Pic này được sinh ra vì tôi thích mấy truyện 18+ mà toàn đọc trúng mấy pic ngược quá nên tôi quyết định làm cái pic này nhằm thỏa mãn niềm đam mê ngọt bất tận của tôiCốt truyện: Thế giới của họ là bóng tối còn em là ánh sáng, cả thế giới này của họ sẽ chẳng là gì nếu không có em nên nếu họ chiếm giữ em riêng cho mình thì có gì là sai ? Không sai đâu tại Michi đòi mà Nhân vật không liên quan đến cốt truyện chính Take ở đây sẽ bị ngược hay không thì tôi chưa biết đâuuuKết là gì thì tôi chưa biết…
thế giới chả có định luật công bằng, em như đóa hoa bị vùi dập chốn cung đình, bị xem như yêu nghiệt đắc kỷ, không yêu nhau lại nếu giữ nhau làm gì?thể loại: cổ trangcó yếu tố alltakemình mới viết truyện nêu có gì sai sót mong mọi người chỉ bảo góp ý mình sẽ trả lời và sữa ạ…
_______________________________________Takemichi- cậu trai trẻ với mái tóc vàng nắng và đôi mắt xanh như đại dương rộng lớn , cậu trầm ngâm bước chậm trên con đường bị nuốt chửng trong bóng tối chỉ duy nhất có ánh đèn đường lất phất chiếu xuống . Sau khi cậu cứu được những người đồng đội của mình và cả...Mikey- Tổng trưởng băng Tokyo Manji hay còn được gọi bằng cái tên Touman , cậu cảm thấy nhẹ nhõm vì bây giờ không còn ai phải chết cả , không một sinh mạng nào rời đi nhưng cậu phải trả một cái giá vì hành vi quay ngược thời gian của mình , phá vỡ luật lệ sinh tử - đó là mọi người đều quên mất cậu , không một ai biết cái tên Hanagaki Takemichi cả...không một ai . Cậu cảm thấy việc bản thân bị cho vào hư vô chẳng ai biết là thật sự rất may mắn , đáng lẽ ra cậu đã phải chết rồi nhưng ông trời thương xót , chỉ có thể bán cho cậu hình phạt nhẹ nhất . Takemichi thở dài nhưng chợt bị vật gì cản nên loạn choạng ngã xuống , cậu cau có đứng dậy quay phắt ra nhìn thứ ngán đường mình , bất ngờ thay vật cản đường lại là một cuốn sách dày cùng với màu bìa đỏ sẫm và dòng chữ màu vàng nhũ bị nhoè đi vì cũ . Cậu nhẹ nhàng cầm cuốn sách ấy lên , cố gắng nhìn được dòng chữ ." Cuốn sách lạ thật , chắc mang về đọc thử chắc không sao nhỉ " Nói xong cậu liền ôm nó vào lòng , dòng chữ sáng lên , không biết vì tác động nào mà những chữ cái sáng lên rồi hiện ra dòng chữ " How to Survival Apocalypse " _________________________________________…
Takemichi và Shinichiro là bạn cùng lớp, nhưng bình thường cả hai cũng chẳng có được mấy lần nói chuyện cùng nhau. Takemichi vẫn duy trì làm một cậu học sinh bình thường còn Shinichiro thì vẫn cứ theo đuổi ước mơ tạo nên một kỉ nguyên mới trong giới bất lương, vốn dĩ ông trời đã định bọn họ sẽ là hai đường thẳng song song không bao giờ có giao điểm, nhưng lại quên mất số phận là thứ không bao giờ có thể định đoạt được.…
Giang Trừng thực không nghĩ tới có một ngày bản thân lại có khả năng nhìn thấy các tiểu nhân vật trên đầu những người xung quanh. Các tiểu nhân vật rất đáng yêu cũng rất sinh động, Giang Trừng chính là vô cùng thích chúng nó.Nhưng là vì cái gì các tiểu tiểu liền thích bám hắn vậy a? Cả mấy tên nam nhân kia nữa, tránh ra, LÃO TỬ KHÔNG PHẢI ĐOẠN TỤ!!!!_______________________________Giả thiết tiểu Giang Trừng mỗi ngày vì chủ nhân biệt nữu mà đau khổ, cuối cùng quyết định dùng năng lực làm chủ nhân nhìn thấy các tiểu tiểu khác của mọi người. Không hoan nghênh fan Vong Tiện, không hoan nghênh comment không mang tính KY.…
Nếu như Takemichi là con gái và giả trai xuyên về quá khứ thì sao?(mọi người đừng để ý tên truyện nha, bí quá nên đặt tùm lum đó ạ.)Lưu ý: Truyện có thể khác so với cốt truyện.Lần đầu viết truyện còn gì sai sót mong mọi người thông cảm và góp ý ạ.…
Đây là bộ truyện tôi đã drop nhưng vẫn muốn đăng chương đã viết được.Ý tưởng điên khùng của tác giả nghĩ ra lúc học Toán, có gì không vừa xin góp ý hoặc out, đừng buông lời cay đắng.*Warning: bối cảnh lấy từ cuộc chiến giữa Tokyo Manji 2nd và Kanto Manji, còn lại hoàn toàn là của tác giả.*CP chính: Kanto Manji x Hanagaki Takemichi, yếu tố phụ alltake.*OOC, lệch nguyên tác, nhân vật thuộc Ken Waiku.…