[SakuNirei] - dưới mái hiên vắng chỉ có hai người
Hôm ấy trời mưa như trút nước, Dao và Ngạn kéo nhau trú tạm dưới mái hiên của một căn nhà bị bỏ hoang... Warning: ooc tất cả nhân vật, bối cảnh ở Việt Nam, có chút UmeKoto.…
Hôm ấy trời mưa như trút nước, Dao và Ngạn kéo nhau trú tạm dưới mái hiên của một căn nhà bị bỏ hoang... Warning: ooc tất cả nhân vật, bối cảnh ở Việt Nam, có chút UmeKoto.…
Loại hình: ngôn tình – cận đại hiện đại – tình yêutiểu tươi mát áo khoác tranh đoạt chiến. Bạch mã vương tử giáo thảo nam thần PK hắc kỵ sĩ phúc hắc học thuật đế 【 xem bài này muội tử mới sẽ không độc thân đâu khẩu hừ ~Đứng đắn văn án:Lương Trọng Hạ vẫn không cảm thấy được thiệu thần Trường Số 1 không thể phàn, thẳng đến tốt nghiệp điển lễ, nhìn thấy trên đài lên tiếng nhân bao phủ ở chói mắt quang hoàn lý, nàng lần đầu tiên hiểu được cái gì kêu trời nhưỡng chi thù.Đúng vậy, hắn là”Giáo thảo” , nàng là”Kì ba” .Phải quá nhiều thiếu niên sau ta mới có thể quên ngươi đâu?Phải quá nhiều thiếu niên sau ngươi mới có thể nhớ tới ta đâu?Mà nhiều ít năm sau hạnh phúc có lẽ chính là, ngày mưa, ta quay đầu lại, ngươi ở mỉm cười, có một người khác cho ta bung dù.Đây là lập chí truy giáo thảo đơn độc thân nữ thạc sĩ mạc danh kỳ diệu bị người nuốt điệu chuyện xưa.Giáo thảo nam thần VS phúc hắc học thuật đế ám địa phân cao thấp, độc thân nữ chủ vẻ mặt mờ mịt ← ←Link : http://sunnyconvert.wordpress.com/2013/10/11/xung-dang-nguoi-doc-than-hien-dai-ngot/…
chắc chắn sẽ happy ending mag…
AwwwĐoán xem ai buòn nàoTôi…
Sự trở lại của mình không tệ chứ?…
Noone care me…
đăng mấy cái tà đạo hẹ hẹ hẹ…
-"Điều đáng sợ nhất của nam nhân là đa tình, điều đáng sợ nhất của nữ nhân là vô tình... nữ nhân chỉ vô tình khi nam nhân đa tình..."...-"Nếu phải biến thành hôn ma, cô đơn trong một ngàn năm chỉ để gặp người trong khoảnh khắc... cũng hứa... không hối hận"...-"Nếu nàng ở trên thiên đàng và ta ở dưới địa ngục, ta sẽ ngước lên và hân hoan cùng nàng, nhưng nếu ta ở trên thiên đàng còn nàng ở dưới địa ngục, ta sẽ cầu Trời cho mình được xuống dưới đó. Vì thiên đàng không còn là thiên đàng khi thiếu nàng..."…
Khi bất kỳ plot nào được hoàn thành, tớ sẽ note sang bên cạnh và chèn link cho mọi người biết nha…
Tôi vội chạy về phía em với mái tóc ướt nhẹp. Mong chờ nụ cười hạnh phúc của em khi em thấy tôi.…
Được lấy ý tưởng từ bài hát " Bán Duyên" của ca sĩ "Nguyễn Đình Dũng" nhưng tất nhiên Cham sẽ nghĩ ra thêm một vài cảnh không có thật. Mọi người cứ góp ý cho em đi ạ…
những mẫu chuyện nhỏ nhặt về 2 bạn bé Pháo và Phương Mỹ Chi đc tui delulu từ moment của 2 bạn 🫶🏻"Ở đây hơi nóng mọi người comment gì đó mát mát đi""Phương Mỹ Chi""lạnh rồi đó"…
Lấy cảm hứng từ tuyệt tác truyện ngắn Việt Nam 1/4 thế kỷ 21, tác giả khác (là tôi) cho ra đời phần ngoại truyện viết tiếp nên giai thoại của cô bé dân ca Phương Mỹ Chi…
Kể cả những chiếc lá cũng biết cách để yêu thương,cớ gì mà con người chúng ta lại chọn cách tổn thương nhau?…
Giới thiệu: Không ai nghĩ rằng một cú té đập đầu giữa mùa hè lại đủ sức ném một cô bé 14 tuổi-người vừa ôm KPI viết truyện vừa cà khịa đời-văng thẳng vào thế giới bạo lực lẫn hỗn loạn của Renfield: Tay Sai Của Quỷ.Madonna Taylor, nổi tiếng cả trường vì độ nghịch ngầm và cái kiểu "mấy người yêu làm gì, tôi chơi game với viết truyện còn vui hơn", bỗng nhiên mở mắt ra đã thấy mình trước... biệt thự nhà Lobo-nơi bạn biết đấy, người bình thường đi ngang còn muốn né. Đằng này bé nhà ta xuất hiện như thể được Grab giao hàng tới cửa hang cọp.Không hiểu sao cô xuyên vào được phim. Không biết đường về nhà. Và càng không biết rằng sự xuất hiện của mình sẽ vô tình khiến Renfield, Dracula và nhà Lobo... thay đổi vận mệnh thêm vài vòng xoắn bất ngờ.Mọi thứ bắt đầu từ khoảnh khắc cô tỉnh dậy, với cái đầu vẫn nhức vì cú té, và một bầu không khí "nguy hiểm tới mùi cũng thấy được" bám quanh biệt thự...…
Có hơi ngược một chút.…
"Rầm...Rầm...RầmTiếng gió rít lên những mái nhà.. Lạnh lẽo.. Cô đơn.. Vân men theo con đường đầy người xa lạ, khói ngút trời. tiếng người rộn lên cả hai tai. Bất giác cô chợt đi tới hàng ghế cũ..'Xoạch- Ơ.. Tôi xin lỗi.. Xin lỗi.. Anh có sao không? Để tôi đỡ anh ngồi lên..Nhìn người thanh niên trước mặt mình, cô có cảm giác là lạ ở ngón tay, một cảm giác gì đó rất quen thuộc.- Tôi thành thật xin lỗi cậu.. Cậu không bị thương ở đâu chứ?.. Nếu không thì tôi đi nhé.. Xin lỗiPặc.~~~!- Này cậu làm gì vậy? Mau bỏ ra! - Cô giận dữ hét lên khi thấy có người nắm cổ tay mình. Vân POV: Người gì mà kì cục quá đi thôi?- Tôi không đau.. Chỉ là tim tôi nhớ em.. Em nhớ tôi chứ?Nghe chất giọng, tim cô như thắt lại. Họa chăng có thể đánh người nhưng tim cô không nỡ.. Nín một hơi thở dài, nhẹ nhàng rút tay lại hành động nhẹ tựa lông vũ nhưng tại sao lại khiến sắc mặt ai lại đanh lại.- Tôi không nhớ anh. Còn nữa tôi không biết anh là ai, vì thế đừng động vào người tôi. Được chứ? Anh cảm phiền cho tôi mượn tay của anh được không?Dứt lời, người thanh niên kéo cô vào lòng rồi đưa tay cho cô giữ. Cô kéo cổ áo mình xuống, mặt dây chuyền đơn giản hình như có tí lấp lánh của ánh mặt trăng rọi xuống. Cô nhẹ nhàng gỡ nút thắt, đặt lên tay người thanh niên. Lưu luyến nhìn sợi dây, rồi lại vội vàng đạt xuống.- Ờm..trả lại cho anh.. Tạm biệt, tôi có chuyện gấp phải đi rồi.- Anh xin lỗi. Thật sự anh đã sai rồi.. Anh không mong em tha thứ cho anh nhưng anh mong em sẽ hiểu.'Giọt nước mắt đong lại trên khuôn mặt của Vân. Thật lạ, cô…