xin chào các bạn, đây là câu chuyện viễn tưởng mà tôi đã tạo ra.Nó sẽ là tiểu thuyết chứ ha?trong tiểu thuyết nhỏ này, tôi sẽ đóng vai một người con gái ,cứ gọi tôi là Lam.tôi đang học tại một ngôi trường xxx ,là một học sinh mới nên tôi phải sử dụng cái não bò này lếch đi tìm lớp và..... Mời các bạn đọc để biết thêm chi tiết nhé !CHÚ Ý :TIỂU THUYẾT NÀY CÓ PHẦN THÔ TỤC ,KINH DỊ NẾU KIÊN NHẪN THÌ BẠN SẼ CÓ MỘT CÁI KẾT LÃNG MẠN…
-giấc mơi đẹp lắm . -vậy em thấy gì. -thấy mình chết . Đây là bộ oneshort ngẫu kết identity V , Bsd và coutryhuman , đặc biệt nó không dựa theo lịch sử hay cái gì hết nhé :)))…
Xin lỗi vì phải sửa lại phần mô tả . Vì khi xem lại bản thảo mới biết là viết lộn phần mô tả của truyện khác . Xin lỗi vì đã làm mọi người hiểu lầm .Hiện tại mình sẽ không mô tả truyện nữa có gì mọi người theo dõi sẽ hiểu cốt truyện nha .…
LongFic [ChanYeol&Girl/H+]: Thư Kí Của Chủ Tịch!-------------------Author: Đông Băng Hoa-RinThể Loại:Ngôn Tình,Lãng Mạn,Ngược,Se,H,LongFic,...#ĐBH-Rin…
Thể loại: boyxboy, cổ trangSummary: Kim Taehyung là con của một cặp vợ chồng nghèo sống qua ngày bằng nghề đốn củi. Không may, cha cậu đột nhiên lâm bệnh nặng. Mẹ cậu dù không nỡ nhưng vẫn phải gửi cậu cho một người quen trên kinh thành nhờ dạy chữ, mong muốn cho Taehyung có một tương lai sáng lạn. Nhưng nào ngờ, ông ta là một người vô trách nhiệm, đã không lo ăn lo mặc cho cậu đầy đủ mà còn bắt cậu vào cung làm Thái giám mới chết chứ.May mắn thay, Taehyung đã thoát được khỏi cái việc phải kiểm tra "thứ đó" xem đã cắt hay chưa. Nhưng suốt phần đời còn lại bị gắn mác Thái giám thì nữ nhi nào thèm động đến chớ?!"Ôi cái số của tôi!"…
Tên truyện: Nam tức phụ của Đông Bắc HổTác giả: Sơ Vẫn Giang HồThể loại: hiện đại, ấm áp, hài, 1×1, HEEdit + beta: Socola chấm nước mắmTình trạng bản gốc: đã hoàn (251 chương + 1 phiên ngoại)Văn ánÁnh mắt đầu tiên Hứa Tư Văn nhìn thấy ông chủ Vũ, là một hán tử Đông Bắc điển hình mặc áo bông lớn với quần bông, lê đôi giày bít mũi, khoác áo bành tô quân đội, lái một chiếc Land Rover tới đón y...Thật nhiều năm sau...."Cô ta vừa nhìn thấy em liền vứt mị nhãn cho em, em còn nói cô ta không có ý tứ với em?" Người nào đó vẻ mặt lên án điên cuồng uống dấm.Hứa Tư Văn bất đắc dĩ xoa xoa mày: "Cô ta cắt mắt hai mí thất bại, nhìn ai cũng giống như vứt mị nhãn cho người ta mà...."…
Những câu chuyện nhỏ về tuổi thơ của cô bé váy hoa tóc dài. Thật ra 80% chuyện của cô bé là của mình, nhưng 20% là sự sáng tạo thêm.Diệp.-"Tôi rất thích bạn Đình Long, nhưng nhìn Minh Quân bàn bên cũng rất đẹp trai.Thì ra từ năm 4 tuổi con người ta đã phải đưa ra rất nhiều quyết định trong đời.Năm tôi 12, thấy Thái An, lúc đó tôi cho là cả Đình Long và Minh Quân hồi mẫu giáo đều không bằng cậu.Mẫu giáo là thích chơi đồ hàng cùng,nhưng lên cấp hai,nhìn thấy mặt đỏ, tim đập. Rõ ràng là "iu" rồi.Thì ra, "iu" một người là như vậy."____ Diệp Diệp, tháng 5 năm 2018.Truyện trên account @LittleLeaf1909 / Wattpad.…
Tác giả: Don NguyễnĐây là một sản phẩm phi thương mại, lấy cảm hứng từ tác phẩm Detroit: Become Human. Vui lòng không sao chép, trích dẫn hoặc sử dụng lại khi chưa có sự đồng ý bằng văn bản."Xin chào. Tên tôi là Connor. Tôi là nguyên mẫu người máy điều tra do CyberLife phát triển, với nhiệm vụ ngăn chặn và loại trừ những hành vi bất thường của các đơn vị lệch chuẩn."Đôi mắt nâu của anh hướng thẳng về phía trước. Sắc màu ấy không sinh ra từ melanin tự nhiên; đó chỉ là những thụ thể nhân tạo được tinh chỉnh để phản ứng với bước sóng tương ứng. "Tôi không chỉ được lập trình để điều tra, mà còn sở hữu năng lực tác chiến và tấn công mạnh mẽ nhất trong tất cả các dòng người máy từng được tạo ra..."Ánh mắt nâu cụp xuống. Vòng LED bên thái dương phải bỗng nhấp nháy liên tục."Nhưng sau tất cả những thời gian tiếp xúc và tìm hiểu những người máy lệch chuẩn, tôi... tôi cảm thấy..."Anh ngập ngừng. Ánh nhìn lảng đi như muốn tránh một sự thật đang dâng lên, đôi môi mỏng khẽ run, còn yết hầu dao động không ngừng."Tôi cảm thấy tôi cũng giống họ... tôi cũng muốn được trải nghiệm, được tự do, được bình đẳng... như nhân loại - những người đã tạo ra chúng ta."Đôi mắt đơn vị đó giương lên, long lanh giống như có nước mắt đọng lại."Cậu... cậu cũng hiểu được điều đó mà... đúng không?"…