Một số fic ngắn ngọt về cp Vong Tiện do mình tự sáng tác và tổng hợp lại trong fic "Mật ngọt" này. Đây là lần đầu mình viết truyện nên có gì sai sót mong các bạn thông cảm. Xin cảm ơn các bạn rất nhiều!^^Tác phẩm gốc: Ma Đạo Tổ Sư - Mặc Hương Đồng KhứuTác giả: Bạch Hồn.Vui lòng không mang truyện đi đâu khi chưa có sự cho phép! Xin cảm ơn các bạn rất nhiều! ^^…
Trong mộng luôn tái diễn cảnh tượng như vậy —— trời nắng chang chang, lại cảm thụ không đến chút nào độ ấm, Phỉ Nhi lưng cõng quang đứng ở nơi đó nhìn qua ta, thần sắc mơ hồ, chỉ có trong mắt bi thương là như vậy rõ ràng.Đau đớn trong lòng hóa thành nước mắt tuôn ra, tỉnh lại thì bên gối đã là ướt mảng lớn.Ta yêu mến nhất Phỉ Nhi, chỉ cần có thể gặp lại ngươi sinh hoạt dưới ánh mặt trời, ta đã không còn nó cầu.…
Tuy rằng trước khi đọc MĐTS đã tự nhủ yêu thương sinh mệnh tránh xa nhân vật phụ hức ;;-;;Và toi cũng đã làm theo nguyên tắc đó phát cuồng vì Hàm Quang Quân như một Lam Trạm nam thần giáo giáo đồ chân chính =)))))))))))))) Mỗi tội cuối cùng là rớt cái bịch vô cái hố Hi Dao này Orz nó đã ngược :crai: lại còn ít đồng nhân :crai tập 2: nên đành tự thân vận đồng đi kiếm vài đồng nhân QT đọc giải sầu + tiện thể lôi kéo đồng đạo huhuTuyển tập MĐTS đồng nhân này (có lẽ) đều là Hi Dao, đương nhiên các cp khác như Vong Tiện, Truy Lăng có đôi khi xuất hiện =))))) vì toi QT 1 loạt nên cũng chưa đọc thử ngó qua hình như vừa có BE vừa có HE thôi thì ăn đường hay ăn đao thì phải xem số kiếp :amen:…
Người ta viết sách để dạy con làm giàu. Tôi viết sách để hướng cho con làm người tốt, việc tốt trước. Ai rồi cũng già đi và chẳng ai biết được ngày mai chuyện gì sẽ xảy ra, nên với tư cách là một người đàn ông của gia đình, người bố của Sally bé bỏng, tôi viết quyển sách này dành cho con cái trên bước đường bước vào đời, cũng như bao con người khác.…
Ở một nơi không có tình yêu hay oán hận, không có cái chết đe dọa sự sống, liệu có một ai vui vẻ hưởng thụ sự tồn tại vĩnh hằng đó?Khởi điểm dòng chảy của con người là sinh mệnh, vậy khi kết thúc một cuộc đời, họ sẽ đi về đâu?Có một nơi gọi là Linh Hồn Khách Trạm luôn chào đón họ - Điểm đến cuối cùng của con người khi họ hiện hữu trong hình dạng linh hồn. Tuy nhiên, nhất định phải chết oan mới tìm được khách trạm. Nó nằm tại vùng đất rộng lớn giữa trung tâm thành phố của các quốc gia trên toàn thế giới, lẳng lặng chiêm ngưỡng vẻ thối nát ghê tởm ẩn giấu dưới vỏ bọc phồn hoa đẹp đẽ của thế gian. Tồn tại đã mấy vạn năm, nhưng không một người nào có thể nhìn thấy nó.Trong khách trạm có một người bị nguyền rủa trong mấy ngàn năm. Không bệnh, không già, không chết. Sống một cuộc đời vĩnh hằng là chủ nhân của Linh Hồn Khách Trạm - Y Đà La. Có nhiệm vụ giúp đỡ mỗi một oan hồn điều tra về cái chết của họ, nếu không thành công, linh hồn trở thành oán linh, chủ nhân khách trạm phải chịu trừng phạt thất kiếm xuyên tim.Thế nên, bất tử cũng chưa chắc đã tốt....Chủ nhân khách trạm luôn dẫn dắt các lữ khách bước vào một thế giới ma mị, thần bí và ngập tràn kích thích. Nhưng ở nơi ấy cũng có tình yêu lãng mạn, can trường, vị tha và sự hy sinh. Có lẽ một vụ án bí ẩn nào đó trong Linh Hồn Khách Trạm sẽ là nỗi sợ sâu thẳm nhất trong tâm hồn của những người còn sống, và họ đã sẵn sàng đón nhận án phạt thuộc về mình hay chưa?Sinh tử của người sống, sớm có định sẵn. Mỗi ngư…
Giới Thiệu :Một giấy hôn ước, người mà ca ca lấy không phải là nàng, tình yêu ngăn cấm là tấm vé một chiều không thể đảo ngược. Vòng tay hình rắn chạm khắc lời thề tình yêu 3000 năm kéo nàng tới thời đại của các pharaoh.Tên Khác:Pharaoh's Concubine, Sa Dữ Hải Chi Ca, Bài Hát Về Biển Và Cát~truyện được đăng lại trên wattpad~ Nguồn: truyenv1.comTừ chap 61: ngonphongcomics.com…
Người ta viết sách để dạy con làm giàu. Tôi viết sách để hướng cho con làm người tốt, việc tốt trước. Ai rồi cũng già đi và chẳng ai biết được ngày mai chuyện gì sẽ xảy ra, nên với tư cách là một người đàn ông của gia đình, người bố của Sally bé bỏng, tôi viết quyển sách này dành cho con cái trên bước đường bước vào đời, cũng như bao con người khác.…
Liệu Taylor có hiểu rõ cảm xúc thật sự của chính bản thân mình ? hay cô chỉ xem nó như một trò chơi mà người bị tổn thương nhiều nhất lại là Nash ? "I don't want to see you again..." Nash said to me…