Our Fate
- Một chút ngẫu hứng cuối thu - Cảm ơn bạn đã dừng chân…
Cuộc đời vỡ tan tành.…
Thanh xuân này tớ nợ cậu một câu nói yêu thương Cậu như một áng mây nhỏ nhẹ nhàng ngang qua thế giới của tớ, che chở tớ đôi lần. Tớ nguyện làm một cơn gió nhẹ cùng câu bầu bạn bước tiếp tháng năm.Rất vui vì được gặp cậu…
Những điều vụn vặn của cuộc sống, những cảm xúc không tên lẫn lộn. Nhiều lúc chúng ta chẳng biết phải đối mặt làm sao. Chuyện về một con người vật lộn giữa đống hỗn tạp cuộc đời, có những lúc rắc rối của chúng ta thật giống nhau, nhưng chẳng ai dạy ai phải giải quyết kiểu gì...Vì cũng chẳng ai biết phải giải quyết thế nào cho đúng !…
Văn ánAnh là một chàng trai bình thương giữa muôn người, anh không nổi bật cũng chẳng có gì khiến người ta say mê. Anh bước vào thế giới của tôi như một cơn sóng, đến thật nhanh và đi cũng thật nhanh Nếu có người hỏi tôi về thời thanh xuân của mình tôi sẽ cười đáp lại họ rằng:-Thanh xuân của tôi gói gọn nó lại thì chỉ có 1 cái tên "Hải Thiên" Đây là đứa con đầu tiên của mình, văn phong vẫn con non nớt, chưa biết cách dùng từ, cốt truyện không quá hấp dẫn, mình cần vài lời khuyên từ mọi người…
Truyện lấy bối cảnh tại một tỉnh ven biển Bắc Bộ những năm 1851 nơi lương duyên giữa Ninh Thụy An và Dương Nhất Hoàng được nối lại . Trải qua một đời ngỡ vạn kiếp bất tương phùng nhưng ai ngờ trời thương để Ninh Thụy An sống lại . Trớ trêu thay không phải mình hắn sống lại ."Mối tơ vương một đời đứt đoạn Người ta thương vạn kiếp bất trùng phùng Ơn trời cao để ta được gặp lại Nguyện đời này quy phục dưới mắt người . "…
Đến cuối cùng Minh Kim có hiểu rằng Trình Mẫn là yêu cô thật lòng ?…
Lời cảnh báo cho mọi người qua câu truyện.Thể loại: kinh dị, ám ảnh, nhân văn.Tác giả: Chu Bá Thông…
Bình mình là khoảnh khắc đầu tiên của một ngày dài, khi mặt trời trở về sau một chuyến du hành vòng quanh trái đất. Bao giờ cũng vậy, nó mang theo thứ ánh sáng yếu ớt, nhưng lại trở đầy những hi vọng... Bình mình có thể đến muộn, nhưng chưa giờ là không tới. Bởi vì nó là vĩnh hằng...Có những thứ có thể là muộn màng, nhưng còn hơn là không có. Không phải ai cũng có thể giác ngộ và nhận ra giá trị đích thực của bản thân sớm. Nhưng xưa nay người ta vẫn hay nói, thà muộn còn hơn là không có. Trong vòng tuần hoàn vĩnh cửu của vạn vật trời đất, bản thân con người cũng bị xoáy vào nó. Thay vì cố gắng thoát khỏi sự sắp đặt sẵn có của tạo hóa, hãy học cách giao hòa cùng với nó, giống như cách bạn đón nhận những ánh hồng ban mai của bình minh... Thay vì cố gắng than trách bình minh sao còn chưa tới, hãy mỉm cười đón nhận điều đó, vì trong khoảnh khắc được đắm mình trong vẻ đẹp tuyệt ảo của thời tươi, bạn sẽ thấy những sự chờ đợi của mình không bao giờ là lãng phí...#LN_TrucMai99#Anie…
Chuyện nhảm nhí…
tạm thời lười :))…
Tại sao những bộ hay hay đều là hố 😢 😢 😢 List hố cũ trước đây hơi đầy rồi, Mèo tập trung ít hàng hay hay mà bị drop cho mấy cô gặm đỡ ha…
Tản mạn…
Tản mạn- Tự sự…
Điều thứ nhất! Đây là đứa con tinh thần của Mộc Tử (Hu) và _MynnWang_ (Mynn). Chỉ đơn giản là viết theo sở thích, cách hành văn của hai đứa không hẳn là hòa hợp với nhau. Ví dụ như cách hành văn của Hu khá ổn, còn của Mynn thì chưa ổn lắm, lại còn theo kiểu dân dã. Nhưng mà cả hai đều dành tâm huyết và tình cảm của bạn thân vào mỗi câu, mỗi chữ nên hi vọng mọi người sẽ yêu thích. Bước đầu tiên thì cả hai đều tự viết và nhờ người còn lại góp ý. Nhưng dần dần, chúng mình sẽ cùng nhau viết nên một tác phẩm, Hu và Mynn sẽ không ngừng cố gắng hằng ngày. mọi người nhớ đón chờ sự thay đổi của cả hai nhé! Điều thứ hai!Bởi vì là đứa con tinh thần, hai đứa mình bỏ ra tâm huyết cũng như tình cảm để viết. Nên mọi người đừng mang đi đâu khi chưa được bọn mình đồng ý nhé! Có lẽ tụi mình cũng không nhận chuyển ver đâu nên mọi người đừng chuyển ver của bọn mình nhé :37/8/2017…
Con người khi đã chết sẽ đi về đâu?Linh hồn, có lẽ, đầu thai sang một số kiếp khác. Còn thân xác thì tan nát trong lòng Đất Mẹ. "Vậy cái gọi là thờ cúng tổ tiên là thờ cái gì, cúng cái chi?"Suốt 20 năm, Đông Quân đã tự cười nhạo tín ngưỡng của mình. Cho đến khi một biến cố xảy ra khiến đảo lộn cuộc đời và thế giới quan của anh. "Sức mạnh tâm linh thật đáng kinh ngạc. À không, thật đáng sợ mới đúng." Đông Quân nghĩ về trải nghiệm độc đáo đầy mới mẻ này. Một chuyến phiêu lưu vào một cõi văn hóa chưa từng được ghi chép hay truyền miệng bởi kho tàng văn hóa Việt. Nhưng thật bất ngờ khi cõi u linh đó vẫn luôn luôn hiện diện xuyên suốt dòng chảy hàng nghìn năm qua. Bảo.…