Tôi vén mai tóc đang lơ lửng theo nhịp của từng ngọn gió nhìn Gia Huy, anh chỉ nhẹ nhàng cười với tôi. Anh tiến đến và mang theo mùi hương ngọt ngào ấy. Chúng tôi chẳng nói gì cứ lặng lẽ mà ngồi với nhau. Gia Huy đã cùng tôi bước qua những năm cuối cấp, âm thầm quan tâm, chăm sóc tôi. Có lẽ cũng vì thế mà tôi chẳng thể nào quên nổi hình bóng quen thuộc trên hành lang năm nào.…
Có những ngày mây trời xám xịt, gió thổi vi vu nhưng lòng người lại vui phơi phớiCó những ngày mây trời trong xanh, cỏ cây tươi tốt nhưng trong lòng lại nhuốm màu trầm tư ~~~***~~~Sống chậm lại một chút, ngắm nhìn kỹ một chút ta sẽ thấy cuộc đời có biết bao những khoảnh khắc diệu kì.Sống chậm lại một chút, hít thở sâu một chút ta sẽ thấy thanh thản biết nhường nào rằng mọi muộn phiền kia chẳng qua chỉ là những gì "bất như ý" của cuộc sống.Ngẫm kỹ lại một chút, nhìn sâu thêm một chút ta sẽ thấy những người xung quanh ta mới đáng yêu, đáng quý làm sao.Rằng thật hạnh phúc khi mình vẫn có thể đứng dưới bầu trời xanh kia mà mỉm cười.…
Công tử bột nhà họ An bị lừa chịu tội thay một người bạn, sau đó phải vào trại cải tạo. Sau khi ra khỏi trải cải tạo, liền bỏ nhà ra đi, cùng đám côn đồ lưu manh gặp gỡ giao lưu, đi phá phách khắp nơi, trở thành thủ lĩnh một băng đảng nhỏ chứa chấp mọi loại người. Ở đó, hắn gặp được người thanh niên tên Hạc Hiên, rồi lỡ sa chân vào một mối tình duyên không nên có.Hậu sự thế nào, mời theo dõi.Họ cùng nhau lên núi ngắm sao, lên thuyền vượt biển, lại cùng về thị trấn xưa, đi qua căn hộ thuê cũ của An Vĩ Kỳ, lại về nơi từng có quán mì lão Điểu của Hạc Hiên. Cùng đứng trước cổng trường cao trung Nam Dạ, hồi tưởng lại những năm tháng ngày xưa.Bước chân họ cùng in dấu qua khắp sông ngòi biển cả đến rừng núi, thảo nguyên, lại qua cả các khu phố phồn vinh, tấp nập, những địa phương nổi tiếng khắp năm châu.Từng bước từng bước chân như đang bước ngược về hướng những năm tháng tuổi trẻ cùng cười đùa, ngắm cảnh, dạo bước hồn nhiên vô lo âu.Dù đi đến đâu, tay An Vĩ Kỳ cũng đều nắm chặt lấy tay Hạc Hiên không hề buông ra. Họ cứ nắm lấy tay nhau bước đi trong năm tháng. Không gian không ngừng thay đổi, thời gian cứ vội vàng trôi, nhưng lòng người vẫn vẹn nguyên y như lúc ban đầu. Tựa như cái nắm tay năm ấy, giống như là vĩnh viễn, lại tựa như cả đời.Thế gian này rộng lớn vô bờ, phong cảnh đẹp đẽ nhất, địa phương tươi sáng nhất, đều là nơi có người kia đi cùng, không phải hay sao?…
Cô nàng người máy xinh đẹp được chế tạo ra để cho chủ nhân được hưởng thụ khi ko biết được cảm giác khi có người con gái trong nhà là như thế nào. Nhưng tưởng chỉ có một chủ nhân trong nhà thôi ai ngờ lại bị bao quanh bởi dàn cậu chủ đẹp trai. Liệu cô nàng người máy này sẽ như thế nào?…
Đây là một câu chuyện xoay quanh về 4 nhân vật tuổi 18: Lạc Tử Di, Triết Quân, Thái Minh Hạo và Ngô Quỳnh. (Trong quá trình viết truyện có thể sẽ xuất hiện thêm vài nhân vật quan trọng khác nữa) Trong thời thanh xuân đẹp đẽ đó họ đã suy nghĩ gì để rồi cuối cung chỉ có thể nói rằng :''Vẫn có tớ sau cậu'' Hãy cùng đón đọc nhé!Có thể sẽ là truyện SE ạ!…
Trong thanh xuân của mỗi người ai cũng có một chút kỉ niệm một chút ngọt ngào và một chút buồn nhưng rồi ngày hôm sau chúng ta sẽ lại trở lại cuộc sống như mọi ngày.…