Tác giả: có ghi trong mỗi truyện.Link gốc/nguồn: sẽ dẫn link trong mỗi truyện.Editor: Nấm MỡLink wordpress: https://mushroomgarden26.wordpress.com/edit/ Nhân vật: anh trai Uông Xán và em trai Lưu Tang, như đã nói từ trước thì tui thích giả thuyết Xán Tang là anh em song sinh cho nên là NOT INCEST, NOT ROMANCEDO NOT RE-UP/DO NOT TAKE OUTTui ko xin được per từ tác giả vì ko có acc có thể liên lạc với tác giả để xin per. Xin đừng đem truyện đi lung tung. Tui edit với tâm thế nửa chữ tiếng Trung cũng không biết nhưng làm vì sở thích lại không có người edit cho đọc nên chắc chắn sẽ có lỗi và sai sót nhiều. Mong mọi người thông cảm nha. Có gì cứ bắt lỗi để tui biết mà sửa. Moa~ENJOY!…
•Tác giả: Agus Vivu•Thể loại: Drama - Trọng sinh - Ngôn tình •Tình trạng: Đang tiến hành•Tên khác: "Ngươi sẽ là nữ thần ánh sáng-Diana"•Tóm tắt: Diana Florence - nữ vương của đế quốc Oska, trong trận chiến chống bọn phù thuỷ xâm lược, cô và đồng đội bị mắc mưu kẻ địch, ngay giây phút ấy cô đã chọn hi sinh để cứu lấy đồng đội. Tưởng rằng cô sẽ như thế này mà chết, bỗng giọng nói vang lên trong đầu cô-"Dia à, ngươi không thể chết, ngươi phải sống và trở thành nữ thần ánh sáng"Ánh sáng vụt lên từ mặt đất, bao trùm lấy cô. Và khi cô mở mắt ra, cô đã quy hồi trở về năm cô 15 tuổi.Diana:-"Lần này tôi nhất định sẽ báo thù và trở thành nữ thần ánh sáng"-------------------CHÚ ÝVui lòng không reup, copy hoặc mang đi nơi khác Xin chân thành cảm ơn !…
Tên truyện: 안개를 삼킨 나비 (a butterfly through the mist)Author: 박오롯Translator: Petal (bản dịch hoàn toàn phi lợi nhuận)Giới thiệu:Nhị thiếu gia của gia tộc Công tước Davenport, thủ khoa của Học viện Hoàng gia Arkansis. Và cũng là tên khốn trứ danh của Học viện, không ai sánh bằng.Một kẻ sinh ra như để chứng minh sự bất công của thế giới này. Hắn khác một trời một vực với cô, người đang tuyệt vọng tìm cách thoát khỏi gia đình tồi tệ của chính mình.Tilia Ambrose căm ghét Ilex Davenport.Nhưng có ai ngờ?Rằng cuối cùng, cô lại ở trên cùng một chiếc giường với tên khốn cao sang ấy."Em không biết, phải không?"Ngay cả đôi môi đang vờn nhẹ bên vành tai cô cũng mang lại sự kích thích quá đỗi thừa thãi."Em không ngờ mình sẽ làm chuyện này với tôi, đúng chứ?"Cái giọng điệu cợt nhả, hệt như đang kể chuyện cho một đứa trẻ nghe khiến cơn uất nghẹn dâng lên nơi cổ họng Tilia."Em nhận ra rồi sao?"Nhưng, như thường lệ, thay vì rơi nước mắt, Tilia chọn cách phản kháng bằng những lời đầy nọc độc."Anh có bao giờ nghĩ tôi sẽ làm chuyện ghê tởm này với anh không?"Những từ ngữ cay độc khiến đôi môi mềm mại của Ilex mím chặt lại.Nhìn thấy nụ cười thong dong của hắn sượng trân, cô cảm nhận được một niềm chiến thắng thoáng qua, dù vô nghĩa."Tôi biết.""Ưm...!"Tầm nhìn của cô bắt đầu nhòe đi, dữ dội hơn bất cứ lúc nào trước đây. Cô không thể thở nổi. Đầu óc quay cuồng. Chỉ đến lúc này cô mới nhận ra, hóa ra từ nãy đến giờ, hắn vẫn luôn kiềm chế."Tôi đã biết n…
Nguồn: https://archiveofourown.org/works/5436629/chapters/12563360Tác giả: SnowySnivyNgười dịch: TuiTóm tắt: Idate yêu Tatsumiya vì nàng tao nhã, và Rocma vì cô mạnh mẽ. Tatsumiya yêu Idate vì y dịu dàng, và Rocma vì cô dũng cảm. Rocma yêu Tatsumiya vì nàng xinh đẹp và duyên dáng và nhân hậu, và Idate vì... chà, cô không biết thằng đầu gấu khốn nạn đó có điểm gì đáng để người ta yêu thích nữa.T/N: Thường thì tôi tuyệt đối không đâm đầu vào bất cứ thứ gì có dấu hiệu tam giác, nhưng lần này - quên đi, Rocma x Tatsumiya muôn năm! Và đây là thứ duy nhất có liên quan tôi có thể tìm được :') Đôi khi tôi ước mình biết vẽ, hoặc biết viết tử tế...Thôi thì gạt những vấn đề cá nhân đó ra, thì tôi có thể nói, tuy fic xoay quanh ba nhân vật (trong đó bao gồm một thanh niên lỗ đít) và sáu mối quan hệ nhưng thật sự không thể ngửi ra tí mùi máu chó nào - hay ít nhất là chưa, vì fic vẫn chưa viết xong(và lần cập nhật cuối là một ngày nào đó của năm 2016. Chưa gì đã thấy phía trước một màu u ám rồi, nhưng không sao, tôi đã đợi ba bốn năm gì đó để cuối cùng đã đọc được chương 4 cũng là chương cuối của If Only Tonight We Could Sleep và x năm đợi cơ số các hố khác lỡ nhảy vào, nên đợi thêm hố nữa cũng không thành vấn đề-Huhu.)- với cả Rocma x Tatsumiya dễ thương thiệt sự <3…
Khuyến khích đọc truyện tranh manga Manh sư tại thượng trước khi đọc tiếp ở đâyTóm tắt:Nguyên Sơ xuyên không, hóa thân thành đại phản diện trong nguyên tác, nào ngờ kết cục lại thê thảm, bị nam chủ Dạ Trầm Uyên đánh cho hồn phi phách tán.Thiên đạo rủ lòng thương, nàng đắc được cơ duyên trọng sinh, quay ngược thời gian trở về thuở Dạ Trầm Uyên vẫn còn là thiếu niên ngây ngô, cô độc. Đối diện với tiểu đồ đệ yếu ớt đáng thương, nàng lâm vào thế tiến thoái lưỡng nan: Nên nhân lúc này một đao trảm thảo trừ căn, hay tận tâm dưỡng dục để sau này quang minh chính đại đoạt lấy thiên tài địa bảo từ tay hắn?Nghĩ đến vô vàn cơ duyên bảo vật, nàng dứt khoát chọn con đường thứ hai.Than ôi, người tính không bằng trời tính, nàng cứ ngỡ đang nuôi một chú cừu non, nào ngờ lại vô tình dưỡng thành một con sói xám phúc hắc.Hắn cười tà mị: "Sư phụ, người muốn bảo vật ư? Vậy hãy cùng đồ nhi song tu, thiên địa này... chỉ riêng hai ta mà thôi."Bản dịch này được thực hiện tiếp tục từ phần truyện tranh bị ngừng hoạt động do studio vẽ đã hết kinh phí hoạt độngMọi thông tin xin liên hệFb: Phù HoaIg: phu.hoa.adorableEmail: [email protected] cảm ơn đã ghé thăm…
Giữa lòng Saint Petersburg cổ kính và lạnh lẽo, gia đình Bogdanov không chỉ là những cái tên quyền lực trong thế giới ngầm. Đằng sau lớp vỏ bọc hào nhoáng của một luật sư sắc sảo và một ông trùm trầm mặc là "nồi cám lợn" của bốn anh em siêu quậy: từ Dimitri - nam thần công nghệ hờ hững , Oliver - hoàng tử sinh học dịu dàng , cho đến cặp song sinh Victoria và Daniel luôn chí chóe về kẹo ngọt và những xác suất toán học. Cuộc sống của những "quái vật học đường" này vốn dĩ chỉ xoay quanh việc dọn rác cho xã hội và những màn cãi vã gia đình không hồi kết. Và cách mà Cedric Volkov xuất hiện-một nam thần bóng rổ vô tư, "vô tri" nhưng lại vô tình trở thành bến đỗ an toàn, xoa dịu đi những cái đầu lạnh lẽo bằng sự tử tế đến lạ lùng. "The Safe Harbor" là bản giao hưởng lạc quẻ nhưng ấm áp giữa tiếng súng và tiếng guitar, giữa những bản án tử hình kỹ thuật số và những lần vui chơi quá đà của lũ trẻ. Một câu chuyện nơi những kẻ săn mồi cũng cần được vỗ về, và nơi tình yêu bắt đầu từ một ly trà hoa lài ít đường giữa đêm tuyết trắngLƯU Ý: Rất nhảm, đừng dùng logic khi đọc truyện vì có thể bạn sẽ nổ não với độ phi logic đó.Lần đầu viết truyện rất mong mọi người hoan hỉ._______________________________________…
Author: Windy (Yumi)Raiting: K+Pairings: Shinichi Kudp x Shiho MilanoStatus: Hoàn thànhGenre: Shoujo/Flashback/Romance...Disclaimer: không gì thuộc về Au ngoại trừ số phận nhân vật, và tất nhiên chúng (nhân vật) thuộc về bác Gosho.Summary:Cô khẽ nở một nụ cười nhàn nhạt, đôi mắt xanh thoáng nét u sầu nhìn người chàng trai trước mắt vẫn đang say ngủ. Bàn tay lén lút chạm vào mái tóc đen mượt đó mà âu yếm.Cô đang làm gì ở đây vậy? Diễm nhiên trở thành một cái gối ôm để mặc cho hắn gối lên đùi mà ngủ, hành bản thân đã quá đêm cũng chả thế chợp mắt?Vậy mà trong lòng lại cảm thấy vô cùng thỏa mãn?Cô đã thành thế này từ khi nào vậy?A, nhớ rồi !..Là từ khi hắn rất tự nhiên mà gọi tên cô!Là từ khi hắn ngang bướng bám theo cô rồi luyên thuyên về một quá khứ nào đó mà cho rằng người hắn đề cập chính là cô. Mặc kệ cô năm lần bảy lượt phủ nhận nó!Là từ khi hắn tự cho mình quyền được quan tâm cô, được ở bên cô bất kể đêm ngày, được cùng thưởng thức bữa ăn trên cùng một bàn, được cùng cô ôn lại chuyện vui chuyện buồn trong ngày...Là từ khi hắn rất vô tư mà vô cớ lên cơn ghen khi cô đang bên một chàng trai khác.Là khi hắn nói rằng hắn yêu cô hơn bất cứ thứ gì và hơn bất cứ ai.Nhưng...Cũng do hắn mà cô trở nên thiếu thận trọng. Quên không phòng vệ trước những mật ngọt hắn đem đến. Để rồi nhận ra, hắn đối xử với cô rất yêu thương như vậy cũng chỉ vì một quá khứ quá đỗi xa xôi. Về một người con gái hắn hết đỗi yêu thương, về một mối tình đầu còn dang dở của hắn. Và thật buồn cười…
edit + beta: firrinTác giả: Thiên Tẫn HoanThể loại: Vô hạn lưu, hệ thống, vạn nhân mê, kinh dị, he, 1×1(Tự edit + beta, có sai sót xin được góp ý. Hy vọng không ai mang bản dịch đi đâu khác khi không có sự cho phép của mình)Văn án:【 Phó bản 《 Tiếng gọi tử thần 》 đã kết thúc 】【 Phó bản chỉ còn một manh mối cuối cùng, có thể diệt! 】Nếu bị game kinh dị chọn trở thành người chơi thì, một là phải vượt qua hai là chết.Nhưng Nguyễn Thanh thậm chí còn thảm hơn, hắn trở thành người chơi đặc biệt đóng vai NPC trong game kinh dị, về cơ bản chỉ sống bằng thời gian nhạc mở đầu chạy.Mà thảm nhất chính là thể chất của hắn cực kỳ kỳ quái, mặc kệ hắn ở bất kỳ nơi nào cũng đều sẽ thu hút một số kẻ cực kỳ biến thái lại còn cố chấp.Trò chơi 1【 Phòng phát sóng trực tiếp đáng sợ 】 u ám lại còn yếu ớt không chịu được nổi một chút tủi thân -- đã kết thúcThiếu nợ thì phải trả, một khi mắc nợ sẽ bị chương trình phát sóng trực tiếp kinh dị chọn trúng.Người được chọn đầu tiên, Nguyễn Thanh: "......"Sau khi Nguyễn Thanh bị chọn, hắn không thấy được mưa bình luận trên livestream đang điên cuồng phỏng đoán cách hắn chết.Nhưng sau khi màn hình live chuyển cảnh tới gương mặt của Nguyễn Thanh, loạt bình luận đột nhiên bị đình trệ, những lời tàn nhẫn vô tình vừa rồi lập tức thay đổi.[ Tôi thấy tội của cậu ta không đáng chết, không phải chỉ là mắng người thôi à? Cũng không mất miếng thịt nào sao phải chuyện bé xé to làm gì? ][ Tôi cũng đồng ý, tôi thấy cậu ta không giống người xấu. ]Mọi người…
"Cậu biết tình yêu là gì không?" - Jin hỏi."Biết chứ. Tình yêu là...khi trái tim hoà chung một nhịp với người mình thích, tần số của họ gặp được nhau. Và thế là họ yêu nhau" - Joon nói"Thế thì tớ cũng đang yêu" - Jin cười khúc khích."Yêu ai?""Yêu cậu, yêu BTS, yêu mọi thứ xung quanh, yêu bản thân tớ, yêu cả vũ trụ này"Namjoon ngẩn người. Hình như là thế thật, tình yêu dường như chẳng cần gói gọn trong tình cảm với một người. Cậu vẫn có thể yêu chiếc hoa, cái cỏ. Cậu vẫn có thể yêu bản thân này, yêu vũ trụ nơi linh hồn cậu bắt đầu.__________________________________________________________________________________Đây là truyện tình bạn, không phải tình yêu, nhưng vì mình quan niệm rằng tình bạn giữa những đứa con trai vẫn có thể có những hành động như ôm, hôn, nắm tay nên đảm bảo sẽ có những tuyến tình cảm siêu ngọt, siêu soft.Và hạn chế ship couple kiểu romance ở truyện mình, do mình không thích.Các couple ở tag…
Thiên hân(nó): một cô nhóc bình thường còn hơn hai chữ bình thường, nhan sắc bình thường, học lực bình thường, gia đình cũng bình thường luôn. Nhưng....độ lầy, quậy, nhiều chuyện và nhây của nó là không bình thường âu nha... lên tới lever max rùi đấy mấy mem ạ. Thiên Thuỳ(nhỏ): là em gái sinh hai của nó và cũng là bạn thân ơi là thân của nó, giống nó về all, khác cái là nhỏ hiền hơn nó xíu, một xíu thui nha mấy mem. Mỹ Trang(cô): ẻm là bạn thân 5 năm của nó đó mờ mấy mem, cũng giống nó all, hơn nó cái ẻm oánh lộn giỏi kinh khủng khiếp, đai đen taekwondo ấy nhoa. ẻm không phải dạng vừa đâu... vừa vừa vừa vừa đâu. Đức Phúc(hắn): là một ca sĩ khá có triển vọng, không phải đẹp kiểu soái ca men lì quyến dũ, theo như cách nhìn của nó là đẹp kiểu cute, dễ thương, hơi ngốc ngốc. Đức Anh(cậu): Là một diễn viên,ca sĩ trẻ, idol của nhỏ, em họ hắn, khá đẹp trai theo kiểu bạch công tử ík, da trắng còn hơn con gái, cũng rất dễ thương, Hơi tự kiêu một xíu. Đại nhân(anh): là một diễn viên, ca sĩ khá nổi, Bạn hắn và cậu, khá lầy và nhây, có đôi lúc lại rất ra dáng đàn ông. Luôn thích chọc cô cho tức lồng lộn lên mới chịu. 🌟 Nó, Nhỏ và Cô đều 17 tuổi, học tại LT school, một ngôi trường hạng sang ở nơi nó sống . Nó, Nhỏ và Cô hát rất hay nên đã lập một nhóm nhạc tên là H2T, khá nổi trong trường và tạm có thể nói là nổi trên YouTube. 🌟 Hắn, Cậu và Anh được mời về biểu diễn trong lễ tổng kết năm học của trường LT. Rất ấn tượng với tiết mục hát và nhảy shuffle dance của nhóm nó. Lân la mần quen với tụi nó nên mới có …
Lặng ThinhWritten by: YOO.Genre: Romance | DramaStarted on: 101222Ended on: —Note: Sẽ có hai bản, fanfiction với nhân vật là EXO's KAI và bản này - bản gốc.Cô, một người luôn lặng lẽ, cá tính luôn giấu nhẹm đi sau những cử chỉ hời hợt, phớt đời.Anh, tâm điểm thu hút mọi người, một người luôn luôn xuất sắc.Cô yêu anh âm thầm.Anh yêu cô lặng thinh.Họ, cứ thế mà yêu nhau, xây đắp tình cảm trong sự thinh lặng.Họ, cứ thế sát lại gần nhau, xa nhau rồi lại về bên nhau mà không cần nói một lời.Đôi khi, tình yêu chỉ cần sự im lặng là đủ, đủ để tạo ra một tình yêu, đánh mất một tình yêu, làm tổn thương người đang yêu và kéo người yêu nhau lại về bên nhau.“Nếu phải so sánh tình cảm của anh và em thì anh liên tưởng đến những con kiến âm thầm, cần cù xây kho lương thực.”...Tình yêu là gì?Đó là một câu hỏi chứa đựng trong nó vô vàn câu trả lời với muôn vàn cung bậc cảm xúc khác nhau. Là hạnh phúc, sẻ chia, đồng cảm, vỗ về, chăm sóc, yêu thương, ân cần và cũng là lặng lẽ.Một tình yêu được giấu kín, một tình yêu không nói thành lời, không biểu lộ bằng hành động mà chỉ qua những ánh nhìn từ xa, sự quan tâm gián tiếp. Xa mà lại hóa ra gần. Cứ ngỡ rằng nó không bền chặt hóa ra lại là son sắc, thủy chung. Một tình yêu như vậy liệu có hạnh phúc và đến được cuối con đường với nhau?Câu trả lời nằm trong trái tim của mỗi người đọc, có hứng thú với Lặng thinh và cũng yêu một mối tình im lặng...Cuối cùng, dành câu chuyện cho chính trái tim tôi. Một trái tim đã từng có một tình yêu trong thinh lặng.…
CP: Lydia x Julius (nữ x nam, boygirl)----------Tóm tắt: Nếu hỏi một đứa trẻ năm tuổi bất kì trong toàn lục địa, nó sẽ bật cười mà đáp ngược lại rằng có ai là không biết đến cái danh Thần vương Chiến tranh của Nữ hoàng Đế quốc Atacama? Nàng là vị anh hùng cứu rỗi nhân loại khỏi bóng đêm vĩnh hằng, khai mở niềm hi vọng cho toàn cõi địa cầu.Ấy thế mà vị nữ vương trẻ tuổi đáng kính lại chẳng nói chẳng rằng, bất ngờ công bố lời cầu hôn gửi đến nhà Hầu tước Saudade.Cứ cho là gia đình quý tộc chính thống của Đế quốc thì cũng đủ xứng tầm với Nữ hoàng bệ hạ đi. Vậy, tại sao người bệ hạ muốn kết hôn không phải là con trai cả chiến công hiển hách, con trai thứ học tài hiểu rộng, hoặc mặn mòi hơn thì cũng có thể là đứa con nuôi thiên tài phép thuật luôn rất nổi tiếng với công chúng, mà lại là một thằng oắt từ đâu không biết, được mệnh danh là đứa con út yếu-ớt-quanh-năm-đau-ốm-bệnh-tật mà nhà Hầu tước chưa từng công bố ra bên ngoài?Liệu đây có phải là một ý đồ chính trị thâm sâu gì gì đó mới hay không, thưa bệ hạ? Khoan đã- Cái nụ cười dịu dàng trong thoáng chốc đó... Cầu xin người hãy nói với thần là thần bị điếc nên không thấy rõ, tất cả chỉ là ảo giác, nhé?----------Lưu ý đọc tag truyện trước khi nhảy hố. Truyện do mình viết, nên đôi khi câu từ còn lủng củng, vì thế mong các bạn đọc truyện với tâm trạng vui vẻ, thoải mái. Dĩ hòa vi quý nhé quý dị.Enjoy~…
Rốt cuộc chúng ta đã bỏ lỡ gì nhỉ?Năm ấy cô mười bốn tuổi, vẫn là cô em gái nhỏ của anh, chàng thiếu niên mười sáu tuổi.Lớn lên chút nữa cô mười tám tuổi rồi, còn chàng anh ấy hai mươi tuổi trở thành một người lớn mất rồi. Đối với sự tình cảm ngây thơ, thuần khiết của cô, người con trai ấy cũng chẳng dám nhận. Những chuyến bay dần cất cánh, kéo dãn tình cảm hai người họ.Để rồi năm cô ba mươi mốt tuổi, cô qua đời vì bệnh suy hô hấp cấp cao. Bỏ lại tất cả ở phía sau, cũng như bỏ lại người con trai ấy chìm trong dằn vặt, bất lực, tuyệt vọng.Hạ Băng tỉnh lại khỏi cơn ác mộng, cô sẽ làm gì để cứu vãn cuộc đời của chàng thiếu niên năm ấy? Cũng như cứu ánh dương đang dần vụt tắt của đời mình?Trở lại với quá khứ, xoay chuyển bánh xe vận mệnh một lần nữa, cô cùng ba người bạn thân nữa tạo nên một huyền thoại một thời của trường THPT Chuyên Nguyễn Đình Huệ. Để khi bất cứ ai nhắc đến họ đều nhớ đến:Một người lạnh lùng, nhạy cảm như sương giá, mang một cảm giác khó tiếp cận, khó gần, Nguyễn Hoàng Minh Đức.Một người nóng nảy, cao ngạo, nhiệt huyết như ánh lửa trại đêm hè mang cảm giác yên bình, an toàn cho đối phương, Trần Hoàng Trung.Một người ôn nhu, điềm tĩnh như mặt hồ không một gợn sóng mang cảm giác dễ mến, dễ gần, và dễ chịu, Trần Tuấn Đạt.Một người tinh nghịch, đáng yêu, tốt bụng như cơn gió mùa hè man mát mang một thức cảm khiến con người ta không kìm được mà rung động, muốn ở bên, bảo vệ, chở che người con gái mang tên Nguyễn Hoàng Hương Mai.…
"Người dịu dàng nhất,thường là người đã quen với mất mát."Giữa một nghĩa trang không khóa cửa,Một người đàn ông học cách ở yên với trống rỗng,Và một cô gái chọn ở lại giữa những điều đã mất.Những con mèo vô chủ "Người ta nói chúng chờ vì không biết chủ của chúng đã rời đi. Em thì nghĩ... chúng biết, nên ở lại. Vì họ đang ở đây mà.""Cô nhớ rất rõ về họ...""Em chỉ giữ lại những gì họ từng trân quý. Như thế... sẽ không ai thực sự rời đi cả."Một cô gái vừa mong manh nhưng cũng mạnh mẽ theo cách riêng."Từ khi có cô ấyNơi này... bớt lạnh hơn."Câu chuyện về tình yêu và chữa lành, về mất mát và nỗi đau được kể một cách sâu lắng và dịu dàng. Giữa Père Lachaise, nơi nỗi đau của những con người được kể lại như những mảnh hồi ức đã qua, không bi lụy, chỉ là khắc ghi để ai đó không chìm vào quên lãng.Không drama, không lời tỏ tình.Chỉ là:"Anh ở đây, để bảo vệ em không bị bào mòn bởi thế giới."…
Giữa sử sách và tội danh, nàng đã yêu người mà hậu thế gọi là bạo chúa.An Nhiên là một nữ nghiên cứu sử học ở hiện đại, luôn ám ảnh bởi câu hỏi: liệu lịch sử có thật sự công bằng với những kẻ bị gọi là tội nhân?Một ngày, nàng chạm vào một chiếu thư cổ không đóng ấn và bị cuốn về Hoa Lư vào những năm cuối nhà Tiền Lê. Ở đó, nàng gặp Lê Long Đĩnh - Khai Minh Vương lạnh lùng, nguy hiểm, thông minh, và hoàn toàn không giống hình ảnh "hôn quân bạo chúa" mà nàng từng đọc trong sách.Khi cái chết của Lê Long Việt kéo triều đình vào vòng xoáy tranh quyền, Long Đĩnh bị đẩy vào vị trí hung thủ hoàn hảo. Hắn có quân. Hắn có quyền. Hắn hưởng lợi từ cái chết của huynh trưởng. Tất cả đều đúng - nhưng chưa đủ.An Nhiên muốn viết lại sự thật. Nhưng Long Đĩnh lại nói với nàng:"Đừng viết ta vô tội."Bởi có những sự thật không thể dùng để minh oan.Có những tình yêu không thể thay đổi lịch sử.Và có những con người, một khi đã bị viết thành bạo chúa, dù còn sống cũng đã bắt đầu chết trong sử sách.…
Tác giả: Bubu-chachaTôi, Lyncia-một sinh viên đại học bình thưởng ở thế kỷ 22. Tôi chẳng may tỉnh dậy trong một hang động xa lạ khi đang cùng anh trai ngồi trên chuyến tàu về quê thăm bà. Giữa một thế giới xa lạ không phép thuật, không sức mạnh đặc biệt, không có sứ mệnh cao cả tôi chỉ có thể kết luận rằng: "Ông thần nào trên trời nhậu xỉn nên mới cho tôi xuyên đó hả?!!!"Nhưng càng tìm cách sống sót quay về, tôi càng nhận ra chuyện không đơn giản như vậy khi những toan tính thiệt hơn, những âm mưu chính trị, những bí mật bị chôn giấu, và đáng sợ hơn, những con người không đáng tin...tất cả như muốn siết chặt lấy tôi. Điều đó làm dấy lên trong lòng tôi một nghi vấn khác...Phải chăng sự xuất hiện của tôi ở thế giới này không phải là một tai nạn?P.S: Vì đây là truyện đầu tay do mình tự viết nên văn phong có thể chưa được trau chuốt. Nếu trong quá trình đọc, bạn thấy chỗ nào chưa ổn, mong bạn góp ý một cách thoải mái. Mình rất trân trọng những ý kiến đóng góp để cải thiện hơn. Cảm ơn mọi người!…
Muốn làm quốc vương thời gian, bị sa vào tù nhân sung quân biên cương Tưởng muốn làm cơ thời gian, được an bài thành bên thứ ba một đao thống Tử Muốn làm Vu Yêu Vương thời gian, bị chủ giác nhất chiêu oanh thành cặn bã cặn bã! Tác giả ngươi dám khiến cho Càng happy một chút sao? Đại hoàng tử thiệt tình nổi giận, chơi người không mang theo như vậy! Đại hoàng tử phải nặng hơn sinh, Đại hoàng tử phải nặng hơn tân Tử một lần, Đại hoàng tử muốn làm cực mạnh Vu Yêu Vương! Nhưng là chờ một chút... Này đó ngăn đón hắn không cho hắn đi chết gia hỏa là chuyện gì xảy ra? Còn có cái kia để cho người khác khẽ đụng đến hắn đã nghĩ XX thể chất của hắn là chuyện gì xảy ra? Ludwig: các ngươi buông! Để cho ta Tử! ( đi nóc nhà ing) Duke: điện hạ! Điện hạ, ngươi bình tỉnh một chút, phải chết trước mặc xong quần áo a! jj đều nhìn thấy! ( trảo chân trái ) Bailey: phải chết chết ta trên giường đi. ( trảo đùi phải ) Mephice: các ngươi buông ra Ludwig, để cho ta tới! ( phi phác ) Lance: ... Các ngươi đủ rồi, trung tiết đều vỡ thành cặn bả... Nội dung nhãn: ma pháp thời khắc dị giới đại lục Tìm tòi mấu chốt tự: chủ giác: Ludwig ┃ phối hợp diễn: Duke, Bailey, Mephice, Lance ┃ cái khác: Trọng sinh, ma pháp, đấu khí…
rên thế giới này chỉ có duy nhất một Magi Craft Meister. Sau cái chết cách đây hơn một nghìn năm của vị Magi cuối cùng, Jin Nidou được chuyển đến thế giới khác để hoàn thành tâm nguyện của bà ấy.Sau khi có được kiến thức của Magi Craft Meister, Jin đã thử dùng cổng dịch chuyển nhưng lại gặp trục trặc, sau đó, nó quăng anh đến một thế giới xa lạ. Cùng với đó, con Automata mà anh vừa mới khôi phục cũng tỉnh giấc rồi bắt đầu hành trình tìm "Cha". Vậy là, chuyến hành trình chế tạo của vị tân Magi Craft Meister bắt đầu!Tên khác:マギクラフト・マイスター…
Tên truyện: Yêu không quay đầu - Sủng dục (Thúc sủng)Tác giả: Tam Sinh NiếtThể loại: Sủng, hiện đại, dưỡng phụ, cấm luyếnTình trạng: Full____________Giới thiệu:Người có hiểu chiếm hữu là như thế nào không?Cái gọi là chiếm hữu, chính là dùng mọi thủ đoạn để đoạt lấy cho bằng được.Anh Hoà mất hết 7 năm để chiếm hữu được người đàn ông vốn rất mực yêu thương mình.Mỗi ngày, dù rảnh rỗi hay không, cô đều hỏi "Người có cảm thấy vinh dự không?"Mục Lâm đang lật xem văn kiện thì nhìn sang nàng nói "Thấy vinh dự chuyện gì?"Anh Hoà trừng to mắt "Em một lòng một dạ theo người đã lâu đến như vậy, còn cam tâm tình nguyện cùng chơi trò cha con nuôi với người, người còn không thấy vinh dự sao?"Trầm mặc một hồi, Mục Lâm mới nở nụ cười "Là do tôi cam tâm tình nguyện để cho em một lòng một dạ theo tôi."Anh Hoà: Không cho phép ăn hiếp em ~ Nếu không em sẽ tố cáo người dụ dỗ em gái tuổi vị thành niên.Mục Lâm: Bây giờ em đã là người trưởng thành.Anh Hoà: Bốn năm trước em vẫn là trẻ vị thành niên nha ~Mục Lâm: Nào có ai biết ~Mục Lâm ôm cô gái nhỏ bướng bỉnh vào trong lòng, hắn đã từng nghĩ vì thứ tình cảm này mà mình có thể chống lại chính bản thân mình, chống lại sự đối đầu của cả thế giới, nhưng lại không lường trước được, thứ tình cảm này cũng đã khắc sâu vào xương tuỷ, dù có thế nào cũng không thể mất đi.Cáo: Mình cố gắng dịch mỗi ngày một chương là tối thiểu. Tự dặn lòng, để thành nếp quen : )…
Một thế giới đầy rẫy nguy hiểm...Một thế giới đầy sự bi kịch...Một thế giới đẫm máu...Đôi mắt mang sự ám ảnh đang lướt qua căn phòng...- Nếu ta giết ngươi thì sao nhỉ?Người đàn ông run rẩy...- Không làm thì sao mà biết được? Thế nhé!...Máu văng tung tóe...Một thế giới xa lạ...Không phải thế giới mà nó đang sống...- Đây là đâu?Ngay từ đầu, họ đã không thuộc về thế giới đó...- Con là con trai ta.- Cậu làm sao vậy? Cậu không còn như trước nữa!Bản chất đã thay đổi...- Dừng lại đi!"Cũng đến lúc rồi. Mình đã chém giết quá nhiều...Cuối cùng cũng chỉ để sinh tồn trong thế giới này"Sự tuyệt vọng...- Trên thực tế thì nếu một thế giới biến mất thì thế giới còn lại sẽ biến mất theo...Tất cả đều có cầu nối. Chẳng qua là không thấy nhau thôi...Con hiểu điều này chứ?Nguy hiểm gần kề...- Nên nhớ rằng: Nắm giữ nhiều sức mạnh lâu ngày thì sẽ rất nguy hiểm và có khi bị nuốt chửng bởi chúng. Hãy cẩn thận.Sức mạnh không thể kiểm soát...- Đừng bỏ tớ! Chúng ta đã ở bên cạnh nhau, chiến đấu cùng nhau...- Đừng khóc, tớ đây!"Em là của anh, anh sẽ không để kẻ nào đụng vào em"Hai người vẫn luôn hướng về nhau...Không phải cứ là sát thủ thì sẽ đam mê chém giết. Đó chỉ là một công việc thôi và còn để sinh tồn trong thế giới này...Mọi thứ thật tối tăm, mờ mịt...Một tia ánh sáng lẻ loi...Một nhóm sát thủ nắm giữ vận mệnh của những thế giới song song...…