[IceCy] Thích là gì?
Cặp chính của bộ này là Ice và Cyclone. Mỗi chap sẽ là mỗi câu chuyện riêng biệt. Hãy chú ý nhé. Tớ chỉ viết theo sở thích của mình. Khá OOC.Nguồn ảnh: https://www.instagram.com/p/B26aitNFxj6/?igshid=bkxwkp4ưqr98…
Cặp chính của bộ này là Ice và Cyclone. Mỗi chap sẽ là mỗi câu chuyện riêng biệt. Hãy chú ý nhé. Tớ chỉ viết theo sở thích của mình. Khá OOC.Nguồn ảnh: https://www.instagram.com/p/B26aitNFxj6/?igshid=bkxwkp4ưqr98…
Fanfic tớ xem được trên Tiểu Hồng Thư Xiaohongshu và đem về dịch, lần đầu dịch nên có gì sai sót thì mọi người bỏ qua cho tớ nhaaaArtist Weibo: 江江猫猫 (Giang Giang Miêu Miêu)…
Vương Sở Khâm nhếch môi, giọng nhàn nhạt:"Trên đời này, thứ ta ghét nhất chính là những sợi tơ hồng nối linh tinh của ông."Nguyệt Lão nghẹn lời, nhìn hắn hồi lâu, cuối cùng chỉ lẩm bẩm:"Được, ngươi cứ ghét đi... đến lúc gặp đúng người, tự khắc không nói được nữa."OOC, không áp lên người thật. Mong sẽ lấp được hố tự đào vì người viết cũng tự đọc luôn...Truyện sẽ ra chap thường xuyên vì thật ra người hóng đọc nhất là tôi...Kẻ tầm thường x Tiên trên trời.wcqsys5114…
* Họ có cách sống không bình thường và thường thì sẽ không dùng não để suy nghĩ🥰..*⚠️Waring⚠️Không Toxic!Không mang truyện này đi lung tung!Không coi được thì cook!Ship nhân vật!…
Mẹ kiếp! Ừ tao yêu mày!…
Từ giờ tui sẽ biến cái fic này thành fic người lớn để thỏa mãn cái sự bất lực cùng cực này thôiTui thực sự sẽ bóc tụi nó khỏi truyện để viết cho đã luôn huhu. Mọi chap hay plot trong đây đều OOC và cực OOC. Thứ duy nhất trùng lặp chỉ là cái tên của hai đứa.OOC VÀ OOC - MỌI THỨ CHỈ PHỤC VỤ CHO VIỆC VIẾT SEG VÀ DÙNG THÂN DƯỚI SUY NGHĨ LÀ ĐƯỢCWarning Warning Warning !!! Sếch tục Sếch không tam quanSếch vứt não, dùng thân dưới để cương là đượcSếch mọi thể loại chỉ cần là tui thích+ Gu truyện và những gì tui viết không phản ánh tam quan đời thực và tư duy, lối sống của tui.+ Truyện là truyện - Gu viết là gu viết : Không phản ánh thực tại + Không áp dụng hay suy nghĩ những gì chỉ là ảo của truyện.…
⋅˚₊‧ ୨୧ ‧₊˚ ⋅mega smp.…
những mảnh chuyện buồn luôn cất dấu trong lòng đc hằn sâu lại trang giấy trắng xếp thành một quyển nhật ký của riêng e những tháng ngày chạy theo aMỗi chap là một chuyện khác nhau nhé mn…
【观影】双上忍的夜之梦 by sikongningshuang72489* lại danh 《 Uchiha Obito (Nội Luân Đái Nhân) muốn sáng tạo ra một cái tân thế giới 》Chủ CP: ObiKakaPhó CP: SasuNaru MadaHashi ShiIta MitsuBoruSiêu phó CP: IzuTobiTổng kết: Đại lượng ObiKaka trung phát hiện chút ít mặt khác CP thành phần( Uchiha tổng tiến công )MadaHashi sinh miễn hướng ( kỳ thật càng thiên hướng vô kém )Tránh lôi: Tống Tử Quan Âm khoa học kỹ thuật tạo oaXem ảnh thế giới: Minato ban thời kỳBị xem ảnh thế giới: Bất đồng ngày xưa song Jounin ( tình hình cụ thể và tỉ mỉ thỉnh thấy @ oa a lão sư chủ trang 《 ta cùng mộ bia ba lần thăm hỏi 》 )(tác giả @ oa a ID: dantapi56002 không đăng được nên thôi nha, cơ mà đào được part Obito lớn tuổi hơn em ghệ của tác, lại còn là Jounin x2)---Raw chương 3 vào 1/12/24Đã sửa tên nha.20/6/26: Tác xoá acc? Tìm không thấy nữa.…
Một thế giới giả tưởng được xây dựng hoàn toàn mới, nơi nhân vật đóng vai nhân vật, nơi nhiệm vụ cả đời là tìm Kẻ ngoại lai (Intrus) và đưa về cho các Oeil (con mắt) để xét xử. Nơi cảm xúc trở thành nguồn gốc của ô nhiễm. Tồn tại một tổ chức tên là The Nether Hub, nghe đồn trong tổ chức có hai con hổ chiếm lĩnh hai ngọn núi Fin (Kết Thúc) và Viseur (Ống Ngắm). Hai con hổ luôn đối đầu lại vì nhiệm vụ mà bị buộc vào chung một cọng dây. Mấy cái báo lá cải gần đây chụp được hai tên diễn viên xưa giờ nổi tiếng không đội trời chung thường xuyên xuất hiện cùng địa điểm, cư dân mạng tò mò không biết sắp có biến lớn hay dẹp tiệm cả giới giải trí thế. Học sinh lớp A nào đó kể rằng thấy học bá đè trùm trường xuống đánh ở cổng sau. Cũng có đứa nhỏ kể thấy tên thiếu gia mù của Vlox róc thịt người còn tên hầu quỳ xuống lau giày dính máu cho cậu ta nhưng chẳng ai chịu tin nó cả.…
2 giờ sáng. Màn đêm tĩnh mịch vùng ngoại ô Seoul bị xé toạc bởi tiếng còi hú chói tai. Con hẻm chật chội tối tăm nay đã trở nên sáng rực nhờ vào ánh đèn xanh đỏ của những chiếc xe tuần tra.Đối với người dân sống ở vùng này thì thật sự họ cũng chẳng biết đêm nay là vụ thứ mấy nữa rồi. 3 tháng trước là một vụ ở gần ngã ba, 2 tháng trước là 3 vụ cách nhau vài tuần. Trước khi cảnh sát ập đến con hẻm này thì con hẻm ở phía tây kia cũng đã bị lục soát. Căn nhà gỗ cũ kĩ này cũng chẳng phải là ngoại lệ, cánh cửa vốn mục nát đã bị đá văng ra ngay sau cú đạp mạnh của viên cảnh sát trẻ.Ngay lập tức, xộc vào mũi là bầu không khí đặc quánh mùi phân hủy nồng nặc đến buồn nôn, khung cảnh lộn xộn làm cho người ta phải thắc mắc không biết nơi này có thật sự dành cho người ở hay không. Ngó qua phía cửa sổ tìm chút ánh trăng chiếu vào, họ tìm thấy một cái xác đầu gần như lìa khỏi cổ trên chiếc sofa. Cảnh tượng dòi bò lúc nhúc ngay phần thịt thối trên cổ nạn nhân khiến một người mới vào nghề như cảnh sát Lim nôn thốc nôn tháo. Đội trưởng Kwon thấy thế lắc đầu ngao ngán, tự mình bắt tay vào việc lưu giữ hiện trường. Đột nhiên, cảnh sát Lim hốt hoảng la hét: "Có... Có người... Có người ở ban công!"Từ sau rèm cửa, Thám tử Kim bước ra với nụ cười điềm nhiên dưới vành mũ, hai tay giơ lên đầu hàng một cách cợt nhả: "Ôi chao, đừng nóng nảy thế chứ. Người quen cả mà"…
Vào một buổi tối đẹp trời.Tôn Dĩnh Sa ôm chiếc bánh kem do chính tay mình làm, vui vẻ bước đi.Đôi má ửng hồng, nụ cười ngây ngốc của thiếu nữ không giấu nổi.Với một người ít khi vào bếp như cô, làm được chiếc bánh ấy đã là một kỳ tích.Đến cả Lương Tĩnh Khôn nhìn thấy cũng phải há hốc:"Chưa ăn mà anh đã cảm nhận được đủ vị đắng, ngọt, cay rồi đấy."Tôn Dĩnh Sa lườm anh:"Ai cho anh ăn! Dù không đẹp như ngoài tiệm, nhưng đây là bánh tình yêu."Cô cười ngốc, rồi ôm bánh chạy đi.Phía sau, Lương Tĩnh Khôn gọi với:"Lại đi tìm Vương Sở Khâm chứ gì? Nó đang ở quán bi-a đấy. Tốt nhất là em đừng có tình cảm với nó."Tôn Dĩnh Sa quay đầu, có chút tức giận:"Đại béo, anh nói vậy là sao? Anh ấy đâu có xấu như anh nghĩ."Nói rồi, cô rời đi.Nhưng ngay khi chuẩn bị bước vào...Cửa thang máy mở ra. Một nhóm người vừa cười nói vừa bước ra.Cô nhận ra bóng lưng quen thuộc-là anh.Tôn Dĩnh Sa nép vào sau tường, định cho anh một bất ngờ.Nhưng thứ cô nghe được... lại là sự thật.Cao Vĩ cười cợt:"Anh với chị dâu yêu lâu vậy, giờ mới thấy đấy. Mỗi ngày một cô, hôm nay lại là cô em này à?"Chu Khải tiếp lời:"Đừng quên vụ cá cược. Hay là mày thật sự thích con bé đó rồi?"Vương Sở Khâm đứng đó, tay đút túi, khóe môi nhếch lên:"Em gái của Đại béo đúng là dễ thương... nhưng cũng chỉ để trêu đùa tình cảm thôi."Cả đám bật cười lớn.Lâm Quân Nho lắc đầu:"Đúng là cáo già xảo quyệt."Tiếng cười xa dần.Tôn Dĩnh Sa đứng chết lặng.Bàn tay siết chặt hộp bánh, đôi mắt ươn ướt.Cô bước đến thùng rác... v…
đọc rồi biết hen :))) lần đầu viết thể loại nhày nên ném đá ít thôi ạ…
Bắc Minh có cá, lấy long vì thực. Ta có một hơi, ăn luôn trời đất này. Cường giả vô địch? Thả xem ta. Búng tay gian, mũi nhọn vạn trượng, nuốt long với bụng, trảm địch với ngàn dặm! https://truyentiki.com/cuong-phong-phe-long.25442/…
Truyện nói về thời thanh xuân, rung động đầu đời của Lãnh Hàn và Hoàng Anh. Về những chuyện xảy ra khiến bọn họ càng thêm thân, nhưng...[Trích đoạn một]"Mình thấy hai người hợp nhau lắm đấy." Hoàng Anh mỉm cười nói với Lãnh Hàn và Tiểu Uyên. Sắc mặt của Lãnh Hàn chợt trầm xuống. Hoàng Anh nhìn vào đôi mắt của anh. Cô đôi khi thật sự không thể hiểu được anh đang nghĩ điều gì. Đôi mắt của anh sâu tựa không đáy. "Cậu nói thật sao Anh Anh?" Tiểu Uyên đáy mắt loé lên ánh sáng. "Nếu như cô đã nói như vây, chúng ta từ đây đừng có dính dáng tới nhau nữa." Lãnh Hàn đứng dậy bước đi bỏ lại một câu. Bóng lưng anh cô đơn lạnh lùng, tựa như một con sói cô độc trên hoang mạc không nơi nương tựa. Cô, Hoàng Anh, chưa bao giờ thấy anh như vậy. Cho rằng anh rất lạnh lùng đi, nhưng cũng chưa bao giờ khiến cô có cảm giác đáng sợ như vậy.Tiểu Uyên ngồi trên ghế, vờ như không hiểu, nhưng ánh mắt lại hiện lên một tia khinh thường.Hoàng Anh đã không ngờ tới một điều.[Trích đoạn hai]"Anh vẫn tiếp tục theo đuổi em cho dù em có xa lánh anh. Vì anh tin rằng, một ngày nào đó sự cố gắng của anh sẽ được đền đáp." Lãnh Hàn quay lưng nói với Hoàng Anh.Cre: @yangchu_9504…
au: iveneverseenthat cre: Asianfanficstên tiếng trung: 秋老虎Đại ca đội quân Bang Bang Sơn Thành (Đầu) x Bà chủ quán lẩu (Sa) Thể loại: AU, OOC cực nặng, Văn phong thời đại cũ, Cưới trước yêu sau. Lấy cảm hứng từ những lần rong đuổi khắp các con ngõ nhỏ ở Trùng Khánh.Lời tựa:Mỗi lần có ai hỏi Vương Yến Tây rằng: "Bố và mẹ cháu đã đến với nhau như thế nào thế?", cô bé đều chỉ mỉm cười mà không nói lời nào.Thực ra, những lời đồn đại ngoài kia vốn đã có từ lâu, và chúng chẳng sai một chữ nào so với sự thật.Chuyện kể rằng vào một ngày xa xôi của rất nhiều năm về trước, trên con phố sầm uất nhất của cảng Triều Thiên Môn, có một góa phụ trẻ mới dọn đến. Đó là một cô gái nhỏ nhắn nhưng vô cùng bản lĩnh. Cô gái ấy bắt kịp làn gió cải cách mở cửa, tự mình gây dựng sự nghiệp, phát triển kinh doanh, và rồi... cô phải lòng chính anh chàng "Bang Bang" chuyên khuân vác cho mình.…
Tác giả: Quên đọcSố Chương: 101 đã hoàn bản gốcNguồn truyện: ZongshengTiến độ Edit: tùy tâm😂😂😂Nội dung:Khi được trọng sinh, Cung Vãn trở lại 16 tuổi, lúc đó có một người anh yêu thương mình nhất. Một lần nữa, sai lầm tương tự sẽ không bao giờ xảy ra nữa, và những kẻ cặn bã hãy chờ đấy. Hóa ra cho đến khi tôi chết, hóa ra người duy nhất thực sự yêu tôi là anh trai của tôi.Truyện edit không được sát nghĩa 100% mong các bạn thông cảm😂😂😂#Mềm mại#Trọng sinh đô thị#Bạn thủa nhỏ…
Xuân Thanh-một thành phố lặng lẽ nép mình dưới những tán cây cổ thụ, nơi bầu trời xanh đến vô tận và những mùa hạ trôi qua như giấc mộng không lời. Đó là nơi Vân Tịch Ngạn Chiêu từng sống, từng lớn lên, từng để lại thanh xuân của mình giữa những con đường ngập nắng, những buổi chiều hoàng hôn rơi chậm trên sân trường, và những ký ức chẳng biết đã ngủ quên từ bao giờ.Nhiều năm sau, cô trở lại.Chuyến tàu lăn bánh qua từng con phố quen thuộc, mang theo những dòng suy tư miên man. Khi bước chân đến ngôi trường cũ, cô vô thức tìm về gốc cây đa xanh mát, nơi chiếc xích đu trắng nay đã bạc màu, rỉ sét. Và rồi, ký ức ùa về như dòng thủy triều bất tận-tiếng gọi của người bạn cũ, trang vở còn dang dở, sắc hoàng hôn nhuộm lên góc cửa sổ lớp học, và nỗi trống rỗng không tên trước thềm kỳ thi định mệnh.Thanh xuân là gì? Là một bài hát chưa từng có hồi kết, hay chỉ là một khoảng trời lấp lánh rồi chóng tắt?Cô từng nghĩ mình không vương vấn điều gì, nhưng khi đối diện với những ngày tháng đã qua, cô mới hiểu-có những thứ dù muốn quên cũng không thể nào quên, có những người dù lặng im cũng đã khắc sâu trong tâm khảm.Tựa như ánh chiều tà, đẹp đẽ mà mong manh.Tựa như mùa hạ năm ấy, chưa từng một lần trở lại.…
đối đầu với một tên có vấn đề về đầu óc như yến nhất thì phải để một đứa điên khùng như vy oanh ra giải quyết.ooc, lowercase…