Tôi quyết đinh là "Chính Tôi" ! bạn có là chính mình trong cuộc đời của bạn? hay bạn chỉ đi theo ý nghĩ và quyết định của người khác. Mở Đầu : Giới Thiệu Chung. . . Chương 1 : Sống chính tôi là gì? chương 2 : "Định kiến"chương 3 : Tôi Quyết Định Cho Bản Thân Mình chương 4 : Tôi có Quan tâm người khác nghĩ gì về mình. Chương 5 : Tôi luôn là chính bản thân tôi. !…
Những câu chuyện sau đây có thể là thật có thể là không, tùy vào mỗi người cảm nhận.Truyện đầu tay của mình, văn chương không hay, còn rất non, mong mọi người thông cảm nha…
truyện chữa lành bản thântâm hồn bạn đang bị cuốn theo 1 chiều gió mà bạn k biết bản thân mình có muốn hay không.... bạn sống với 1 lớp mặt nạ giả tạo mà không dám cởi nó ra, không dám sống thật với bản thân mình. Điều đó hiển nhiên đã trở thành 1 lớp vỏ bọc cho bạn, bạn cứ trốn chui trốn lủi trong đó mà không dám bước ra , đối mặt với mọi thứ xung quanh.... bạn đang dần biến bản thân mình trở thành 1 con người khác, 1 con người hoàn toàn xa lạ , đó không phải bạn!Nào ! hãy cùng tôi đi đến hành trình chữa lành tâm hồn bạn nhé .…
Những câu chuyện về hiện thực xã hội.Đây là tác phẩm đầu tay của piu, còn nhiều thiếu sót mong các đọc giả sẽ ủng hộ ,cảm nhận và cho piu thật nhiều lời nhận xét,:~ Đây không phải 1 bộ truyện liền mạch mà là nói về những mẫu chuyện nhỏ về cuộc sống, cuộc đời, lẫn cả tình bạn và tình yêu,,..Mỗi chương sẽ là những câu chuyện khác nhau, Là kiểu truyện "tôi kể-bạn nghe"*Nếu bạn hứng thú với những câu chuyện của piu và muốn reup nó, piu mong rằng bạn sẽ ghi cre rõ ràng , Thân ái!!…
Đây chỉ là những dòng tản văn bộc lộ tâm trạng, nỗi lòng, suy nghĩ và tình cảm của mình.Nếu các bạn thấy đồng cảm vs mình hay muốn giải toả tâm trạng thì cmt vô đây nha. Mình sẽ lắng nghe và cùng tâm sự. Lời cuối cùng, nếu được hãy ủng hộ và bình chọn cho mình nha. Mình xin cảm ơn các bạn.*Trạng thái: chưa hoàn tất(=> Viết vào năm 2021...)…
Câu chuyện xoay quanh Masamune Makabe - một chàng trai mang vẻ ngoài cộc cằn, nóng nảy và bất cần. Nhưng sâu thẳm bên trong con người ấy lại là một trái tim đầy những khoảng trống không thể lấp đầy, bị giam cầm bởi sự cô đơn kéo dài suốt nhiều năm. Và rồi, vào một ngày mưa tháng Tư, Yanase Haruka xuất hiện như chiếc chìa khóa dịu dàng nhất, từng chút một mở ra cánh cửa đã đóng chặt trong tim…
Cảm xúc thôi...Như kiểu giữa trưa cậu đi dưới nắng ấyNhư kiểu đang đi giữa đường lại gặp cơn mưa í...Người ta có kẻ đón kẻ đưa... có nón có ô dù...Còn cậu... #shankrynt…
Truyện là ngược, ngược từ đầu và vẫn sẽ ngược. Cô gái ấy yêu chàng trai ấy một cách lặng thầm, hy sinh tất cả có thể để bảo toàn tình yêu đơn phương của cô ấy. Kết quả như thế nào có vẻ không còn quan trọng! Nếu muốn đem đi đâu nhớ hỏi trước, vì đây dù gì cũng là truyện không dễ cảm nhận hết.…
Nếu chàng trai 18 tuổi năm ấy biết được anh của năm 25 tuối này lại đối xử tệ với em như vậy. Chắc chắn chàng trai năm 18 tuổi đó sẽ hận anh đến tận xương tủy mất.…
Câu chuyện của một cô bé tên Sonata, ở đây là nhân vật "tôi" . Cô là 1 người có tính cách rất kì lạ, có lúc trầm tính nhưng lúc thì năng động. Mỗi ngày của Sonata là một câu hỏi và câu trả lời liên tiếp nhau... P/s: Năm nay mình 14 tuổi nên khi viết còn nhiều sai sót mong các bạn cho ý kiến! =))…
Văn án: MễThẩm Thanh Đường và Hứa Kim Dã là hai loại người.Một người là cô gái ngoan ngoãn lớn lên trong sự nghiêm khắc của gia đình. Dáng vẻ, thần thái, mọi thứ đều yêu cầu nổi bật nhất, làm gì cũng đều phải làm đến tốt nhất.Một người là công tử nhà giàu trăng hoa, tùy tiện phóng đãng, đi ngược lại với quy tắc thông thường, kẻ đến người đi ở bên cạnh anh chưa bao giờ thấy anh thật lòng với bất kỳ ai.Thẩm Thanh Đường biết anh từ rất sớm, trông thấy anh từ xa trên sân bóng, anh ném một cú ba điểm vào rổ hoàn hảo và nhận được sự cổ vũ của toàn trường.Rất nhiều nữ sinh đến xem trận bóng, các cô ấy còn cầm theo nước, muốn đưa anh nhưng lại không dám.Người thiếu niên quá ư chói mắt, cho nên chỉ cần đến gần thôi cũng lo lắng mình không đủ tư cách.Bạn cùng phòng từng nói với cô rất nhiều lần: "Người như Hứa Kim Dã sẽ không thích con gái ngoan ngoãn đâu."Cô chỉ ừm một tiếng, không phản bác.Thấm thoắt thời gian trôi đi, dưới ánh đèn đường, cô khoác một cái áo khoác nam không vừa người, ánh sáng chỉ dừng lại đến vai người thiếu niên, Hứa Kim Dã vuốt trán cô, nhếch môi cười mang theo ý xấu: "Học sinh giỏi.""Hôm nay lại dạy cậu một thứ khác."***Hứa Kim Dã giành chiến thắng trong Giải đua xe MOTO GP(*), trong buổi phỏng vấn sau khi kết thúc cuộc đua, các phóng viên chú ý đến dây buộc tóc cherry trên cổ tay anh, hỏi có phải của bạn gái anh không.Anh cúi đầu, khẽ cười, ngón tay chạm nhẹ lên trái cherry nhỏ, trả lời: "Cái này à, lừa lấy của người ta."Sau này, có người trông thấy người ngồ…
Anh từng sống trọn vẹn cho những trận đấu 90 phút trên sân cỏ. Nhưng đến một thời điểm, anh nhận ra có những điểu không thể đo bằng bàn thắng, danh hiệu hay tiếng hò reo của khán giả. Một cô gái sẵn sàng bỏ lại quá khứ, đứng sau ánh hào quang và lựa chọn không chạy trốn.P/s: Đây là câu chuyện hư cấu, xen lẫn những tình huống có thật. Nhưng chung quy chỉ là ngẫu hứng sáng tác của mình thôi nên mong các bạn đọc hoan hỷ và với tinh thần vui là chính, ảo tưởng là phụ kkk. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ nhé và nếu có góp ý cứ gửi lại cho mình, sẵn sàng lắng nghe ^^…
Đây là những "sản phẩm" do mình design 😅 mình muốn chia sẽ với mọi người cũng như muốn lưu lại tất cả 🥰Cám ơn các bạn đã xem 😍Love all ❤️---IG: bboom_341…
Trong một lần thí nghiệm, nhà khoa học trẻ tuổi Minh bị cuốn vào một sự cố bất ngờ, khiến anh tỉnh dậy trong một thế giới hiện đại nhưng xa lạ, cách đây 9 triệu năm. Một thế giới nơi công nghệ siêu việt và sự bình yên bao trùm, nhưng dưới vẻ ngoài hài hòa ấy là những âm mưu và bí mật đen tối. Giấc Mộng Vĩnh Cửu không chỉ là hành trình của Minh khám phá một thế giới mới lạ, mà còn là một cuộc chiến không khoan nhượng giữa sự thật và dối trá. Tình yêu nảy nở của Minh với một cô gái mạnh mẽ và thông minh, phải đối mặt với những thử thách khắc nghiệt khi họ phát hiện ra những âm mưu tàn bạo của phe đối lập. Trong cuộc đấu tranh sinh tử này, Minh hợp tác với những thế lực ngầm, có những kẻ từng là nạn nhân của những thí nghiệm gene tàn bạo. Cuộc chiến giữa nhóm phản kháng và phe đối lập diễn ra khốc liệt, kéo theo những hy sinh và phản bội không thể ngờ tới. Mọi thứ đều có cái giá của nó, và Minh dần nhận ra rằng trong thế giới đầy rẫy bí ẩn và âm mưu này, hy vọng.…
"Anh này?""Có thể nói."Người đàn ông phía trước tựa vào cánh cửa ra vào ở phòng khách, tiện thể đưa miếng táo được gọt hình con thỏ nhét vào tay tôi."Em hỏi thử anh nhé? Anh nghĩ em sống còn bao lâu nữa?"Anh không nói gì nữa, bàn tay đang cầm điều khiển Tivi bỗng dưng để xuống, dùng cây gậy chỉ đường mò mẫm về phía giọng nói tôi. Tôi chớp chớp mắt, hai tay dang ra đợi anh đến ôm cái. Như đụng trúng cạnh sofa, anh từ từ ngả người xuống, vừa đúng cánh tay tôi chờ anh. Anh để tôi nằm dài ra gối lên hai chân của anh, vừa chải tóc cho tôi vừa nói nhẹ nhàng."Anh không biết, nhưng chắc chắn nhiều hơn anh."Tôi quay người lại, nhìn chăm chăm đôi mắt của anh, chúng vẫn thế, vẫn xám đục nhìn về hướng khác. Như thấy sự im lặng khá lâu của tôi, anh mới hỏi."Em lại nhìn anh đấy à?" Anh cười nói."Nào có!" Tôi lém lỉnh đáp lại, tay đút cho anh miếng táo ngon ngọt, tiện nhìn chiếc cằm chẻ dễ ghét quá nên hôn "chụt" cái.Đôi lúc đầu tôi lại nghĩ suy kì lạ, chúng nghĩ rằng "Anh không nhìn thấy cũng tốt, nếu mà anh ấy nhìn thấy dáng vẻ mình khi lén thơm ảnh, chắc anh sẽ cười đến chết mất!"…
Đào Khánh Y từ nhỏ đã luôn mang trong mình những suy nghĩ mơ mộng. Năm cô tròn 17 thì thích thầm Trần Huân Bảo, ngày đêm tương tư cậu bạn cùng lớp, cố gắng kéo gần khoảng cách cả hai. Đến một ngày bầu trời nắng đẹp, không khí dịu êm, cô chọn một chỗ thật đẹp đẽ để tỏ tình, tiếc thay cậu lại không có tình cảm với cô, thế nên liền từ chối. Sau hôm ấy, mối quan hệ của hai bạn trẻ có phần gượng ngùng, Đào Khánh Y phải làm sao đây? Liệu cô có từ bỏ tình cảm của mình...…
(update dần) Chỉ đơn giản là những bài thơ những điều vu vơ vụn vặt quá lười để ghi chép lại Tôi chọn biến chúng thành thơ , để đôi khi đọc và hồi tưởng buồn lại những nỗi buồn cũ, vui lại những niềm vui cũ và không bao giờ quên mình đã từng đi qua tuổi trẻ này ra sao...…
Cái đồng hồ cát cứ chậm chậm làm công việc của nó ...mọi người cũng vậy!! Họ cứ nhìn ra phía trước cho bản thân họ ...có bao giờ họ quan tâm tới mọi người xung quanh mình thế nào ,ra làm sao...?Cứ thế học cứ sống trong một môi trường được gọi là địa ngục của sự vô cảm vô thức,họ cứ như bị lạc trôi trên dòng sông của sự ích kỉ vô tâm............Nhưng sẽ có người có một trái tim đầy nắng…