Câu chuyện kể về một cuộc tình trái ngang thăng trầm đầy cảm xúc của đôi trẻ. T viết dựa trên chính câu chuyện có thật nên mong mn không gạch đá nhé 🫰🏻Bắt đầu: 14/1/2026Kết thúc: ...T kh hứa là sẽ ra đều nhưng mà có ng đọc thì t sẽ siêng viết hơn 💁🏼♀️ CẢM ƠN MỌI NGƯỜI VÌ ĐÃ CHỌN " TRÁI NGANG" giữa hàng vạn câu truyện, mong mn đọc và có thể đưa ra cảm nhận của bản thân mình ạ.…
An Kỳ Lam - cô gái lạnh lùng vừa chuyển tới Đông Du - vì muốn tránh bị theo đuổi đã bịa ra "bạn trai" là Trịnh Minh Dương, vận động viên mới nổi. Không ngờ lời nói dối nhỏ bé ấy lại châm ngòi cho hàng loạt rắc rối với "chị đại" Triệu Hàn Yên.Từ một trò đùa, An Kỳ Lam không chỉ vướng vào những trận chiến ngầm, mà còn bước vào một câu chuyện tình rối ren khó thoát.…
Cuối cùng là người đó, nhìn dáng đáp của hắn ta, nếu mà tôi không mang kính thật sự là dễ dàng bị nhầm với Thông ngay, hắn ta giới thiệu mình tên là Lập với cái giọng trầm khàn, đúng tone giọng tôi thích ở một người con trai và vì khá giống Thông nên tôi không quan tâm chuyện quá khứ mà bỏ một phiếu cho hắn ta làm lớp trưởng.Và rồi kết quả diễn ra khá giống như tôi mong đợi, hắn đã làm lớp trưởng lớp tôi. PC14301…
Có những ngày, nắng trải khắp Giang Nam.Có những người, chỉ đi cùng nhau một đoạn ngắn... nhưng nhớ nhau cả đời.Đây là những ngày tụi mình từng có nhau - học hành, ăn kem dừa, ngồi dưới bờ kè, cười ngốc nghếch và ước mơ lớn."Tớ từng có Giang Nam. Và tụi mình, vẫn là một điều đẹp nhất "…
Từng lớn lên ở một vùng quê nhỏ, họ từng nghĩ rằng sẽ mãi như vậy, không rời xa nhau. Nhưng khi ngã rẽ cuộc đời xuất hiện, cô theo gia đình đến thành phố lớn, bỡ ngỡ với những điều mới mẻ. Cậu ở lại với biết bao kỉ niệm cùng cô lớn lên ...Nhiều năm sau, vì chuyện thi đại học, cậu chuyển đến thành phố cô đang ở, và trở thành một thành viên mới trong gia đình cô. Từ đấy, những kỉ niệm xưa dường như đang gắn kết họ lại...…
Fujishima Takara- học sinh năm nhất trường cấp 3 Souryu bắt đầu cuộc sống mới của mình tại kí túc xá, sau sự ra đi lần lượt của các thành viên trong gia đình. Bất hạnh thay, Takara phải sống chung phòng với Hosaka Kiyomine-kẻ thù không đội trời chung Takara từ lễ khai giảng. Liệu Takara có chịu đựng nổi anh chàng rắc rối này không?…
Cuộc chiến của những kẻ biết điều khiển nguyên tố. Sức mạnh vô tận lại chỉ là những con tốt trên bàn cờ. Đằng sau là băng nhóm tội phạm hay gia tộc vương quyền?Hành trình của Tây Minh, một sinh viên đơn giản đối mặt với thế giới đầy âm mưu tranh đoạt.…
Có người từng hỏi liệu Đỗ Minh Viên cảm thấy hối hận hay không, khi mà năm ấy đã giấu kín tình cảm của mình dành cho Bùi An Dương?Câu trả lời của cậu chắc chắn là cóNhưng khi ánh mắt cậu nhìn thấy hình ảnh người thương của mình đang vui vẻ hạnh phúc bên cạnh vợ sắp cưới, cậu bỗng nhiên không còn cảm thấy hối hận nữa.Chỉ cần Bùi An Dương được hạnh phúc, cậu đã mừng lắm rồi...…
Truyện kể về cặp bạn thân học cùng lớp và những vấn đề xảy ra xung quanh, liên quan đến cả tình cảm, áp lực, trường học, gia đình, giả tưởng, kinh dị. Lấy bối cảnh là cuộc sống học đường nhật bản, đắm chìm trong thế giới của những con chữ, bạn sẽ mong chờ những chương kế tiếp. Chúc mọi người có trải nghiệm tích cực trong quá trình theo dõi, xin cảm ơn các độc giả đã ủng hộ Trà Chanh Có Đường ạ :3…
"Người ôm lấy tôi thật lâuĐủ cho tôi biết tình sâu nhường nàoĐêm nay sao tỏ trăng caoGặp nhau xin nói câu chào đầu tiên..."________Thích một người có đôi khi chỉ cần một khoảnh khắc nhưng khi khoảnh khoắc ấy trở thành một đời thì đó là yêu.Minh Nguyệt chỉ vì một nụ cười của Trần Nhật Dương mà bỗng nhiên rơi vào lưới tình. Cô quyết định bày tỏ nhưng lại bị từ chối phũ phàng. Không bỏ cuộc dễ dàng, cô tìm mọi cách xuất hiện trong tầm mắt của Nhật Dương để có thể chiếm được cảm tình của cậu ấy nhưng vẫn thất bại. Minh Nguyệt nghĩ rằng vậy là hết, cô đã cố gắng hết sức nhưng người ta không chịu thì đành vậy, cô phải chôn vùi mối tình gà bông còn chưa kịp bắt đầu này thôi.-----Từ chối thì từ chối thôi, người ta bảo làm người xấu thì sống thảnh thơi mà, sao phải lo nghĩ nhiều làm gì?-Ừ, sống thảnh thơi thật nhưng lương tâm không thanh thản nổi. Tao vẫn muốn làm người tốt hơn.Trần Nhật Dương muốn làm người tốt, vì Nguyễn Minh Nguyệt xứng đáng có được hạnh phúc bên người tốt nhất. Cậu không biết mình có phải người tốt nhất không nhưng cậu biết mình muốn trở thành người đứng bên cạnh Nguyễn Minh Nguyệt.___"Người có tình rồi sẽ về với nhau." Cậu luôn tin vào câu nói này, nếu người ấy không quay lại cậu sẽ không tiếp tục ngu ngốc chờ đợi nữa. Có lẽ, người ấy đã ở bên người mình yêu rồi.Cậu chúc phúc cho người ấy và giải thoát cho chính mình.…
Tờ mờ sáng, Bình Yên nằm cuộn tròn trên chiếc ghế sô pha cũ, trên tay là chiếc điện thoại đã đôi lần chớp tắt. Cô lặng nghe tiếng trời trút nước ngoài cửa sổ, miệng nhẩm đi nhẩm lại câu cổ ngữ Ấn Độ mà lúc chiều cô vừa đọc được. "Trăm triệu hạt mưa rơi, không hạt nào rơi nhầm chỗ." Trước giờ Bình Yên ghét phải thừa nhận mấy thứ gọi duyên số, định mệnh nhưng hình như ông trời muốn chứng minh cho cô thấy cô sai rồi. Dù cô có tính toán cách mấy thì chuyện cần làm sẽ phải làm, người đến sẽ đến, đi sẽ đi, không thể cưỡng cầu. Rầm rầm. Tiếng gõ cửa ồn ào cắt ngang dòng suy nghĩ của Bình Yên. "Đặng Ninh Bình Yên, cậu mau mở cửa ra." - Khải Duy cả người ướt sũng đứng trước cửa phòng trọ của Bình Yên gào thật lớn cho đến khi đạt được mục đích. "Cậu có điên không? Nửa đêm chạy đến đây la lối om sòm! Có phải cậu thấy tôi chưa đủ xui xẻo, muốn ngày mai chủ trọ đá tôi ra đường mới vừa lòng cậu phải không?" - Bình Yên cộc cằn mở cửa, tặng miễn phí cho Khải Duy một cái lườm sắc lẹm. Tia chớp vụt ngang trời, luồng sáng xanh lam soi rọi căn phòng trong chốc lát, Khải Duy không nói nhiều vội vàng ôm chặt Bình Yên vào lòng. Một tràng tiếng sấm vang dội đập vào màng nhĩ khiến cô gái nhỏ giật thót người, nép sâu vào vòng tay vững chãi của Khải Duy. "Cao giọng cằn nhằn nữa xem nào?" - Khải Duy nhìn Bình Yên, nhếch mép cười nhạt. "Tôi không sợ sấm, giật mình chút thôi!" - Bình Yên cứng miệng phủ nhận."Ừ, cậu không sợ. Là tôi, tôi sợ cậu, được chưa."Đêm tối tịch mịch, đường cong trên khóe môi…
Thật ra tớ cũng biết,tiếng cảm ơn của cậu là cảm ơn tớ đã rời khỏi thế giới của cậu,để cậu có thể sống mà không còn gánh nặng như hôm nay. Mặc dù nghe cậu nói như vậy,tớ cảm thấy đau lòng,nhưng thấy cậu hạnh phúc như vậy,tớ cũng cảm thấy rất hạnh phúc.Một bài hát trước đây mỗi lần nghe đều khiến tớ cảm thấy khinh thường,hôm đó lại làm tớ rơi lệ.Bài hát ấy có tên:Rất yêu,rất yêu anh.…
Hoàng Ngọc Lâm-nữ chính-là cô gái khá xinh, tính tình dễ gần hay giúp đỡ người khác. Bạn thân của nó là Phương My - cô gái xinh đẹp, tính tình dịu dàng, thông minh. Cả hai đều là con của gia đình khá giả, ít được người thân quan tâm nên hai cô rất thân thiết. Vũ Hoàng Minh - nam chính, là một người rất lạnh lùng.Kim Hải Nam, một người vui vẻ và rất lịch sự.Hai người con trai cũng là bạn thân từ nhỏ của nhau. Hoàng Minh nhảy múa đẹp, Hải Nam thì ca hát hay. Thế nên ở trong trường học được rất nhiều nữ sinh yêu thích..Minh và Lâm như chó với mèo, hễ gặp nhau là cãi nhau um sùm lên. Vậy mà hai người phải chịu cảnh chung lớp, chung bàn. Lần đầu gặp nhau tại trường học, Nam thấy Lâm xinh gái dễ thương, trong khi đó nó để lại ấn tượng không tốt với Minh. Trong mắt Minh, nó dữ như bà chằn vậy, rất đanh đá. Nó thân với Nam làm bao nữ sinh trong trường tức muốn hộc máu.Càng ganh ghét đố kị hơn khi thấy dường như Nam có cảm tình với Lâm, My có cảm tình với Minh. Những nữ sinh kia sẽ tìm cách để My và Lâm tránh xa các nam thần của họ. Đôi bạn thân sẽ có cuộc sống thế nào? Chuyện tình cảm của họ nữa, sẽ tiến triển và thay đổi thế nào đây?…
Không phải truyện trinh thám li kì hay truyện hành động gật gân, đây là cuốn sách về một nhóm bạn cùng nhau đi qua những ngày tháng học trò rộn ràng tiếng cười. Nguyệt Anh - cô gái vui vẻ, hoạt bát nhưng khá lóng ngóng trong chuyện kết bạn. Tuy nhiên cô lại có một nhóm bạn sẵn sàng hỗ trợ cô bất cứ lúc nào và một gia đình luôn ở phía sau. Tuổi học trò không quá dài, nhưng chắc chắn đủ để ghi nhớ cả đời. Hẹn bạn trong những trang truyện nhé^^ Kính mong được mọi góp ý để mình hoàn thiện hơn trong tương lai. Xin cảm ơn!…
" Đặng Hùng Gia Thiên?" thầy chủ nhiệm nhìn danh sách lớp trên tay và nhìn xuống phía lớp tìm kiếm ai đó.Tên này nghe quen quen nhở? Tôi nghĩ bụng.Ngoài cửa, một chàng thiếu niên cao lớn, da vẻ trắng sữa, áo sơ mi trắng chẳng thèm đóng thùng, balo đen đeo một bên vai trong lơ đãng, tấm lưng thẳng tấp bước vào lớp." Em là Gia Thiên, xin lỗi em đi trễ." Câu ta nhếch miệng cười, đảo mắt quanh lớp rồi dừng lại ngay tôi.Đôi mắt cậu ta khẽ hép lại nụ cười tắt hẳn đi, đôi mắt sắc lẹm như dao mà phóng đến mặt tôi, rồi cậu ta tìm một vị trí trống đầu bàn mà ngồi xuốngCái gương mặt kia, cái gương mặt đẹp trai đểu cáng kia làm tôi nhớ ra ai đó.Đây, đây không phải là cái thằng thanh mai trúc mã hụt của tôi đấy à?Cái thằng ất ơ, ma đầu đội sổ nắm giữ quá khứ đen tối cả đời của tôi lại thi đậu trường chuyên ư? Tôi xuyên không rồi à?Không không, Trần Ngọc Ngọc Vân Nhiên mày đang mơ rồi! Ừa là ác mộng đấy! Sao trốn nó được nữa đây?…
Giới Thiệu:-"Hà Lưu Anh,cô đừng bao giờ giở trò với tôi, chưa một người nào từng qua nổi mắt tôi, cô cũng vậy".Hắn chĩa mũi súng nhọn lên đầu cô, mũi súng lạnh lẽo truyền đến từng trận đau buốt trên đầu.-"Anh không hiểu tôi, làm sao anh lại xác định được là tôi đang dở trò "? Cô quỳ trên mặt đất, cười lạnh.-" Hiểu ? Nực cười, tại sao tôi lại phải hiểu một người phụ nữ dơ bẩn đã giết chết vị hôn thê của tôi ? Cô không xứng đáng có được sự thấu hiểu của một người nào đó, kể cả súc vật".Hắn là một người thâm trầm, ít nói, chẳng ai trên thế giới này có thể nhìn thấu được bản thân hắn, ngay cả Cha Mẹ của hắn, hắn che dấu tất cả cảm xúc lẫn bản thân mình, chưa từng để lộ một sơ hở nào đối với người ngoài. Hắn, chưa bao giờ tin ai.Từ ngọt ngào cho đến đắng ngắt, từ thiên đường cho đến địa ngục, tất cả đều hội tụ trong bộ:" Dụ Hoặc " này, quý độc giả hãy cùng theo dõi.…
đó là việc Tạ Tử Thiên và Triệu Hạ Phong năm đó hạ sinh đứa con trai Tạ Tử Ngạn. Từ nhỏ tướng mạo đã khôi ngô, tuấn tú, miệng lưỡi thật khiến người ta muốn lên huyết áp, vui tính lại rất dễ hòa đồng, suốt đời dường như chỉ quan niệm cuộc đời luôn gắn liền với niềm vui thú lạc, hưởng thụ tất cả. Năm 17 tuổi, hắn trở về nước học trung học sau một thời gian ở nước ngoài quậy học đường. Giàu có, đẹp mã và phóng khoáng, điều đó làm hắn được mọi người yêu thích, người người mến mộ. Còn lạ lẫm, hứng thú và thích tự do, điều đó lại làm hắn biết được một bạn học nọ. Bạn học mà hắn khẳng định chính là người hắn có cảm giác thành tựu khi kết bạn làm quen. Trích: "Nhưng, hai tiếng "Chào bạn!" vừa thốt ra khỏi miệng, hắn đã đứng đến không thể nào nhúc nhích. Cánh tay đang bọc trong túi quần cũng khẽ run. Cái gì vậy? Người đó, người đó.....vừa lơ hắn đi sao? Không có một cái nhìn, cũng không thở nặng lấy một chút, giống như hắn hoàn toàn không có tồn tại. Cô, cứ thế lạnh lùng bước qua hắn, bàn tay vẫn còn trơ trọi giữa không trung, xấu hổ vô cùng". Truyện này sẽ diễn biến ra sao, mời bạn theo dõi.????????????????????…