đứa trẻ bằng cả tính mạng. Tiêu Nguyên ra đời trong nước mắt của phụ mẫu.…