Truyện bắt đầu về một cô học sinh và một cậu trai có tình cảm đặc biệt với cùng một người, nhưng đó không hẳn là tình yêu. Truyện sẽ tập chung xoay quanh đời sống của nhân vật và tính cách của từng nhân vật chính. Cảm ơn mọi người đã đọc🫶…
Thế giới rất bé, cũng rất lớn. Everyday, everywhere, everynight.-Nice to meet you!Cô bé với đôi mắt đen láy tròn như pha lê chào cậu, trái tim cậu bé nhỏ như có 1 làn sóng nhỏ lăn tăn gợn xáo trộn thế giới tĩnh lặng của cậu.******-Duy này, sao quanh Duy có nhiều cô như thế cơ mà mắc gì chọn Giang.-Này, trả lời Giang.-Thằng này.-Biết thế chọn đại 1 thằng là được, chờ Duy lâu lâu lâu....lâu như vậy cuối cùng trả đáp lại người ta, chả cầu hôn hiếc gì cứ Duy thích Giang là xong.-Bỏ Giang ra, k thích Duy.Giang ngồi lọt thỏm trong lòng Duy, lắc lắc đầu hỏi. Giang đợi mãi..mãi k thấy Duy trả lời, chán, quay qua lăn lộn vòng vo rồi thiếp trên đùi cậu từ lúc nào.Duy cười, nhẹ nhàng tách lọn tóc mai rối mù trên trán Giang, vỗ sống lưng nhè nhẹ cho Giang ngủ._because I fall in love...only you_Muôn ngàn nụ hun từ tác giả chụt chụt~~~~…
Nếu những câu truyện viết ra ở thế giới này thực sự tồn tại ở một chiều không gian khác? Nếu cuốn tiểu thuyết bạn đang đọc hoặc đang viết thực sự được tái hiện tại một nơi trong vũ trụ? Ta đã trôi nổi ở đó rất lâu rồi. Mỗi một lần xuyên thư vào một câu chuyện khác nhau, nhân vật cũng khác nhau. Ta xuyên vào nam có, nữ có, già có, trẻ có, có kẻ điên dại, có người quái gở, có lúc là nhân vật pháo hôi, có lúc là nha hoàn bồi giá, có lúc lại là một người lính chinh chiến sa trường tử trận,...Mỗi một lần chết đi, đau đớn biết chừng nào, chết rồi hồn lại bị rút khỏi thế giới của câu chuyện đó, trôi nổi vô định rồi bất thình lình lại xuyên vào một câu truyện khác. Đáng sợ nhất là lúc chết đi, toàn bộ ký ức từ đầu tới cuối của tất cả truyện ta xuyên đều tái hiện lại.Mỗi lần đều như đại đao giáng đầu chim sẻ, hận não bộ của bản thân không thể tự nổ ra.Đến cuối cùng ta là ai? Nhà ta ở đâu? Ta đều đã quên mất rồi.…
Nếu có một cuộc bình chọn ai là người sở hữu vẻ đẹp hoàn mĩ nhất, tôi chắc chắn 100% Thiên Yết đứng đầu bảng. Nếu Thiên Yết đứng thứ hai về nhan sắc, không ai dám đứng thứ nhất.Nếu Thiên Yết xinh đẹp nhất, thì người xếp thứ hai là Thiên Yết và thứ ba cũng là Thiên Yết.=> Thiên Yết là chân lí của tất cả học sinh trường nam sinh BL.…
Chàng cá biệt Hạ sang trúng tiến sét ái tình năm cuối cấp hai, nhưng rồi mất liên lạc khi anh ta chưa kịp biết tên cô ấy, cũng chính cô là động lực khiến chàng cá biệt chuyên tâm học hành để rồi thành học bá.Câu chuyện là quá trình thay đổi cuộc đời cậu cá biệt để tìm kím, được ở bên người con gái mình yêu. Dù năm năm đã qua nhưng chàng nam chính vẫn chung tình chờ đợi, kím tìm nàng thơ của mình, đến khi cậu dần mất hi vọng, định bỏ cuộc và chấp nhận tình cảm từ những cô gái khác thì phát hiện cô gái năm xưa là một trong bốn cô bạn thân của mình!!…
"Điều tuyệt vời nhất trong đời chính là gặp được em"Tô Dự năm 17 tuổi, 24 tuổi hay 31 tuổi chỉ yêu mình Khương Yên.Kết: SE, nữ9 về với nam8, nam9 tự tửẢnh nguồn: printerestP/s: truyện tui tự viết, luyện tay thui. -Thích thì nhảy hố, không thích đừng mắng tui.-Thời gian update: không xác định…
nói không với FutaĐây là câu chuyện có thật ở ngoài đời, lý do mình viết là để giữ lại những kỉ niệm của cả hai, trong đây có vài tình tiết thay đổi và được thêm vào. Nhưng cốt truyện là thật.Vì một số lý do nên toàn bộ nhân vật đã được thay đổi tên. Mong các bạn ủng hộ. Tên của 2 nhân vật chính của chúng ta là Trương Nhã Lâm và Lục Hi Văn…
1 câu chuyện nhẹ nhàng về đôi bạn lớn lên cùng nhau, năm tháng trôi qua liệu tình bạn của họ vẫn còn đó hay đã tiến triển thêm một bậc khác hay là....họ đã lỡ....…
Lăng Cẩm Nguyệt quá khứ của cô là thứ rất đáng sợ và chưa ai từng trải qua. Một cậu bé đã xuất hiện cứu rỗi cô khỏi thế giới đó nhưng lại bỏ lại cho cô cay đắng ngút ngàn. "Hận? Có ích gì chứ? Yêu thì đem lại được gì? Quanh đi quẩn lại vẫn chỉ là bỏ qua.."…
Buổi lễ tốt nghiệp hôm ấy chỉ có thể lướt qua cậu một cách vội vã. Nghĩ lại vẫn có chút tiếc nuối, nhưng đây có lẽ là dấu chấm trọn vẹn nhất cho lần gặp cuối cùng của chúng ta. Mong cậu luôn tỏa sáng, ở nơi mà tôi không thể nhìn thấy.…
naluuuuurất simppptui đã coi lại FT biết bao nhiêu lần. tui nhận ra bà Lu bã khờ chứ ông Natsu nhà ta ko khờ đc =))))hãy để tui cook nó sến nhấtvẫn như cũ ~ nếu quan tâm để lại nhận xét nhé ♡(ӦvӦ。)…
"Cậu giỏi thật đấy, chỉ mất mấy tháng là tán đổ được nam thần lạnh lùng rồi. Lợi hại. Theo cá cược của chúng ta, cậu thắng rồi, mình mời cậu ăn lẩu một năm." Vân Lam cầm ly rượu hoa quả, vui vẻ nói. Bạch Thư ngả người về sau, nâng ly rượu hoa quả lên, uống một ngụm. "Mình đã ra tay, sao có thể thất bại được, ngay từ đầu mình đã nói rồi mà."Lâm Hi đứng gần đó, sắc mặt cậu tối sầm lại, hai tay siết chặt thành nắm đấm. Cậu cứ nghĩ, tình cảm Bạch Thư đối với cậu là thật, nhưng hoá ra, tất cả đều là giả dối, thứ cậu cho là tình chân thành, trong mắt cô, chỉ là một trò cá cược. Lâm Hi bật cười chế giễu, nhỏ giọng. "Tỉnh mộng đi Lâm Hi, tất cả chỉ là trò chơi mà thôi. Mày chỉ là món đồ mua vui trong mắt cô ấy mà thôi." Nói xong, cậu quay người rời đi. Bạch Thư thở dài. "Không đùa cậu nữa. Vân Lam, mình nói thật, trò cá cược này mình sớm đã quên từ lâu rồi. Qua thời gian ở cạnh Lâm Hi, mình thực sự thích cậu ấy, mình muốn ở bên cậu ấy."Vân Lam bật cười nhẹ, trong ánh mắt không có gì bất ngờ. "Mình biết, mình đã nhìn ra từ lâu rồi. Bạch Thư, cuối cùng cũng biết rung động rồi. Chúc cậu hạnh phúc." _______________________________________Tiểu thuyết: Lời Tỏ Tình Chưa Kịp Nói Thể loại: Thanh Xuân Vườn Trường Kết: SENam chính: Lâm HiNữ chính: Bạch Thư *Chú ý: Mọi bối cảnh trong truyện đều là hư cấu, là tưởng tượng của tác giả.…
"Tớ thích cậu""Tôi là trai thẳng và có bạn gái rồi!""Vậy thôi, tớ chờ đợi vậy"...Phong Kiệt từ bé đến lớn hầu như chỉ lủi thủi một mình, cậu chẳng lấy một người bạn nào cả, không phải vì tính cách quái dị hay sao mà chỉ đơn giản là gia đình cậu không thích cậu chơi chung với những đứa trẻ tầm thường khác. Suốt những năm cấp một, cậu chỉ có thể lén lút chơi thân được với vài người bạn nhưng rồi chẳng bao lâu lại phải nói lời tạm biệt để dọn nhà sang nơi ở mới và bắt đầu ở môi truờng sống mới. Vậy nên, những năm cấp hai cậu lại quay về cuộc sống của một đứa trẻ mà xung quanh đều cho là "lập dị". Thế nhưng, cuộc sống vốn tưởng trừng chỉ dừng ở một màu đen xám đó lại được tô lên màu sắc tươi mới hơn kể từ khi cậu gặp được Dương Khánh. Tuy nhiên, cái "sắc màu" đó cũng chẳng dễ để sỡ hữu cho riêng mình, trong phút giây nào đó Phong Kiệt đã tính từ bỏ để quay về cuộc sống ngày thường, xám và đen...thì bất ngờ cậu lại nhận được một món quà từ người ấy. Món quà đó như là một tính hiệu tốt, một hồi âm đáp lại của Dương Khánh.…
Tác giả: RN***Một mối tình đầu của cặp đôi được coi là thanh mai trúc mã đầy lãng mạn bắt nguồn từ hai đứa trẻ cho đến độ tuổi đẹp nhất thời thanh xuân. Ở đó có tình yêu bất diệt, có ước mơ và khát vọng mãnh liệt được ở bên nhau trọn kiếp.....thế nhưng ở cái độ tuổi 16 bồng bột ấy. Họ đã làm những chuyện tưởng chừng như không thể ngờ tới. Tình đầu liệu có đi vào dĩ vãng hay không và...CÒN LẠI ĐỌC RỒI SẼ BIẾT!!!"Chờ em, bao năm anh cũng đợi. Yêu em, vạn kếp không phai nhòa".................." Vì anh em đã tự đóng băng trái tim mình, nhưng chính anh lại một lần nữa nung chảy trái tim em."…