Một ngày đẹp trời, hai đứa không quen nhau được xếp vào ngồi chung một bàn.Sự đối lập giữa nhau, sự bù trừ giữa nhau và sự lấp đầy khoảng trống của nhau.Những tình huống dở khóc dở cười dần dần gắn kết họ lại gần nhauHọ nỗ lực để đến bên nhau hay giữa họ chỉ là những trò đùa? Mối quan hệ ấy có được hội đồng quản trị chấp thuận?....Tất cả đều có trong "Bạn Cùng Bàn"p/s: ê nghe như review phim=)))------------------------Những mẩu truyện nhỏ về chuyện tình yêu của hai đứa nhóc27/11/2023 - Bạn Cùng Bàn…
-"Trong khi hàng vạn người đang cố tạo dựng lên một câu chuyện cổ tích giữa Cừu hiền lành và Sói lưu manh bá đạo, tên khốn ấy lại thích một câu chuyện giữa một con Sói gian trá, khốn nạn vô liêm sỉ bậc nhất với một con Cáo ích kỉ, tội ác vang trời. Nói xem, hắn ta điên hạng nhì còn ai dám tranh hạng nhất với hắn không?"-"Chẳng phải gái ngoan đều rất hấp dẫn người khác phạm tội sao? Vậy tao nhường cho chúng mày. Đời này chỉ cần một Mạc Doãn Nhiên là được"-"Tiểu Nhiên, tôi không thể mãi bên em được. Chỉ có thể đi đến đây, đành giao phó em cho người khác. Tiếp tục sống hạnh phúc, sẽ có người yêu em như tôi đã yêu."…
Vào sinh nhật thứ 17, Scarlet - cô gái tóc đỏ với đôi mắt đầy u uẩn - phát hiện một dấu ấn máu bí ẩn xuất hiện trên tay mình. Từ đó, cô bị cuốn vào một thế giới nơi những bí mật về gia tộc, huyết thống và những thế lực cổ xưa dần được hé lộ. Cha mẹ mất tích không rõ nguyên do, một người anh mang quá khứ mờ ám, và một thế giới ngầm nơi dấu ấn quyết định số phận.Scarlet không chỉ phải tìm ra sự thật về chính mình, mà còn phải lựa chọn: trở thành kẻ bị săn đuổi - hay là kẻ săn mồi.Dấu ấn ấy là món quà... hay là lời nguyền?Truyện được viết bởi tác giả Tsuki_chan🌙💗THANK FOR READING💗❗️DO NOT REPOST OR COPY❗️…
Khánh Linh không ngờ rằng mối tình đơn phương của mình đang khiến nó đang dần bị sụp đổ.Khi thấy Tuấn Anh,anh hàng xóm đối diện nhà mình đã có bạn gái khiến nó khóc thút thít mấy ngày liềnHoài Phong cậu chàng chuyên hoá đang cảm thấy bất lực khi cô bạn thân mình thầm thương đã có bạn trai.Khiến tình cảm đơn phương 4 năm của cậu làm cậu cảm thấy lòng mình không thể chấp nhận được Tưởng chừng,câu chuyện đến thế thôi khi hai đứa chỉ dám đơn phương cô cháu nhà người ta cho đến khi Phong chuyển trường đi,được tháng sau,nó vô tình chuyển đến trường cậu.Từ đó,bắt đầu chuyện dở khóc dở cười của chúng nó bắt đầu…
Sáng khai giảng đầu tiên của đại học, sáu người xa lạ cùng bước xuống một chuyến xe buýt giữa sân trường đông đúc. Không ai quen ai, nhưng một cuộc tranh luận bất ngờ về video "tâm lý con người có thể tạo ra siêu nhiên?" đã khiến họ chú ý đến nhau.Trường học đông đúc. Không khí náo nhiệt. Tất cả đều bình thường - có vẻ là thế.Nhưng ngay khi họ đặt chân vào giảng đường...Mọi thứ bắt đầu lệch khỏi thực tại.Không ai trong số họ - hay bất kỳ ai xung quanh - nhận ra rằng họ đã biến mất.Và thế giới vẫn tiếp tục như chưa từng có chuyện gì xảy ra. [ Truyện sẽ cập nhật đầy đủ hơn vào đầu tháng 9, hứa hẹn tất cả các chap sẽ mang nội dung độc đáo hơn. Cũng vì thế mà những chap đầu tôi đăng sẽ có sự thay đổi. Mong các bạn sẽ đón chờ. ]…
Một chuyện tình của đôi bạn trẻ.Từ thơ ngây đến trưởng thành,nhẹ nhàng có trắc trở có.Những điều này tựa như những nốt nhạc lúc thăng lúc trầm của bản hoà tấu để câu chuyện cuộc đời không vô vị mai sau sẽ kể cho đám trẻ nghe về hành trình theo ánh dương của cuộc đời như thế nào.Nguyễn Hoàng Nam : một cậu bé có phần cáu kính giống hệt như hoa Bạch Trà,thanh cao,tinh khiết ngưỡng mộ một tình yêu trong sáng và cao thượng, luôn đặt tấm lòng son sắt là nền móng của một mối quen hệLê Hoàng Nhật Duy : là một người luôn chiều theo ý muốn của cậu bạn nhà kế bên lớn lên từ nhỏ nên cả hai điều hiểu ý của đối phương.Nếu Hoàng Nam là Bạch Trà thì cậu chính là Thiên Điểu cậu có thể đáp ứng những thứ người kia cần lòng thủy chung,tình yêu vĩnh cửu.Luôn đặt người ấy trong trái timLời nói của họ không hoa mỹ nhưng sẽ luôn dành một thứ tình cảm chân thành đây luôn là một thứ hiếm có ở chốn hồng trần.Lớn lên cùng nhau có thể nhờ có duyên cha mẹ nên hai cậu mới có thể gắn kết bạc đầu.Câu chuyện này sẽ kể theo góc nhìn của nhân vật và nội tâm mong mọi người có một trải nghiệm tốt đẹp về truyện của tớ.Chúc mọi người vui vẻ…
Câu truyện nói về cuộc sống của con trai quỷ vương đang sống trên trần thế.Cậu lên đây để giúp cha mình do thám tình hình thế giới loài người trước khi cha của cậu đem quân tiêu diệt trần thế,nhưng khi cậu đến thế giới loài người cậu đã gặp một cô gái và cậu đem lòng yêu cô ấy.Vì thế cậu ấy quyết định sẽ ngăn cản cha của mk phá hoại trần thế.…
Giới thiệu truyện:Hỏi có nhớ không, nói không chắc chắn là nói dối, hỏi có tiếc không, nói không nhớ chính là nói cho qua, hỏi có buồn không, nói không buồn là nói sai sự thật.Tuổi trẻ, ai cũng có những lần bốc đồng và nông nổi. Thời học sinh, ai cũng muốn xây dựng cho bản thân mình một mối tình đẹp cho ngày tháng thanh xuân.Tôi là một trong những đoá hướng dương, nhưng lại là đoá hướng dương héo úa, đang cùng những đoá hoa rực rỡ hướng về phía ánh mặt trời. Tôi là một bông hoa dại giữa những đoá hồng đẹp đẽ đầy sức hút. Tôi là hoa xuyến chi nhỏ, đang cố vươn mình để đua sắc giữa vườn hoa violet. Tôi là cô gái nhỏ đầy nhút nhát đang cố hoà mình vào đám đông, là một chút cóc nhỏ không tự lượng sức mình và muốn vươn lên ngắm nhìn thiên nga.Đôi khi, bạn bè hỏi tôi rằng: "Có tiếc không?". Tôi mỉm cười rồi lắc đầu nói "không". Thế đã là lời nói dối rồi. Dù sao thì ngày đó tôi cũng đã dành cả tâm trí và tình yêu của mình vào một người rồi mà!Nhiều khi, người ta cũng bảo là: "Dù sao cũng đã yêu rồi mà, tiếc làm gì nữa." Nhưng không tiếc thì sao mà được cơ chứ. Đâu dễ dàng mới gặp được một người tốt với mình vô điều kiện như vậy. Phải mất bao lâu mới tìm ra một người chịu được tính cách khó ưa của bản thân mình?Ngày trước, mỗi lần vào message đã thấy tin nhắn của người ta hiện lên đầu tiên, bây giờ, ngày nào mình cũng vào message đợi cái chấm xanh trên ảnh đại diện của người ta hiện lên để mà nhắn tin, nhưng nghĩ lại thì chẳng biết lấy lí do gì để bắt đầu cuộc trò chuyện.Lúc…
Câu truyện xoay quanh cô nàng cấp ba tự ti , nhút nhát , ít nói luôn tìm kiếm hình bóng của người con trai mà mình đã đem lòng yêu thương mà mãi mãi vẫn không thể nào chạm tới được . Liệu định mệnh có cho cô gái ấy lấy được trái tim của người mình thương thay không ?Mọi người hãy đọc và cho mình ý kiến nhé ! Đây là truyện mình viết mong mọi người sẽ thích .…
- 12 con người,có số phận khác nhau họ tưởng chừng như chẳng liên quan gì đến nhau. Ở đâu, đùng một cái hôn ước được định sẵn đưa họ đến gần nhau. Đó có phải là định mệnh, rồi đến cuối họ sẽ hạnh phúc ở bên nhau hay là giải trừ cái hôn ước đó để tìm hạnh phúc của riêng mình. # mọi người ơi đây là lần đầu em viết truyện, em sẽ đón nhận gạch đá xây nhà ạMn có thể gọi em là Min ak…
Cuộc gặp gỡ trong tình huống khó đỡ giữa cô và hắn ta, liệu có phải là định mệnh??? Một lửa một băng có hoà nhập được không??? - nó là thiên kim của tập đoàn lớn tính tình ngang bướng hay nhõng nhẽo- hắn lạnh lùng bá đạo là đại thiếu gia của gia tộc họ ĐỗMời mn xem truyện 😍…
✦ Giới thiệuHứa Trạch Dương và Trần Nhược Minh ghét nhau.Không phải vì từng cãi vã, cũng không phải vì tranh giành điều gì, mà vì từ nhỏ họ đã được dạy rằng gia đình đối phương không đáng tin. Những câu chuyện mơ hồ từ người lớn, những lời nói xấu lặp đi lặp lại theo năm tháng, vô tình trở thành định kiến ăn sâu vào suy nghĩ của hai người.Cho đến một đêm Noel.Khi thù ghét không còn đứng vững trước lựa chọn sinh tồn, và khoảng cách mang tên gia đình bắt đầu xuất hiện những vết nứt đầu tiên.…
Tóm tắt sơ lược câu chuyện: Câu chuyện mở đầu về cuộc gặp gỡ bất chợt giữa Lingling Kwong và Orm Kornnaphat sau một cơn mưa mùa hạ, trong một gian tiệm nằm núp sâu tại con hẻm nhỏ. Tiếng thì thầm theo gió gửi đi những mộng ước nhỏ đã giúp Orm lần nữa gặp lại người chị xinh đẹp ấy. Bối cảnh: Vùng ngoại ô Bangkok, trường học, những góc phố nhỏ Nhân vật: Lingling Kwong (16 tuổi) & Orm Kornnaphat (15 tuổi)p/s: Truyện lấy bối cảnh ở Thái Lan, đây là fanfiction, không liên quan đến hình tượng ngoài đời, mình viết vì đơn giản mình thích LO và ý tưởng nảy ra bất chợt từ bộ phim "Crazy Little Thing Called" của Thái.…
Tổng thời gian yêu: Một năm ba ngày mười bốn tháng......Là anh hứa sẽ yêu em đến trọn đời trọn kiếp...Cũng là anh để em biết được thế nào là lời nói gió bay.…
Lam Diệp Phù trong 1 lần gọi điện sang trung quốc gặp bạn thân , tình cờ nhầm máy vào số 1 người thiếu niên có giọng nói ấm áp dịu dàng . kể từ đó , vận mệnh xuyên quốc gia của cô đã đến và cuộc đời của cô từ đó mà thay đổi--------------------------Lam Diệp Phù có 1/4 dòng máu trung quốc bởi họ nội của cô là người trung quốc , dù gia đình cô đang sống ở việt nam và đồng thời cô là 1 người rất mê ngôn tình và văn hóa trung hoathế rồi vận mệnh tình cờ đến . trong 1 lần tìm cách gọi điện cho bạn thân, Lam Diệp Phù gọi nhầm vào 1 số nam thiếu người Hoa , giọng nói thôi cũng để tim người khác tan chảythế là Diệp Phù đành bạo đề nghị : "cái kia.....cậu là người trung quốc sao...tôi.....rất thích trung quốc,có thể thường xuyên gọi cho cậu đc ko"?ko ngờ cậu trai Thiên Phi bên kia cũng đồng ý luônnếu trên đời này có người yêu lập tức chỉ qua giọng nói , có thể nói rằng Diệp Phù đã lập tức thích Thiên Phi chỉ qua giọng nói của cậu mà thôi . kể từ đó , mỗi tối cô đều mong ngóng tiểu soái ca nhà mìnhvề phía bên kia , Thiên Phi tên thật là Nam Cung Tử Phi , là con trai cưng của Nam Thiên Hạt . thân phận tại trung quốc quả thực ko tầm thường.…
8 năm dài trôi qua, cô không tin nổi hôm nay mình vẫn được phép ngồi cạnh anh như thế này. Ngay lúc này đây cô không biết mình nên vui mừng hay phải như thế nào đây, có chút ngượng ngùng làm đôi má cô ửng hồng . Đôi mắt anh lạnh tanh, không môt ánh nhìn cho cô, còn riêng cô vẫn dõi theo từng biểu cảm trên gương mặt lạnh lùng. Sự im lặng này làm con người ta có chút thân quen có chút xa lạ : " Anh có tìm em như lúc ấy đã nói không ,có chờ em không,có nhớ em không và vân còn yêu em không? , còn em rất nhớ anh va yêu anh nhiều lắm" - suy nghĩ làm trái tim bé nhỏ của cô thắt lại." Nước Anh lạnh lắm phải không, em thích tuyết chứ ?" anh cười chua xót ." London không lạnh chị có trái tim bị lạnh " thãn nhiên cô đáp." Câu hỏi lúc ở văn phòng , bây giờ tôi sẽ trả lời"Cô nín thở , ngực trái dáy lên một sự hy vọng , đôi tay đang xen vào nhau , mồ hôi ướt đẫm cả mu bàn tay ." Tôi sẽ không yêu em , vì em làm tim tôi lỗi đi một nhịp . Tôi sẽ không bên em , vì em không cho tôi một nhịp để quên em "" Minh Anh , em thật tàn nhẫn " đôi đồng tử của anh trở nên đen láy , cô độc . Không một ánh nhìn , nhưng lại làm người đứng cạnh thấy thật lạnh .…