Summary by author: Bạn nhỏ Na Jaemin mười bốn tuổi bỗng dưng có thói quen nhìn chằm chằm vào môi Mark mỗi lần hai bạn trò chuyện. Bạn nhỏ Mark Lee mười lăm tuổi muốn tìm hiểu lý do đằng sau hành vi kì cục này.…
original: https://archiveofourown.org/works/52139944Lưu ý: Fic gốc được đăng ẩn danh. Bản dịch chưa có sự cho phép của tác giả.Summary: Đôi tình nhân trẻ lần đầu nói lời yêu trong hơi men 😗…
Trần Anh Khoa từ tốn đáp lại, lời nói có vẻ hờ hững, nhưng cái hành động nhẹ nhàng nâng mặt Huỳnh Sơn lên, lau nước mắt cho anh thì không hờ hững chút nào."Làm sao, kể em nghe, ai làm chồng em khóc?"…
Tôi luôn muốn làm nữ chính trong cuộc đời của mình. Vì xuất thân không bằng ai, nên tôi cả đời phải nỗ lực. Không muốn vì tiền mà đến với ai, cũng không muốn vì tiền mà phải rời xa ai. Tôi luôn kiểm soát cuộc đời mình đi theo những gì tôi mong muốn và lên kế hoạch.Thế nhưng, số phận đã đưa đẩy khiến tôi không thể kiểm soát được cuộc đời mình nữa kể từ khi tôi bước chân sai lầm vào hôn nhân. Một bước đi sai lầm, kéo theo cả những tháng ngày sau đó miên man trong hết đau khổ này đến dày vò khác. Tôi thật thấm thía 2 chữ "số phận"!!Rồi cũng chính số phận lại đưa đẩy tôi gặp anh khi trái tim tôi đã khô cằn và chằng chịt vết thương. Nhưng mà, tình yêu dường như có những bản năng riêng mà tôi - một phụ nữ đã quá 30 - không thể điều khiển bản thân mình được. Tình yêu đã dẫn tôi đến những "vùng đất" mà tôi chưa từng cảm nghiệm. Tôi không biết là đúng hay sai, nhưng số mệnh vốn dĩ không có việc đúng sai. Tôi chỉ muốn nghe theo sự sắp đặt của định mệnh. Lần này, tôi sẽ thử không kiểm soát nữa. Tôi sẽ nghe theo số phận của mình.Nếu đã gặp được anh, thì việc yêu anh có gì sai?? Dù anh có yêu tôi hay không, tình yêu này có trọn vẹn hay không, tôi cũng không suy tính quá nhiều.Bởi đã gặp được nhau, ắt hẳn chúng ta phải có nhân duyên. Phải không?…
Lạc Duẫn Trần xuyên, xuyên tiến một quyển tiểu thuyết tu chân lạn văn, xuyên thành sư tôn pháo hôi bị vai ác bên trong ngược thân ngược tâm.Vừa mở mắt, hắn vừa lúc bị vai ác vừa mới bắt đầu hắc hóa hạ dược, ấn ở trên giường chuẩn bị làm việc không thể miêu tả.Lạc Duẫn Trần:...... hình như ta có điểm thích?Quý Quy Hàn vốn tưởng rằng chính mình đối Lạc Duẫn Trần làm loại chuyện này, nhất định sẽ bị trục xuất sư môn. Tưởng tượng đến biểu tình sư tôn băng thanh ngọc nhuận của hắn khi tỉnhlại , hắn liền hưng phấn.***Ngày đầu tiên, Lạc Duẫn Trần đi gặp chưởng môn, Quý Quy Hàn không có việc gì. Ngày hôm sau, Lạc Duẫn Trần mang theo đại đồ đệ đào ngó sen đi, Quý Quy Hàn không có việc gì. Ngày thứ ba, Lạc Duẫn Trần mang theo tiểu đồ đệ trảo cá đi, Quý Quy Hàn không có việc gì.Sau đó, Quý Quy Hàn rốt cuộc ngồi không yên, muốn thế nào mới có thể để cho người khác biết hắn là lão bà của ta? Rất gấp, online chờ.***Đối mặt Quý Quy Hàn, Lạc Duẫn Trần chỉ cho rằng bản thân là tra nam, nhưng là --Bạch bạch nhất thời thì thích, nhưng bạch ra con nít thì,Không ai nói cho tra nam, quyển tiểu thuyết mất nết này cư nhiên...... Là sinh tử văn??Ngay từ đầu, Lạc Duẫn Trần một chút không hoảng hốt, Na Tra được mẹ mang thai ba năm, hắn cũng có thể!Chờ Quý Quy Hàn hắc hóa đi xa sư môn, hắn liền mang theo hài tử về quê làm ruộng! Sau đó , nhìn Quý Quy Hàn từng bước tới gần, Lạc Duẫn Trần mặt không đổi sắc mà chặn cái bụng đang to lên của mình:"Ngươi rốt cuốt khi nào rời đi à??"…
. Tên: Tà Vương. Tác giả: Mạc Nhan. Thể loại: Ngôn tình, Cổ đại. Nguồn: Cung Quảng Hằng. Edit: troixanhmaytrang. Nội dung:Nếu nói đến chạy trốn, Thủy Linh Nhi có thể nói là thiên hạ vô địch!Ai cũng kinh hồn hoảng vía khi nghe nói đến nàng bị Tà Vương Sở Ân đuổi giết, dùng dịch dung thuật, nàng có thể dễ dàng chạy trốn, thuận đường, vừa đi vừa ngắm phong cảnh.Nhưng tính thì như thế, tánh nàng hảo chính nghĩa, gặp chuyện bất bình vội ra tay tương trợ.Kết quả bị Tà Vương đuổi kịpHắn chẳng những làm cho nàng biết đến mùi vị của địa ngục, còn khóa khinh công của nàng, còn cố ý cùng người nói nàng là nương tử của hắn, để kèm ở hai bên nàng...... Một khi đã như vậy, nàng cũng không thể nào mà không bị hắn chiếm tiện nghi ở miệng,Chẳng những ngang ngược ăn nàng không trả tiền, còn bám chặt không buông, cho dù ăn xong cũng không muốn buông tha nàng !Cũng không nghĩ đến một cái không cẩn thận, đùa quá hoá thật, hai người thật sao viên phòng,Chết tiệt, nàng đành phải ăn làm mạt tịnh, mau mau chạy trối chết !Đương nhiên Sở Ân không chịu từ bỏ ý đồ, đuổi theo nàng khi hắn muốn nàng làm nương tử,Này này...... Nên làm thế nào cho phải?…
Dựa trên câu chuyện có thật :))) Huấn văn, chỉ huấn thoai, không có loveline thầy trò. Hi vọng được ủng hộ he---------------------------------------------------------------Có những tháng năm miệt mài bên trang sách tưởng chừng như vô định,Có những giọt nước mắt tưởng chừng như lăn dài mãi không dứt,Và có những phút giây thời gian như ngưng đọng lại...Trong một khoảnh khắc, ta thấy mình nhỏ bé giữa dòng đời hối hả,Những ước mơ ngày cũ bỗng trở nên xa vời như áng mây trôi,Nhưng cũng chính lúc ấy, một tia sáng len lỏi qua kẽ lá,Nhắc ta rằng: mỗi bước đi, dù mỏi mệt, đều đang hướng về phía mặt trời.---------------------------------------------------------------Câu chuyện tựa như một chuyến tàu thời gian, kể lại hành trình chinh phục những con chữ của Thiên Hương. Từ một cô trò nhỏ luôn rất xuất sắc trong môn Văn với bao hoài bão, Thiên Hương gặp gỡ một điểm giao mở ra trong hành trình của mình những ngã rẽ mới: người thầy trẻ tuổi - cũng là người bạn đặc biệt của anh trai mình…
pvh x nbh.-Oneshot nhỏ chống đói. -Bottom BHuang. -Bottom BHuang. -Bottom BHuang._NHẮC LẠI 3 LẦN.-vì tôi đói nên tôi tự đẻ, văn phong không được tốt nên mọi người thoải mái góp ý.-BHuang xinh iuu.…
Hóa ra mọi thứ không phải đơn thuần như tôi nghĩ. Hóa ra đem lại niềm vui cho người khác không phải sở trường của tôi. Hóa ra muốn em hạnh phúc ngược lại đã cướp mất hơi thở nơi em. Tôi xin lỗi. Liệu có quá muộn hay không ?…
Quan nhị đại ôn nhu công VS nông thôn ngây thơ chịuẤm áp tiểu văn một quả làm ruộng tuyệt đối HENhiều hơn chỉ là muốn viết cái ấm áp chuyện xưa.Có thể ấm áp mình cũng hy vọng có thể may mắn ấm áp người khác.…
tình cảm giữa hai người bạn cùng lớp, không phải qua sự quan tâm bình thường mà là trái ngược lại với những điều ta thường thấy giữa hai người có tình cảm với nhau…