Đây là Tiểu thuyết đầu tiên mình đọc kể từ khi bắt đầu học tiếng trung. Mình đã học được rất nhiều điều từ câu chuyện của các nhân vật trong tiểu thuyết. 1320 trang liệu mình có dịch nổi không? (Một con rùa ham ngủ như mình thì e rằng....)P/s: Suýt quên, đây là tiểu thuyết có tên gốc là 欢乐颂 của tác giả 阿耐 các bạn nhé, thể loại ngôn tình nhưng kiểu đứng đắn và đầy triết lý nhé😁😁😁…
lưu ý: tác phẩm này là tác phẩm đầu tiên tớ viết và nó sẽ rất rất rất xàm và cliché cho nên là bạn biết đấy, nhưng dù sao thì.Lớp học 12 chòm sao là cái lớp giỏi nhất, nhưng cũng đồng thời ngu nhất, quậy nhất, đạt lắm thành tích nhất, dở người nhất, quái đản nhất cái trường Đại học Ngân Hà này... Cái lớp ấy là tổng hợp của 12 thành viên quái chiêu, kỳ quặc nhất trong lịch sử học đường.Nhưng mà ôi dào, thời kỳ đi học nào mà chẳng có những chuyện tình! Nào là ngọt ngào, tình cảm, lãng mạn, dễ thương hay nồng cháy, hay cũng có những chuyện tình ướt át và đắng cay. Lớp 12 chòm sao trải qua hết! Mời mọi người theo dõi câu chuyện tình yêu giữa những cung hoàng đạo nhí nhố trong 4 năm học tập :v…
Sinh ra vốn là thần linh nhưng lại bị xem là loài quỷ dữ . Trái tym y vốn đã bị tổn thương từ lúc mới chào đời . Số phận y , người nắm giữ luật nhân quả trong tam giới , người duy trì hòa bình cho vũ trụ nhưng số phận đẩy đưa , cuộc sống dần lâm vào bế tách phải đánh đổi rất nhiều thứ . Vậy người tôi muốn nhắc tới là ai ? Tất cả sẽ được bất mí trong cuốn fic này .......Cuốn fic đầu tiên coi phim Ấn ngẫu hứng🤣 . Ai thích có thể vào đọc thử , Mèo sẽ rất vui nếu đứa con của mình được ủng hộ . Không thích thì cứ việc next vì sở thích của mỗi người mỗi khác , không thể cưỡng cầu bắt mọi người phải giống mình được . ...Lưu ý : Nghiêm cấm mang đứa con này đi nơi khác khi chưa có sự cho phép của Mèo nhá ❤…
Cua và Cá là hai chị em, một ngày nọ...Bụt hiện lên hỏi: "Vì sao con khóc?"Cá thuật lại mọi chuyện...để rồi từ đó, cuộc đời hai chị em đi theo những ngã rẽ riêng biệt.…
Tên: Cẩm nang cưa cẩm học báTác giả: Tiểu Hoàng Hoa (Chanh Leo)Tình trạng: đang sáng tácSố chương: 10 chương + 3 phiên ngoạiThể loại: fanfic [Khải Thiên], đam mĩ, hài, học đường, nhẹ nhàng, HERating: 13+Couple: Vương Tuấn Khải x Dịch Dương Thiên Tỉ (bỉ bựa mặt dày cao năng công x cao lãnh học bá thụ)P/s: Truyện dành cho shipper hoặc những bạn yêu thích Khải Thiên hay những bạn đơn thuần chỉ đọc truyện thôi. Ai không thích vui lòng click back, chống chỉ định vào truyện cmt xàm gây war hay chê bai văn phong của tác giả viết tác giả méo thích :v đùa thôi, vì đơn giản tác giả không phải nhà văn. Thân!_____________Văn án:Tình yêu luôn chứa đựng gian nan và thử thách, luôn đòi hỏi con người ta phải biết nhẫn nại, bao dung và tha thứ. Ngoài ra, để có được một tình yêu trọn vẹn thì phải biết triển khai nhiều skill, phải biết co biết dãn, biết tiến biết lùi. Tuy nhiên nếu như gặp phải một (vài) đối tượng ngoại lệ, khuyên bạn hãy học tập theo chàng trai này. Sau đây chính là cuộc hành trình theo đuổi học bá gian nan đầy nước mắt (và một vài thứ nước khác) của một thanh niên lớp trưởng (không có) uy quyền (khi đối diện với học bá).…
❗️Giới thiệu truyệnTên: Điều gì chất chừa trong đôi mắt của cậu ? Tác giả: Nguyên Yên Phương (_phwwngg_)Thể loại: Thanh Xuân Vườn TrườngTình trạng truyện: Chưa Hoàn Thành👤 Nhân vật chính: Dương Minh Nguyệt (Mặt trăng nhỏ): cô gái ngoại hình ưa nhìn, đôi mắt long lanh nhưng tính cách nhút nhát, rụt rè với mọi người xung quanh. Luôn mang trong mình sự tự ti và cảm thấy mình không xứng đáng được yêu thương có lẽ cũng tại bởi chính người cha độc đoán đã khiến cô trở nên như vậy. Cũng vì thế, cô lại luôn mang lại sự thiếu thốn này ở bản thân để dành cho những người cô yêu thật lòng.Trần Hoàng Nhật Minh (Roy): cậu nhóc thiếu gia đẹp trai tuấn tú. Cậu có tính cách lạnh lùng thờ ơ nhưng được rất nhiều nữ sinh yêu thích vì tài năng chơi nhạc cụ của mình. Ẩn sâu vẻ ngoài hào nhoáng của cậu là một tuổi thơ đầy bất hạnh và mối tình đầu đau buồn luôn khắc nghi trong trái tim của cậu. 📋 Cốt Truyện: gồm 2 phần Phần I: Tỏ lòng Minh Nguyệt và Nhật Minh biết nhau qua việc hai người cùng học chung lớp trong ba năm cấp 3. Nhưng hai người không có thân thiết với nhau trong lớp mà lại qua lần đêm trăng hôm ấy. Truyện kể về chặng hành trình chữa lành vết thương của hai người nhưng có lẽ ai đó đã rung động trong mối quan hệ này. Vậy Minh Nguyệt và Nhật Minh có thể là tương lai mới của nhau hay sẽ mắc kẹt trong quá khứ cũ ? Phần 2: ?❗️Lời kết: Câu chuyện có thật và sẽ là một bộ tình cảm nhẹ nhàng nên ai hợp gu thì hay đọc. Văn phong mình vẫn còn kém nên có gì mong mọi người chỉ bảo 🙇♀️❗️Không được phép…
Say rượu thất thân, người thân ra đi; những đả kích liên tiếp đã phá tan thế giới của Tô Mạt. Vì để trả được khoản nợ lớn, cô buộc lòng phải bán đi cuộc hôn nhân của chính mình, không ngờ rằng ngày kết hôn liền rơi vào kiếp làm vợ. Sáu năm qua đi, vận mệnh xoay chuyển, khiến cô lại rơi vào tay anh ta một lần nữa. BOSS cầm thú nói: Nha đầu thối, hoặc là trả tôi 10 triệu, hoặc là, ngoan ngoãn làm người phụ nữ của tôi!…
truyện này thấy hay nên mik up.Truyện này của chị Dung Keil, chị hay kể chuyện ở FB/gocnhocuacaylời văn của chị rất lôi cuốn.Gồm 16 truyện ngắn khác nhau.…
Hắn cướp đi thân thể của nàng, chiếm lấy lòng của nàng, bẻ gẫy của nàng cánh chim!Tục ngữ nói, thường ở bờ sông trạm nào có không thấp thân, khả nàng chỉ tại trong sông bơi một lần vịnh, cũng là nhất thất túc thành thiên cổ hận!…
Tác giả: Lãnh TuyềnConvert: ss MuacauvongNguồn Convert: TangthuvienChuyển ngữ: HaranNguồn: https://hachikoranran.wordpress.com/truyện-da-hoan/ngon-tinh-hiện-dại/nơi-nao-củi-gạo-khong-vương-khoi-bếp/Độ dài: 46 chương chính văn + 5 phiên ngoạiThể loại: Cưới trước yêu sau, khổ trước ngọt sau.Văn án:Niếp Ân Sinh: "Tôi không thương anh, chỉ là ở cùng một chỗ nên ở cùng một chỗ thôi."Trần Dũng: "Tôi cũng không yêu em, chỉ là không muốn rời xa, cho nên ở cùng một chỗ."Niếp Ân Sinh: "Vậy... vẫn tiếp tục chứ?"Trần Dũng: "Em dám mơ tưởng tới người khác! Đương nhiên, nhất định tiếp tục!"Lời dẫn: Gặp nhauLí Hải Phi ngay ngày hôm qua, mang theo toàn bộ đồ đạc của anh, đi phía Nam. Đứng ở cổng soát vé, anh nói "Ân Sinh, em là cô gái tốt, em nhất định sẽ gặp được người tốt." Sau đó, làm thủ tục, ra cửa, cười vẫy tay với tôi. Ngọn đèn chiếu xuống góc áo trắng của anh, hơi hơi tỏa sáng. Hình ảnh kia thực kinh điển, hình ảnh kinh điển đó mãi dừng lại trong lòng tôi, ngay cả nằm mơ, đều mơ về anh. Chẳng qua, trong mơ tôi không như hiện thực chẳng nói lời nào, tôi mở miệng, hỏi một câu "Hải Phi, nếu em là cô gái tốt, vậy vì cái gì anh còn muốn rời đi?".Tôi không xinh đẹp? Không thông minh? Không ôn nhu? Chỉ cần hai chữ lý tưởng là anh có thể bỏ tôi ra đi? Anh không trả lời, vẫn vẫy tay như vậy, cười với tôi. Trong lúc ngủ mơ, tôi than thở tức giận: Tôi hận lý tưởng!…