PHẠM KIỀU PHƯƠNG ANH: NGƯỜI ĂN BÁM, CƯỚP NGƯỜI YÊU CỦA BẠN THÂN, NỢ TIỀN KHÔNG TRẢ, NGƯỜI KHÁC NHƯỢNG ACC CHO NÓ NHƯNG NÓ LẠI LẤY TÊN NGƯỜI NHƯỢNG ACC ĐỂ ĐẠO TRUYỆN, LÀM NHỮNG THỨ NGƯỜI ĐỜI KHÔNG CHẤP NHẬN ĐƯỢC !!!🚫TỪNG LÀ NẠN NHÂN CỦA PHẠM KIỀU PHƯƠNG ANH 🚫NÓ NHIỀU ACC CLONE LẮM =)) ĐỨA NÀO MÀ BÊNH NÓ LÀ ACC CLONE…
Chanyoung và Jihoo đều có chung một cách thể hiện tình yêu, đó là đấm nhau! ---@_rosalineee_ - Original fic link: https://www.wattpad.com/story/316232331?utm_source=android&utm_medium=link&utm_content=story_info&wp_page=story_details_button&wp_uname=iuoptvkl&wp_originator=0%2FF0%2BRc5cxjs6qqB3ryt9gG6%2FkIiIHbdDVWIyQLAkdyfYTQDlJMa2m%2BwTvdWB4zGfGxkOA8L%2BpxORIvT7srlPS9ENXviCpHOpbZH7b9FRlhBtpGHgwPTr2p4x6lGQMfVĐã được sự cho phép của tác giả.…
Đây là kết thúc cho cả hai chúng ta. Và cho tới khi thế giới thừa nhận tình yêu của đôi ta thì sau đó. Mọi chuyện sẽ ổn thôi xin đừng khóc. Chuyến du hành này sắp kết thúc rồi nhưng một ngày nào đó, chúng ta sẽ gặp lại. Trong kiếp sau chúng ta sẽ gặp lại nhau lần nữa...…
Phỉ Ái nhìn thú nhân trước mặt, bên tai là tiếng nói của đồng học:"Thú nhân yêu thú nhân? thật ghê tởm!!""Đó là Tướng quân đại nhân a, nam thần của tôi !!Hắn...hắn...""Hắn bỏ thuốc tướng quân rồi!! ngài không thể nào thích thú nhân được ! Lại còn là kẻ vừa xấu vừa nghèo như hắn nữa chứ!"" Muốn bay lên làm phượng hoàng đi? Nghĩ tới cảnh hắn bị Thống soái đánh bán sống bán chết tôi liền thấy sướng rơn người! ahaa"Vị tướng quân trẻ tuổi vẫn không hay biết gì giả ngu:"Ái Ái, em không nói cho họ biết em là giống cái sao??""..." Giọng của tướng quân thực lớn, thực vang dội. Dội cho gần trăm người ở sân bóng nghe rõ ràng" Em xấu? là do mắt thẩm mỹ của bọn họ nhỉ? Hay tại anh? "Hắn nhanh tay lấy xuống cặp mắt kính dày cộm của cậu, mái tóc dài, xù rối che nửa già khuôn mặt bị vén lên, để lộ vầng trán nhẵn bóng, đôi mắt đen láy sâu không thấy đáy. Chỉ bằng đôi mắt, đã bỏ xa đại mỹ nhân ngân hà không biết bao nhiêu con phố."..."cậu muốn đánh người, sao bây giờ a...!!!…
Chỉ sau vài tuần nghỉ phép, cậu lại bị 'Vũ trụ' làm phiền.Cậu chỉ muốn được nghỉ ngơi thôi mà... Sao nó lại khó đến thế chứ?Vì kì nghỉ phép thân yêu, cậu chấp nhận nhiệm vụ, đi đến một thế giới khác - nơi mà quỷ ăn thịt người thì lởn vởn trong màn đêm và con người chia làm hai phe đối lập, trải qua hơn 1000 năm chiến đấu không hồi kết....Nhìn cặp song sinh thay phiên nhau chăm sóc cậu, một đoàn Sát Quỷ nhân cưng chiều cậu hết mực, nếu không phải vì cậu đáng yêu thì cũng vì cậu là con át chủ bài của họ, cậu thoải mái tận hưởng.Nơi này cũng không tệ lắm. Cứ từ từ tận hưởng đã, nhiệm vụ còn dài mà._______________________Những lưu ý trước khi đọc:- Các nhân vật trong KNY và Boboiboy đều không thuộc sở hữu của tôi, tôi chỉ sở hữu nội dung trong bộ truyện này.- Vui lòng không ăn cắp ý tưởng, nội dung của truyện mà không xin phép.- Boboiboy thuộc AU của tôi nên sẽ khác với bản canon.- OOC rất nhiều.{Bookcover by @OyakataUbuyashiki | Brocoli Team}…
Name: Always Belong Together (ABT) - Luôn thuộc về nhauAuthor: Shikasa (Shika Yosandgra)Disclaimer: Nhân vật không thuộc về Shika nhưng số phận của họ trong fic này là do Shika quyết định. Fic viết chỉ để thỏa mãn niềm đam mê, hoàn toàn không có mục đích lợi nhuận.Pairing: Daragon, Skydragon, SunDa, RiRin, TopBom, DaeZy, HeeDragon, G-Jess, Jiko, JaeDa, Min Ho - Dara, Donghae - Dara,...Summary:Một câu chuyện nhẹ nhàng về một vòng luẩn quẩn yêu thương không lối thoát. Đau buồn và những giọt nước mắt. Hạnh phúc và những nụ cười. Anh để ý đến cô vì cô giống cô gái năm ấy... Cô, một cô gái 30 tuổi muốn tìm kiếm mối quan hệ thực sự nghiêm túc. Cùng nhau dấn thân vào một trò chơi yêu thương vẩn vơ. Đến khi thứ tình cảm ấy trở thành tình yêu thì họ lại bị kéo ra xa bởi rất nhiều sóng gió. Liệu họ có vượt qua? Liệu... cái kết cuối cùng cho vòng luẩn quẩn này sẽ là cái kết có hậu?…
Tôi đã trở lại sau nhiều năm kể từ lần cuối tôi xóa hết truyện. Truyện hiện tại viết dựa trên một đêm mộng tinh. Tuổi của nhân vật chính ( tôi) đã được điều chỉnh cho phù hợp.…
-Couple: TOPBOM-Tác giả: Grandnightsong (aka Zorba)---------------------------------------"- Đi đi! Tôi không muốn nhìn thấy anh nữa. Từ lần sau thì cũng đừng đến gặp tôi!- Có chuyện gì vậy Bom? Chúng ta... Bommie à....- BIẾN!!!Lời tác giả: Lại thêm một câu chuyện viết từ năm 2014. Bây giờ tui lại đam mê tình yêu nam nam rồi... Nếu thích tặng tui sao nhe!!…
" Trăng đáy nước là trăng trên trờiNgười trước mặt là người trong lòng "Anh! Giữ chúng ta là do duyên số, ông trời có lẽ đã chấm dứt duyên số giữa chúng ta rồi.Ngốc! Em vẫn tin vào duyên số à? Nếu giữ chúng ta là duyên số, thì đó là do anh tạo ra. Mọi chuyện đều do anh sắp đặt, từng bước một đến bên em, kiên nhẫn phá bỏ lồng sắt do em tự nhốt trái tim mình. Nếu một ngày em có thể buông tay anh, là do anh chấm dứt duyên số. Ngày nào anh còn chưa lơi bàn tay mình ra khỏi tay em, em vĩnh viễn không thể bỏ đi, vì duyên này là ta tự tạo.Không! Vì ta yêu nhau, duyên số không còn là định mệnh- ZT-…
Yoichi Isagi-đáng lẽ ra không nên xuất hiện trên sân cỏ nữa.Không phải sau cái ngày chấn thương đã cướp đi cả tương lai trước khi nó kịp bắt đầu.Ở tuổi 18, khi 300 tiền đạo bị nhốt trong một trận chiến sinh tồn để giành lấy tấm vé cho đội tuyển quốc gia Nhật Bản, Isagi vẫn bước đi trong các hành lang lạnh lẽo của Blue Lock. Nhưng lần này, không phải là cầu thủ. Không còn là "kẻ săn bàn" nữa.Cậu là trợ lý y tế nội bộ của chương trình, được Teieri Anri tuyển dụng. Công việc nghe có vẻ đơn giản: kiểm tra huyết áp, đo mạch, thay băng, bổ sung vật tư y tế, theo dõi thể trạng... và âm thầm giữ cho lũ quái vật kia sống sót qua từng vòng loại khốc liệt.Cậu hiện diện, nhưng chẳng ai để ý.Không phải đối thủ. Không phải mối nguy.Chỉ là một cậu trai trầm lặng với clipboard trên tay và ánh mắt điềm tĩnh.Vậy thì... tại sao họ lại không thể rời mắt khỏi cậu?Lũ quái vật đó.Những kẻ ngập tràn bản ngã. Những "vị vua" đang điên cuồng tìm đường bước lên đỉnh thế giới. Những thiên tài đang gào thét trong lòng vì khát vọng được chọn.Từng người một, dần dần... ánh mắt họ không còn hướng về khung thành.Mà là hướng về cậu.Isagi không còn là người theo đuổi bàn thắng nữa.Nhưng bằng một cách kỳ lạ nào đó-cậu lại trở thành "bàn thắng" trong mắt người khác.Một mục tiêu không thể đo đếm.Một điều gì đó khiến người ta khao khát chạm tới, dù không thể lý giải.Âm thầm. Dịu dàng. Và đầy ám ảnh.Raw: 4/?Edit: kịp raw…