Thích cậu hay không là quyền của tôi.
Theo thời gian con người hoàn toàn có thể thay đổi mọi thứ và trở nên hoàn thiện hơn.…
Theo thời gian con người hoàn toàn có thể thay đổi mọi thứ và trở nên hoàn thiện hơn.…
Tác giả: NicoRobinnnTình trạng: Đang cập nhậtThể loại: truyện ngắn, học đườngNội dung: Hai người bạn cũ từng yêu nhau qua 3 năm không gặp, giờ lại học cùng trường cùng lớp. Cả hai đều tiếc nuối mối tình đẹp như hoa còn dang dở đó, liệu họ có thể thành người yêu như trước không???Nam chính: Trần Hạo ThiênNữ chính: Lâm Nhã Tịch…
Vào những năm sắp sửa tròn độ hai mươi, tôi đã mường tượng được tương lai của mình như thế nào. Tối tăm, vô vọng, không lối thoát. Mỗi một vết hằn đỏ rực trên da thịt lúc ấy khiến tôi hoàn toàn bất lực trước sự hẩm hiu của số phận. Cho đến một sớm mai kia, người con trai ấy gạt đi lá vàng đậu trên vai áo, rửa sạch những nhơ bẩn trong từng ấy năm quá khứ kinh hoàng của tôi; tôi chợt cảm thấy may mắn biết bao. Bởi cho đến cuối cùng, vũ trụ kia cũng mang đến mặt trời. Mà mặt trời ấy, chỉ chiếu sáng cho mình tôi.…
Cuộc sao sống của chúng tôi…
Cố Bách Nhân là một đại ca ở trong trường.Còn Hạ Nhất Minh là một anh chàng thư sinh học giỏi.Chỉ vì một cô gái mà Cố Bách Nhân thích nhưng lại không thích cậu mà lại thích Hạ Nhất Minh nên đem lòng thù hận.Vì một hiểu lầm mà hai con người rơi vào con đ'ĩ tình yêu.Vậy cuộc tình này sẽ ra sao???…
Đôi lúc tôi tự hỏi bản thân mình là ai? Những gì đã tạo nên một tôi của bây giờ?Nếu quá khứ khác đi thì có phải tôi sẽ tốt đẹp hơn không?Tôi không nghĩ là mình có một câu trả lời rõ ràng trước khi viết xong những trang hồi ký này. Tôi hy vọng các bạn, những người đọc những dòng chữ này, sẽ cùng tôi mở lại những trang vở cũ, lật giở từng mảnh ký ức nhỏ bé nhưng chẳng bao giờ thật sự biến mất. Biết đâu, giữa những dòng chữ ngây ngô ấy, chúng ta sẽ tìm thấy một phần của chính mình - những cảm xúc tưởng đã quên, những bài học không tên, hay chỉ đơn giản là một nụ cười nhẹ nhõm khi nhận ra: ai rồi cũng từng là một đứa trẻ, với những câu chuyện cũ không thể xóa nhòa.…
Thời học sinh luôn là những mùa xuân đẹp nhất trong đời tôi.Có thể không tới mức hoàn mĩ,nhưng với tôi nó lại là tất cả trong tuổi trẻ.Tôi là Huy.Tuổi trẻ của tôi xoay quanh những cuộc đi học đi chơi với vài người bạn:Thảo,Nam,Nhi,Tuấn và cả những tình cảm trong tuổi học trò…
Năm ấy,Đã có một tình yêu nảy nở.Một tình yêu đẹp,Đẹp đến đau lòng...Không ngọt ngào và thơm ngát như người ngoài thấy.Nhưng may sao, họ vẫn có nhau.[...] Lời tác giả: Đây là chuyện về thể loại học đường, viết dưới góc nhìn nhân vật Hưng nên mình đặt cảm xúc, suy nghĩ của Hưng lên đầu. Mình sẽ như hoá thân vào nhân vật này nên đôi khi sẽ có những suy nghĩ ích kỉ, nhưng đảm bảo sẽ phù hợp với tích cách nhân vật.Mình đang tập viết, mong mọi người góp ý ạ.Cuối cùng thì chúc mọi người một ngày tốt lành!TRUYỆN CHỈ ĐƯỢC ĐĂNG TẠI WATTPAD…
Hé hé boy=))thì spoil cho cả nhà thì đây sẽ là 1 câu chuyện Fanfic tình cảm học đường pha lần hài hước mô tả lại chuỗi ngày mới vào cấp 3 đến lúc cuối cấp của các nhân vật nghen=))…
|Fic Dương × Ngọc|#VonTruongTruyện cổ xứ Volterse kể lại rằng, nếu bạn và người mình yêu thề nguyện dưới ánh mặt trời của hoàng hôn trên một cánh đồng bồ công anh trắng, Thần Mặt trời và Mặt trăng sẽ cùng nhau chứng giám cho tình yêu đôi lứa mãi bền chặt."Cậu tin vào những câu chuyện thần bí nhảm nhí kia ư?""Đừng nói là nhảm nhí ! Sau này lớn lên, tớ nhất định sẽ cùng người mình yêu thề dưới hoàng hôn để được ở bên nhau mãi mãi !""Mắc cười quá ! Nói như cậu, nếu như cái truyền thuyết kia là thật thì đã chẳng có những bài thơ tình đau khổ mỗi ngày đâu !""Mặc kệ cậu nói ! Đến lúc bạn gái cậu đòi thề nguyện xem cậu có dám hé răng nói là nhảm nhí không ha !""Này!"Dưới ánh chiều tà, hai đứa trẻ rượt đuổi nhau trên cánh đồng bồ công anh trắng, cười vang cả khung trời của ngôi làng Marmelie thơ mộng. Vậy mà họ đâu ngờ được rằng, lời hứa trên cánh đồng bồ công anh mãi sau này lại trở thành sợi tơ hồng éo le trong định mệnh của hai người - một mối tình đau đớn đến ngọt ngào.…
"Và nếu một đời không rực rỡThì hãy là ánh lửa nhỏ trong tim ai đó.Có thể không chiếu sáng cả thế gian,Nhưng đủ làm ấm một mùa đông."Tôi không chắc nữa, chỉ biết rằng tôi yêu thanh xuân cấp Ba của mình tha thiết.Không chỉ vì những tiết học thường ngày, hay những mối tình chớm nở vụng dại. Mà vì đó là quãng thời gian tôi được sống vô tư, không phải lo toan quá nhiều điều trong cuộc sống. Nơi mà mỗi ngày đến trường được gặp những người bạn của mình, mỗi tiết học lúc thì học lúc thì lén lút nói chuyện hay ăn vụng, chúng tôi không cãi vã chỉ có bên cạnh và lắng nghe lẫn nhau. Tôi biết, sau này có thể là sẽ không bao giờ chúng ta sẽ được bên cạnh nhau như thế thêm một lần nữa nhưng mà tôi rất mong những người bạn của tôi sẽ luôn hạnh phúc và thành công trên con đường mà mình chọn. "Một Đời Bình An" là cuốn tiểu thuyết dùng để khắc ghi lại những kỉ niệm ấy giữa bọn tôi và như bức thư cuối tôi gửi lại mong bạn sẽ đọc và nhớ đừng quên tôi nhé!Thân thương.…
Khoảnh khắc cuối Sơ trung là khoảng tg quý giá trên con đường trưởng thành của bất kì ai…
Thuỷ Thiên Vân- một thiên kim tiểu thư luôn tự làm xấu bản thân, không tin vào tình yêu đích thực. Phong Thần Vũ- một thiếu gia hoàn hảo được bao nhiêu cô gái theo đuổi nhưng chưa từng để mắt đến ai. Bỗng một ngày, hai người họ gặp nhau và những câu chuyện hết sức tình cảm liên tiếp xảy ra. Liệu ai trong số họ sẽ là người phải lòng trước?…
Hướng Tâm Giao là một đứa con gái ngang ngạnh . Không sợ trời , không sợ đất . Mặc dù được gọi là thiên kim tiểu thư nhưng cô chẳng mấy quan tâm . Tâm Giao thật sự rất chán ghét cái chức " thiên kim tiểu thư " ấy . Đối với cô , tiểu thư hay một con bé ngang nghạnh đều như nhau cả thôi. Vẫn ăn uống , tiêu hóa và sinh hoạt hằng ngày . Đối với cô người với người thì không có khái niệm khác nhau , phân biệt đối xử.Kỷ Lục Minh là một người mặc dù mới chỉ 17 tuổi nhưng có suy nghĩ rất chính chắn. Gia đình anh ít ai biết tới bởi anh rất ít khi nói về gia đình. Là lớp trưởng của lớp 11-2 lớp của Hướng Tâm Giao học. Tâm Giao tuy là một đứa ngang nghạnh nhưng không vượt quá giới hạn , trong mắt anh , Hướng Tâm Giao cũng chỉ là một đứa thích thể hiện không hơn không kém . Tác Giả : Vy Vy.…
Trên đầu chữ sắc một con dao nhọn" câu này quả là không sai một chút nào. Nếu nói đàn ông có sức mạnh là một ưu điểm mà thánh thần ban cho, thì đàn bà tuy yếu nhưng bù lại nhan sắc của họ cũng chính là một lợi thế. Nhan sắc ở đây có một sức mạnh phi thường, nhiều khi nó còn vượt quá cả cái sức mạnh của đàn ông con trai chúng ta, y như trong câu nói "sắc đẹp nghiêng nước nghiêng thành". Không chỉ có thế, sắc đẹp đôi khi lại được định nghĩa dựa theo quan điểm, cách nhìn của mỗi con người. Nói gì thì nói, đa số là phụ nữ quan tâm và chú trọng rất nhiều vào sắc đẹp của họ, vì đàn bà tin rằng, sắc đẹp đồng nghĩa với tất cả, có sắc đẹp là có tất cả. Chắc chắn không cần phải nêu ví dụ thì bạn đọc cũng thấu hiểu được lời mà tôi muốn nói ở trên. Trong câu truyện dưới đây, đại ý sẽ nói về một bạn gái có nhan sắc tuyệt trần, duy chỉ có điều bạn gái này đã bị cái sắc đẹp của chính mình làm cho mờ mắt. Thế gian này, cái gì giúp cho người phụ nữ giữ được sắc đẹp lâu nhất? Chỉ với môt câu hỏi đơn giản như vậy, mà ta có được vô vàn câu trả lời. Tuy nhiên, thứ có thể làm cho phụ nữ giữ được sắc đẹp lâu dài nhất sẽ được tìm thấy ở cuối câu truyện này. Nhân đây, tôi viết câu truyện này cũng tạm coi như là một lời cảnh báo tới tất cả những người con gái nào mà đang cố tìm cách nĩu giữ sắc đẹp của họ, mà đôi khi, họ thậm chí còn đánh mất đi cái giá trị hay như tính cách bản thân của mình. Không có cái gì là tồn tại mãi mãi cả, rồi thời gian sẽ xóa đi tất cả mà th…
Vì một sai lầm của thần chết, cô trở thành kẻ thế mạng của người khác. Để "bịt miệng" cô, thần chết đã để cô nhập vào thân xác của một người khác.Chuyện gì sẽ xả ra tiếp theo?…
Kể về thanh xuân của Lãnh Tiểu Đa, trải qua bao biến cố của cuộc đời để có được người mình yêu bất chấp khó khăn, nhưng kết quả cô đạt được chỉ là những đau thương, mất mát.…
Đây là những đoản mà mình và một người bạn của mình cùng viết . Tạm thời thì bọn tớ chưa biết viết bao nhiêu đoản,nên chắc là tuỳ theo sự ủng hộ của mọi người thôi >.<…
Đó là mùa thu, đó là năm học định mệnh của những con người của tương lai. Và khi đó.... Anh gặp em vào lúc này cũng như là lần cuối cùng được gần em, thời gian khá ngắn ngủi Lam nhỉ, nhưng như thế cũng là quá đủ. Để làm quen và từ biệt, Mèo Ngốc của anh.…