Khi Tôi Là Hoa Hậu
truyện ngắn…
truyện ngắn…
đây là một câu chuyện hư cấu về Lucy Hearfilia trong phim Fairy Tailp/s truyện đầu tay của mình°v° p/s fan Nalu đừng đọc nha nếu đọc có giận ko phải lỗi của mình đó…
truyện ngắn về allmale x Lumine, sẽ có tag couple trong từng chương.…
"Người mau ngưng khóc đi! Là một nam nhi...à không! Là Thái Tử của Đại Thanh...người không được quyền khóc.""Hoàng Thượng! Người mau nói đi... Tại sao chứ?... Tại sao... người lại làm như thế? Tại sao người...lại ban hôn cho Hoàng Nhĩ nhưng người lại không cho Hoàng Nhĩ quyền được yêu? Tại sao lại không cho Hoàng Nhĩ quyền được khóc vì người mình yêu? Cả đời Hoàng Nhĩ đã bị bó buộc trong Tử Cấm Thành này rồi giờ đây lại bó buộc Hoàng Nhĩ trong khuôn khổ của một Thái Tử. Ngạch nương đã đúng khi không cho Hoàng Nhĩ đi bởi vì người biết rằng trong Tử Cấm Thành này tàn ác lắm mà lại lạnh lẽo nữa. Ai ai ở đây cũng chỉ vì bản thân mình mà lại lạnh lùng ngó lơ mọi chuyện. Hoàng Nhĩ thật sự kiếp sợ nơi này."_________________________________________Chuyện được viết theo Diên Hy Công Lược nên sẽ có những chỗ tình tiết giống trong phim.…
Câu chuyện tình yêu bi đát.Có những tình cảm....làm ta phải hối tiếc đến trọn đời...…
Truyện ngắn thôi nha!…
Tác giả : Cừu Xám Đang Lười Thể loại: Thanh xuân vườn trường, 1x1 Năm tháng thanh xuân trôi qua giống như một bộ phim chất chứa đầy cảm xúc, được ở cạnh nhau,đắm mình trong cái nắng của mùa hạ, chúng tôi đã thật hạnh phúc và thầm cảm ơn vì đã để chúng tôi gặp được nhau,cùng nhau bước qua năm tháng của tuổi học trò. Và rồi khi Hoa Phượng Vỹ nở đỏ rực sân trường,khi bài nhạc của mùa hè vang lên, chúng tôi đã cảm thấy không nuối tiếc,những kỉ niệm ấy sẽ là hành trang để chúng tôi tiếp tục bước đi trên con đường mà bản thân đã chọn.…
nơi các anh trai trả lời câu hỏi…
Leng Leng leng~Tan chưa rồi mọi người đều hừng hực khí thế khi nghe tiếng chuông reo khác với khi học bài ỉu xìu. Xách đít thật nhanh chạy tới canteen trường ăn uống. Tôi cùng mấy đứa bạn cũng lấy phần cơm rồi ngồi xuống xử bữa trưa."Anh Thư à, sao cậu lấy ít đồ ăn vậy" Ly Na ngồi xuống rồi liếc sang phần cơm ít ỏi của tôi hai cục sườn sào, xa lát chua ngọt, hai miếng cơm quận, hai miếng dưa hấu và một cốc sữa "Có đâu ăn vậy là đủ rồi" tôi cười trả lời lại cô"Đủ cái gì mà đủ ăn vậy hỏi sao không teo người nhỏ thành vậy, mãi không lên nổi 1m60, cái đồ 1m59" cô nói xong cười hề hề còn mắt nheo lại hết sức dethuong làm sao tôi cáu cho nổi."Cậu sai rồi là 1m59,5".…
Loạt truyện "Những Tượng Đài Vĩ Đại Nhất" sẽ đưa bạn vào hành trình khám phá cuộc đời và di sản của những cá nhân kiệt xuất, những con người đã để lại dấu ấn không thể phai mờ trong dòng chảy lịch sử nhân loại. Từ những nhà lãnh đạo lỗi lạc, những nhà khoa học tiên phong đến những nghệ sĩ tài hoa và những nhà hoạt động xã hội đầy nhiệt huyết, mỗi câu chuyện sẽ khắc họa chân dung sống động, thấm đẫm tinh thần cống hiến và lòng quả cảm. Chúng ta sẽ cùng nhau nhìn lại những hy sinh thầm lặng, những nỗ lực không ngừng nghỉ và những đóng góp phi thường đã làm nên những "tượng đài" vĩ đại, truyền cảm hứng cho thế hệ mai sau. Nếu mn có ý kiến thì xin bình luận phía dưới,chân thành cảm ơn!…
Nàng là Diệp Lam, kiếp trước sống bằng nghề đâm thuê chém mướn thế giới ngầm. Trong đôi mắt nàng ngập tràn máu me và chết chóc, từ nhỏ đến lớn luôn thiếu thốn tình yêu thương. Nữ chủ nhân cơ thể mới cũng tên là Diệp Lam, vốn là một thiên tài quốc gia, từ nhỏ đã lên cấp, đột phá, kỹ năng trên võ đài ăn đứt các bạn cùng trang lứa, phải khiến cho cả bậc tiền bối trầm trồ. Tuy nhiên, vì lương thiện, ngây thơ nên lần lượt mẫu thân và người hầu gái thân cận nàng đều bị người khác hại chết, chính mình bị cha đẻ và nương nương tính kế hãm hại. Bước chân qua Quỷ Môn Quan, đành nhờ Diệp Lam ở thế giới khác tiếp tục sống kiếp này giúp nàng. Kiếp trước Diệp Lam ở thế kỷ 21 thiếu thốn tình thương, Diệp Lam thế giới này lại thiếu một cái đầu lạnh để suy xét, "ăn miếng trả miếng". Bây giờ hai Diệp Lam hợp nhất lại làm một, có ân tất trả, có thù tất báo, ai đối tốt với nàng, nàng sẽ không bạc đãi, ai dám cản trở nàng, nàng gặp đâu đánh đó, đánh đến khi nào tránh đường mà thôi. Dị giới lại một phen đảo lộn.…
Đọc Sẽ Biết…