Một thằng con trai bổng một hôm thức dậy thấy trong quần mình không còn họa mi nữa[...] "chị có biết vì sao ko Kobayashi.. ""chị mà biết thì hỏi chú mày làm gì" --------------Tác giả: NaYuki9Lưu ý: ko mang tác phẩm này đi đâu hết, khi chưa có sự cho phép của tác giả.…
Nó ngồi trong lớp, mắt lơ đãng nhìn ra ngoài cửa sổ. Trời đang mưa lớn. Nó yêu mưa! Có lẽ bởi mưa đã mang cậu đến với nó. Nó khẽ nhắm mắt, nó nhớ đến cậu và tất cả những kí ức về cậu. Nhớ ánh mắt cậu!Nụ cười của cậu!Và... lời hứa ấy - lời hứa của 2 đứa nhóc!…
Tác giả: Dương MyThể loại: đồng nhân, ngược tâm, HE??? (tui cũng không biết)Tình trạng: chưa hoànRating: NC-17Tóm tắt: một tháng sau sinh nhật, Vương Nguyên vì ghen tuông giết chết người bạn gái hiện tại của Tuấn Khải và phải vào tù. Mười năm sau, khi Vương Nguyên ra tù, Tuấn Khải đã có gia đình và gần như hạnh phúc. Vương Nguyên muốn làm gì đó, có thể là đòi lại những năm tháng thanh xuân đã mất.......Note nhẹ: câu chuyện này là lời độc thoại nội tâm của Vương Nguyên nên có lẽ sẽ hơi khó hiểu một chút, mạch truyện hình như cũng hơi nhanh. Nhưng nếu bạn đã chọn đọc nó thì My mong là bạn sẽ thích. Chúc bạn vui.Vui lòng không đem bài đi bất cứ đâu trước khi được sự cho phép của chủ nhàLink Wordpress: https://goo.gl/UJk5pb…
Câu chuyện quay quanh cuộc hành trình với nữ chính tên là Kina. Trên cuộc hành trình tìm lại ký ức của bản thân. Cô đã vô tình gặp được hai anh em nhà lữ hành và cùng nhau phiêu lưu chuyến hành trình cùng người anh Aether. Kèm theo đó là người bạn( thức ăn giự trữ) Paimon luôn dẫn đường cho họ đến với những cuộc hành trình và những quốc gia khác nhauCả 3 người, mỗi người một mục tiêu. Liệu cuộc hành trình của họ sẽ như thế nào?Dù là đồng hành nhưng Kina luôn có những mảng ký ức mơ hồ về Paimon.Cùng theo dõi câu chuyện nhé!Đây chỉ là bản tiểu thuyết. Muốn đọc bản chat sang manga toon tìm bút danh mitaikame.Thay đổi tương đối nhiều so với truyện gốc là bản chuyện chat.Thích đọc bản nào cũng được. Hai bản là 2 tác giả khác nhau nên cách viết và cách sử dụng từ sẽ hoàng toàn khác nhau…
Không phải cãi nhau.Không phải hết yêu.Cũng chẳng phải ai nói lời tạm biệt trước.Chỉ là một ngày nọ, hai người bỗng không còn đứng cạnh nhau nữa.Một cái tên dần trôi khỏi những cuộc trò chuyện.Một gương mặt rồi sẽ nhạt đi theo năm tháng.Cho tới nhiều năm sau, cậu vô tình quay lại thư viện cũ cuối ngõNơi có chiếc quạt trần luôn kêu lạch cạch mỗi chiều hè.Nơi từng có một cậu trai thích ngồi cạnh cửa sổ đọc sách và lúc nào trong cặp cũng có kẹo sữa.Và nơi hai đứa từng hứa với nhau một chuyện rất trẻ con."Nếu sau này lỡ lạc mất nhau... thì để lại lời nhắn ở đây nhé."Keonho đã nghĩ đó chỉ là lời nói đùa, từng nghĩ sao mà cậu để lạc mất Seonghyeon được..Cậu bước vào thư viện, đến cái bàn gỗ cạnh kệ sách quên thuộc, thẫn thờ hồi lâu cậu quyết định thử tìm quyển sách năm đó năm đó cậu rất thích - quyển sách chứa lời hứa trẻ con năm ấy.Cậu mở quyển sáchMột mẩu giấy nhỏ rơi xuống chân.Nét chữ quen thuộc tới mức tim cậu khựng lại."Hôm nay tớ thi đại học rồi."Keonho đứng chết lặng giữa thư viện vắng.Run tay lật sang trang tiếp theo."Hồ bơi trường sửa lại rồi.""Tớ thấy một người bơi giống cậu.""Không biết bây giờ cậu trông như nào nhỉ""Hình như tớ vẫn chưa quên được cậu."Từng trang sách.Từng dòng chữ.Tất cả đều là Seonghyeon.…