Tôi là mai kim hoa , là cô gái bình thường ngoại hình khong có gia cảnh thì nghèo bố mẹ là cong nhân bình thường ...Nhưng cuộc đời tôi thay đổi khi gặp được. Anh ấy người con trai mà tôi thầm thuong trộm nhớ ...anh Ấy có tên là hoàng gia bảo...Nhưng anh ấy lại chưa từng nhìn tôi dù chi 1 lần...Rồi cuộc tôi sẽ ra sao khi tôi chỉ là một bong hoa xấu xí ....…
Hêu Hồng là fan của Bác Chiến do quá u mê nên mới thử viết một tác phẩm. Mong mọi người ủng hộ và góp ý.Thể loại: Đam mỹ, Trùng sinh, Ngược, HE ạNhân vật: Bác ca, Chiến ca, Tống Kế Dương, Vương Hạo Hiên.......…
Tác giả: 棠糖866Phó Tư Siêu nhất thời cảm nắng Châu Kha Vũ nhưng Châu Kha Vũ lại thích người xin wechat là Trương Gia NguyênBản dịch đã có sự cho phép của tác giả, vui lòng không mang ra khỏi đây.Trans: Zee☁️…
Rõ ràng Vi Hiểu Hiểu là một đại mỹ nhân có một không hai trên đời. Ngay cả nữ nhân còn phải ngây ngốc huống hồ là nam nhân. Làn da sáng mịn, gương mặt quyến rũ xinh đẹp đầy tươi tắn, đôi mắt sâu thu hút, ánh mắt câu hồn nhiếp dẫn, sống mũi cao thanh thoát, chiếc cằm nhỏ ưa nhìn, thần sắc hồng hào đáng yêu, dáng người chính là niềm tự hào cũng như ganh tị lớn nhất, lồi những chỗ cần, lõm những nơi phải, tuyệt đối là vẻ đẹp mây thua tuyết nhường, hoa ghen liễu hờn trong truyền thuyết. Bất cứ ai được chiêm ngưỡng vẻ đẹp ấy cũng phải ngẩn ngơ mê mẩn. Cực đại mỹ nữ như vậy sao có thể là loại lưu manh trắng trợn trong lời đồn!…
Đồng nhân Nhà ta đại sư huynh trong não có hố Giả thuyết sau khi Đại hội phục ma kết thúc, mọi người kéo đến Tiêu Dao Phái ăn mừng một phen. Ai nấy đều say ngất ngưởng. Ấn Phi Tinh theo Đông Phương Tiêm Vân ra bãi cỏ nằm. Một lát sau, Ấn Phi Tinh say rượu ngủ quên, khi tỉnh lại Đông Phương Tiêm Vân đã biến mất không tiếng động. Mọi người tìm hắn đến phát điên, đổi lại được một câu nói của Toán Thiên khiến lòng người chết lặng. Đông Phương Tiêm Vân chết rồi, chết từ mấy ngày trước, dưới tay của Đông Phương Vu Khung. Chú ý: Nội dung chủ yếu dựa theo donghua từ phần ba đổ lại, có thêm giả thiết cá nhân và manhua. Đông Phương Tiêm Vân trọng sinh, những người lại thì không. Thỉnh thoảng mọi người sẽ có một số đoạn ký ức của kiếp trước.…
tóm tắc : Phan Lê Vy Thanh là công tử trong một lần đang đi thì bị đụng một cậu nhóc khoảng 23-24 tuổi,cậu tên Trần Minh Hiếu, mấy tháng sau Hiếu có thích Thanh nên cậu tỏ tình và muốn biết đồng ý hay không thì xem ik rùi nóiThanh 30-31 tuổiHiếu 23-24 tuổiTop Trần Minh HiếuBot Phan Lê Vy Thanhrùi hết rùi đó =))…
Tên: Cả đời làm nương tử của ngườiTác giả: Vương Tiêu ChiThể loại: Đam mỹ,sủng thụ, xuyên không, cổ trang, HE, nhất thụ nhất công, chiều vợ niên niên công x hắc hoá vì ghen thụ, đã full.Hành tinh chính: Kim Long Vương hệ liệt ,Đại Thừa quốc (Bộ 1)Nội dung:Bạch Kiều là một bác sĩ nổi tiếng thời hiện đại,vì tai nạn mà xuyên không giúp một người thành hoàng đế, vậy mà không biết chính mình lại trở thành hoàng hậu.End chap- 30Ghi chú: Truyện chỉ được đăng trên Noveltoon/ Mangatoon và Wattpad…
Author: SanaCategory: Hiện Đại, Cưới trước yêu sau, ngọt ngược, HE.Pairing: Kim Taehyung x Jeon Jungkook__________________Link fic gốc : https://jiffyyeuchanbaek.wordpress.com/list-fic-da-hoan/fanficchanbaek-yeu-lam-cuoi-sai/…
Cô đơn không phải là sống một mình ăn một mình uống một mình mà cô đơn chính là tâm hồn bị bó buộc lại, đè nén không biết chia sẻ cùng ai. Có những người thích làm những việc đó một mình để tận hưởng cảm giác riêng tư, có những người muốn làm việc đó để che đậy cảm xúc của mình.…
Trong những giới hạn mà con người vẽ ra, vẫn có những nơi không tồn tại trên bất kỳ hệ thống định vị nào.Không tín hiệu. Không hồ sơ. Không người sống quay lại kể chuyện.Những cổ mộ bị phong ấn từ hàng trăm năm trước không chỉ chôn theo vàng bạc và những bí mật của các triều đại đã diệt vong, mà còn giữ lại oán khí, lời nguyền rủa, và những thứ không nên bị đánh thức.Nhưng càng bị cấm đoán, con người lại càng tò mò.Bọn họ tự gọi mình là đội thám hiểm cổ vật.Trong mắt người đời, họ chỉ là những kẻ làm nghề thất đức dưới lòng đất.Họ xuống mộ không phải vì lý tưởng cao cả, mà vì tiền, vì đáp án của lịch sử, hoặc vì một lời hứa đã chôn cùng người chết.Trong bóng tối đặc quánh mùi đất ẩm, mỗi bước đi đều có thể kích hoạt bẫy giết người, mỗi cánh cửa mở ra đều có thể dẫn đến thứ không thuộc về nhân gian.Bọn họ là những kẻ bước đi trên ranh giới sinh tử.Ban ngày cười cợt, uống trà, đùa giỡn không khác gì những người dân bình thường, ban đêm lại lội qua mộ cổ, điện thờ, cổ thành bị nguyền rủa, đối diện quỷ ảnh và lòng người sâu không đáy.Giữa mùi tử khí và tiếng xương cốt va chạm trong bóng tối, vẫn tồn tại thứ nguy hiểm hơn cả cơ quan bẫy giết người.Là ánh mắt dừng lại quá lâu.Là bàn tay nắm chặt không đúng lúc.Là tình cảm nảy sinh nơi không nên tồn tại.…
Tại sao lại là mười giờ kém ba phút?Bởi vì 9:57=9+5+7=21 (yêu em)Cũng bởi vì là 21:57 (yêu anh vô thời hạn)Thể loại: fanficTác giả: Q.ruaNhân vật: niên hạ, tổng tài Vương Nhất Bác công × Tiêu Chiến tinh tế thụ, nhân viên Vương thịVăn án: Vương Nhất Bác từ lần đầu tiên nhìn thấy Tiêu Chiến đã thích anh rồi, tuy nhiên tên Tổng tài này đâu biết được đó là cảm giác yêu. Nhưng hắn từ khi nhận ra tình cảm của mình cũng biết được Tiêu Chiến là người lâu ngày mới sinh tình. Vậy nên chiến dịch theo đuổi thỏ nhỏ bắt đầu, dần dần chinh phục trái tim chàng Tiêu.Truyện có ngọt có ngược, hiện thực, H+Tiêu Chiến và Vương Nhất Bác, mãi mãi bên nhau.…
Sau thời gian kết hôn cô hỏi anh rằng: "Nói đi, tại sao anh lại yêu em ?" - Đôi đồng tử đen láy của cô lấp lánh nhìn anh đầy chờ mong. "Hửm....não em úng nước à." - Bàn tay đang rửa chén của anh bỗng khựng lại, cũng tì tay lên gạch men lát ở trên bệ bếp khẽ cười nhìn cô. "Úng..úng...cái con khỉ í, anh trả lời đi xem nào." - Hai tay cô nắm lấy tay anh đong đưa, nũng nịu nói. "Không biết, chỉ là anh thấy cái gì em cũng tốt." - Anh vòng tay ôm lấy vòng eo thon gầy, tì cằm lên đỉnh đầu cô. "Mỗi thế thôi à." - Nhận được kết quả không mong muốn, cô bất đắc dĩ nhìn thẳng vào mắt anh. "Còn nữa khi em cười nhìn như toả ra ánh trăng sáng vậy" - Anh mỉm cười cưng chiều, hôn nhẹ lên chóp mũi cô ............. Ngày hôm ấy, dưới ánh trăng anh đã nói những lời ngọt ngào như vậy, nó như suối nước mật chảy róc rách vào trái tim thương tật của cô, lấp đầy những lời đường mật vào tâm hồn yếu đuối, mong manh, sứt sẹo. Nhưng đời không như phim. Cũng dưới ánh trăng đó, trời mưa tầm mưa tã anh không phải nói lời đường mật với cô mà là nhẫn tâm kề dao vào cổ cô, nói những lời đay nghiến cô. Khi đó cô như chết lặng, người từng hứa non hẹn biển với cô, hiện giờ lại biến thành người như vậy sao.... Cô thất vọng, đau lòng, suy sụp tự hỏi rằng tại cớ làm sao một con người lương thiện, luôn quan tâm người khác, cưng chiều cô hết mực như vậy lại làm thế với cô. Tất cả bắt nguồn từ đâu, có phải do chữ "hận" mà thành ?. Mời các bạn tiểu tiên xinh đẹp đọc chi tiết nhé>-<…