Em ở lại một chút, được không?
Chị cũng không biết phải tìm em ở đâu nữa.…
Chị cũng không biết phải tìm em ở đâu nữa.…
Tác giả:Lưu Cẩn DuThể loại:Xuyên Không, Trọng Sinh, Nữ Cường, Mạt ThếNguồn:DĐ Lê Quý ĐônTrạng thái:FullConvert: gachuaonlEdit: KalraVuLong Tiêm không ngờ mình lại trùng sinh vào thời kỳ mạt thế.Vân Khởi là thiên kim đại tiểu thư của tập đoàn Vân thị nhưng lại bị chính cha ruột Thẩm Hoa Vinh lừa gạt tất cả tài sản.Sau mạt thế lại bị chính cha ruột đẩy vào hầm tối cho đàn ông thay nhau cưỡng hiếp, bạn trai bị chị gái cùng cha khác mẹ cướp đi rồi bị đẩy vào đàn tang thi.Ông trời đã cho Long Tiêm một lần nữa sống lại, sống lại tại thời điểm mạt thế còn chưa sảy ra; làm cho Vân Khởi từ một người có tính cách nhát gan biến thành phúc hắc, tàn nhẫn, cơ trí, hết thảy đều không giống với kiếp trước.--------Bản kia hơi khó đọc nên mình đã chỉnh sửa lại, có thể ít nhiều mình đã làm thay đổi ý nghĩa của câu chữ. Nếu các cậu có hứng thú muốn đọc nguyên văn thì có thể thử đọc bên nhà @SCon99…
Disclaimer: Nhân vật không thuộc quyền sở hữu của tác giảSummary: Cậu vì anh mà thi vào một học viện nghệ thuật xa nhà...Rating: KPairings: Bốc Phàm x Tiểu Quỷ, Chu Tinh Kiệt x Châu Duệ, Bốc Phàm x Nhạc Nhạc (minor),...Category: GeneralStatus: On-goingNote: Trong fic, mình sử dụng tên thật của các nhân vậtBốc Phàm - Bốc Phàm PhàmTiểu Quỷ - Vương Lâm KhảiNhạc Nhạc -Nhạc Minh HuyMộc Tử Dương -Lý Chấn DươngLinh Siêu - Lý Anh Siêu…
Bán iPad mini cũ wifi 3G 16GB 32GB 64GB giá rẻ nhất HCM, liên hệ ngay www.ipadcu.vn để có ngay chiếc iPad mini cũ với giá rẻ bất ngờ…
Tên truyện: Bởi Chính Mình Tôi Không Chọn Khổ ĐauTác giả: Wiki Sống TrẻBìa: Huyền TrâmSống một đời rộng mở bằng chính niềm vui, khát vọng và nỗ lực của riêng mình.Tất cả những gì chúng ta đang làm chủ nhằm một mục đích duy nhất: Khiến cho trăm ngày giờ tồn tại ở nhân gian này trở nên đáng giá và có ý nghĩa.Vậy thì tại sao khiến cho hình hài của mình trở nên khổ sở, xấu xí vì những chuyện buồn đau, làn rối tinh cuộc sống của mình vì những oán hờn, những suy nghĩ tiêu cực và mệt mỏi. Chùn ta có quyền được là những nguyên tử vui vẻ. Bơi rằng, cuối cùng sẽ đến lúc chúng ta phân rã và tắt ngấm mà thôi.Đừng hoài phí những phút giây sự sống đã ban tặng cho đám nguyên tử ngẫu hợp đang chớp mắt, mỉm cười trong gương kia. Hãy thật sự trân trọng bản thân, trong từng đường gá. thớ thịt, từng hơi thở. Edit: Pikid…
Tớ sẽ không đến biển nếu như người đi cùng không phải là cậu....Dunk…
Không bị mù chứ '-' đọc tiêu đề đi :vv…
Tôi là Nguyễn Ánh Vân, một cô gái đam mê mãnh liệt với tình yêu. Trong đầu luôn hằng mong ước một tình yêu trong sáng, hoặc có khi cháy bỏng ở thời cấp 3. Nhưng hễ tôi thích ai là người đó lại có crush hoặc người yêu.Và tôi có một biệt danh là "Thần Cupid". Tôi bắt đầu ngẫm nghĩ, và tính toán, chẳng biết đến bao giờ mới tìm thấy được "Nữ thần Psyche" của mình đây....Sau một thời gian tìm kiếm tình yêu. Kết quả lại rơi vào hố tình của Trần Võ Thành Công, trên trường là lớp trưởng của cô, ra khỏi trường là bạn thân nối khố, về nhà là "chị dâu". Ý trời hả? Khứa này phải là "chị dâu" của cô chứ?Là sao zị mấy ní ưi???? Cíu em.…
Tôi đã từng ngồi ở một góc phòng và tự hỏi, tình yêu là như thế nào? Một thứ cảm xúc đơn giản là yêu một người? Một thứ cảm xúc chân thật, làm con người ta chìm sâu vào trong nó. Hay đơn giản, đó là loại ảo ảnh do con người tự mình tạo ra trong vô thức? Một thứ xúc cảm vừa mơ hồ vừa lắng đọng.Nhưng có lẽ, thứ cảm xúc ấy. Đối với những kẻ lang bạt giống như một sự cứu rỗi, hay đối với tôi, nó giống như một vì sao không thể chạm tới.Tôi gặp cậu trai ấy vào một ngày trời ảm đạm, cũng phải thôi, ở Forks là thế mà. Ngày đấy là cái ngày mà tôi phải rời xa Suffolk, nơi tôi gắn bỏ hơn 1 thập kỉ.Cái ngày mà tôi chỉ muốn hét lên dưới cơn mưa tầm tã ấy. Cái ngày mà tôi chỉ muốn Forks đừng chạm đến cuộc đời hảo huyền mà tôi đang có.Cái ngày mà tôi nghĩ Forks đã lấy đi người thân của tôi.Nó là một xúc cảm, bốc đồng nhất thời. Tôi nghĩ vậy....CP: EdwardxGwen…