Câu chuyện đời thường của Diệu Khánh . Nhặt lại những mảnh vỡ để soi chiếu lại ánh mặt trời ( lưu ý : đây là tác phẩm đầu tay của mình nên mong mọi người chiếu cố ) Xuyên suốt bộ truyện xoay quanh mối quan hệ tình cảm Khánh và mối tình đầu . Tựa như cuốn nhật kí ghi lại hết nhưng cảm giác mới lạ khi lần đầu học cách yêu của cô gái mới lớn .Ngỡ như đã gặp được tri kỉ nhưng liệu chuyện tình này có đi về đâu không ??…
Có lẽ số phận là không thể đoán được, đâu ai biết được một người có phận đời bi ai tột cùng, lại đánh cược cả tâm can mình vào một mối tình. và có lẽ là đúng, khi Nam đồng ý lời tỏ tình của Việt, thì Việt cũng đã âm thầm cứu rỗi trái tim đang héo mòn của cậu, từng ngày. trong ánh hoàng hôn chênh vênh lại phản chiếu bóng hình của hai người đang hôn nhau, ôm nhau thật chặt. số phận của hai người, như dải lụa hoàng hôn thêu dệt, cả đời gắn liền với nhau.…
Lần đầu nhìn thấy cô, Tạ Tú đã nói với thằng bạn thân: "ha, đông này ấm rồi."Vào buổi chiều tan học, trong góc khuất của cầu thang, có người nghe thấy học bá lưu manh nỉ non, nói với giọng cực ủy khuất, hạ mình mà năn nỉ: "Này Hinh à, cậu để tôi lọt vào mắt cậu một chút đi được không, tôi thật sự con mẹ nó đang dần chết mòn dưới chân cậu rồi.""Hinh à, tôi cho cậu làm công chúa ngày ngày cưỡi trên cổ tôi nha."…
'Tình yêu của mỗi người mong manh lắm, sẽ chẳng có gì nếu kéo được khi 1 trong 2 người không còn tình cảm với nhau, và khi đó mọi kỉ niệm vui buồn sẽ dần dần phai đi. Nhưng cũng sẽ có 1 tình yêu mà cả 2 người đều làm cho nhau những thứ tốt đẹp, và cùng giữ những khoảnh khắc đẹp của nhau ' suy nghĩ của tôi cho tình yêu là như thế, các bạn có nghĩ vậy không, chắc không đâu? Quan niệm về tình yêu của mỗi người mỗi khác mà nhỉ??…
Trong một xã hội đang phát triển thì con người coi trọng nhất là 4 thứ:TIỀN TÀIĐỊA VỊNHAN SẮCTRÍ TUỆĐó là những gì Daniella Park học được từ cuộc sống quanh mình.---------------Warning: OOC, Lệch nguyên tác, Thô tục, Có OC…
Các bạn đã bao giờ có một mối tình sâu đậm chưa? Mối tình sau nhiều năm vẫn chưa một lần gặp lại? Vẫn nuôi hy vọng sẽ gặp lại người ấy , dù chỉ là một tia hi vọng nhỏ nhoi hay có ai đó hứa với bạn điều gì đó chưa? Cô gái của tôi cũng là người có mối tình như vậy ở cái tuổi 17 , chỉ vì lời hứa thời trẻ con . Cô vẫn chờ anh , chờ một ngày được gặp lại anh . Tống vỹ nhiên cô gái tuổi 17 ý chí kiên cường , gia đình khó khăn lại còn mắc bệnh , gia đình vì lẽ đó phải mượn tiền tụi giang hồ chữa trị cho cô luôn cần mẫn làm việc chỉ mong con hạnh phúc sau nhiều lần chuyển đi nơi khác. Duyên trời đưa đẩy cô đến Bắc Kinh đó cũng là lần đầu cô gặp lại anh tình đầu năm ấy... đó cũng là lần bi kịch xảy ra…
"Có những lời nói ra tưởng chừng vô nghĩa... nhưng lại khắc sâu mãi trong tim người."Cô nói dối, chỉ một câu tỏ tình ngu xuẩn trong khi mất bình tĩnh, phần vì bất lực, muốn mượn sức mạnh của anh để sống sót qua những tháng ngày bị dồn ép, bị tổn thương. Một câu nói tưởng chừng bâng quơ ấy đã đưa cô bước vào cuộc đời anh, như một cơn gió lặng lẽ luồn qua khe cửa, nhẹ nhàng mà day dứt khôn nguôi."Vì em từng chỉ là gió... nên không có quyền ở lại."…
truyện có yếu tố bạo lực học đường, góc khuất của xã hội, cân nhắc trước khi đọc.kể về mối tình thời thanh xuân của 2 chàng trai, khoảng thời gian ấy không chỉ có sự hạnh phúc mà còn là hành trình theo đuổi ước mơ, ôm theo những hoài bão mà chạy cùng nhau đến gần cuối con đường.bắt đầu bằng những tiếng đốp chát, kết thúc bằng câu tỏ tình đầy rung động, liệu họ sẽ đi về đâu đây?…
Những gặp gỡ thời thiếu niên ngông cuồng, bay theo từng cơn gió thoáng qua của mùa hạ _____________Sinh viên quan hệ quốc tế x Sinh viên thiết kế chế tạo máy bay ‼️ Tất cả kiến thức liên quan đến chuyên ngành trong truyện đều được tác giả tìm hiểu từ các nguồn, chỉ nhằm phục vụ cho tình tiết không đảm bảo yếu tố chính xác…
"Người mà ta yêu không chỉ là một người tình, họ là tấm gương phản chiếu con người mà ta từng khao khát được trở thành."Linh là một "cô gái ngoan" sống trong một lồng kính hoàn hảo được dựng lên bởi kỳ vọng của gia đình. Cuộc đời cô là những nốt nhạc Piano chuẩn xác đến mức vô cảm, là những đường kẻ ô ly thẳng tắp của điểm số. Cho đến năm lớp 6, cô bị xếp ngồi cạnh Nam - một kẻ cá biệt, một "vết mực" tự do trên trang giấy trắng của trường học.Nam không dốt, cậu chỉ từ chối học những thứ không thuộc về tâm hồn mình. Nam thổi sáo, làm nhạc tự do và sống như một cơn gió không thể nắm bắt. Ban đầu, Linh coi thường sự lười biếng ấy, nhưng rồi cô sớm nhận ra mình bị thu hút bởi sự phản nghịch của Nam. Bởi vì, ở Nam có thứ mà Linh đã đánh mất: Sự Tự Do.Nam đã khơi lại niềm đam mê bị chôn vùi trong Linh, dạy cô rằng âm nhạc không phải là để biểu diễn cho người khác, mà là để nghe chính hơi thở của mình. Nhưng khi bản giao hưởng của họ vừa chạm đến nốt cao trào nhất, định mệnh đã tàn nhẫn ngắt quãng. Nam ra đi, để lại một khoảng lặng mênh mông và một cây sáo trúc tím.Phần đời còn lại của Linh là hành trình sống thay phần hơi thở của người đã khuất. Cô bỏ lại cây đàn Piano lạnh lẽo để cầm lên cây sáo của Nam. Mỗi nốt nhạc vang lên không chỉ là để tưởng nhớ, mà là cách để cô tìm lại hình bóng của "tấm gương" ấy trong chính tâm hồn mình.…
Nhân sinh không gì là không thể. Số phận không ai biết trước sẽ ra sao. Vậy sao hôm nay chúng ta không sống hết mình cho thứ gọi là thanh xuân. Dẫu sau này kết quả ra sao , ngoảnh mặt nhìn lại cũng không hối tiếc vì tháng năm đó…
Một cô bé chưa từng thích ai mà chỉ vì một cái gặp tình cờ, một nụ cười, một chiếc áo khoác mà thay đổi cuộc sống của cô. "Nếu vì anh, tôi có thể đánh đổi mạng sống của mình.""Nếu đã yêu, còn có thể quay đầu?""Đã hứa sẽ làm tất cả vì cô ấy, thế mà chỉ một việc bé xíu cũng không làm được?""Tôi đã từng nghĩ, sao con người cứ lao đầu vào tình yêu để nhận lại đau thương. Giờ thì tôi biết lý do rồi.""Tôi sẽ không để cô ấy vì tôi mà bất hiếu với cha mẹ.""Nếu như anh ấy đã quyết định rời bỏ tôi. Tôi cũng không níu giữ.""Anh ấy như một cuốn sách hay, khiến tôi cứ muốn tìm hiểu mãi..."…
Vào một ngày của cuối tháng 7, những đám mây ục ịch kéo nhau đi thành đàn che phủ cả bầu trời, chẳng có một tia sáng của mặt trời có thể xuyên qua được tầng mây dày đặc ấy được. Gió cứ rít theo từng hồi, như muốn cuốn bay đi những âu lo muộn phiền của người lớn, cuốn bay đi những chiếc diều bé nhỏ đang chao đảo trên bầu trời. Mưa thật rồi.... Bối Cảnh: Hòa Ninh- Lâm ĐồngNhân vật: Nguyễn Ngọc Gia Nghi Trần Hoàng Thế Hưng [ nam9 ít nhiều sẽ bị ảnh hưởng từ TaeHyung ( V - BTS) do mình là army nên mong mọi người đọc truyện hoan hỉ nhé]…
" My này , tớ không biết cậu đã bị những lời nói xúc phạm và gây tổn thương gì với cậu nhưng mà tớ sẽ chữa lành vết thương lòng mà người đời muôn thủa nói rằng nó sẽ không lành vết thương đó đâu" _Triệu Gia Minh _* sơ sơ về NV chínhNu9 : Phùng Nam Hạ MyChòm sao : cự giảidáng người : cao 1m63 & 47 kgNa9 : Triệu Gia Minhchòm sao: Bọ cạpdáng người :cao 1m80 & 63 kg______________đây là bộ đầu tiên của kem nên sẽ không được chau chuốt lém đâutruyện được đăng duy nhất trên Wattpad12/3/2024…
Trước đây My luôn nghĩ rằng tình yêu của mình với Tuấn chẳng khác nào "hiện tượng" tuyết rơi giữa mùa hạ cả.Đến cái lúc sắp được bên nhau rồi,lại có những sóng gió chia các nó và cậu.Nó bỏ ra nhiều năm như thế,cuối cùng lại tự chuốc thù hận vào người.Thời thanh xuân tươi đẹp biết bao,giá như được quay lại như cái ngày được đèo nhau đi học như thế,My đã mãn nguyện lắm rồi.Cuộc sống xô bồ,đánh mất nhau,rồi lại tìm thấy nhau...My luôn canh cánh trong lòng câu nói: "Thích không có nghĩa là phù hợp!" ngày hôm đó...My ân hận biết bao...…