TRĂM NĂM HOÀ HỢP, ƯỚC ĐỊNH MỘT LỜI 2.0
Không có gì ngoài sự tưởng tượng về Vương An Vũ và Hướng Hàm Chi qua hình ảnh Tưởng Chính Hàn và Hạ Lâm Hy =))…
Không có gì ngoài sự tưởng tượng về Vương An Vũ và Hướng Hàm Chi qua hình ảnh Tưởng Chính Hàn và Hạ Lâm Hy =))…
Những sự thực chỉ có tôi chia sẻ với bạn tại ngôi trường nhỏ bé ấy... cái lớp học thân quen ấy và...Tình yêu của tôi…
Cô chính là nữ phụ mà đáng thương mà trong các bộ truyện ngôn tình hay nói đến. Cô thích hắn, đúng thế, nhưng chẳng có nổi can đảm để đứng trước mặt hắn chứ nói gì là bày tỏ. Người như cô mãi mãi chỉ là nữ phụ mờ nhạt.…
haizz buồn ghê tự nhiên lên lớp 8 lại bị tách thế này mấy bạn mình thì chung lớp còn tới mình sao lại v chứ...Đầu năm lại ngồi ngau bàn đầu kh chịu đau lại ngồi kế bên với thằng ất ơ nào nx chứ đáng ghét ghê.÷^…
" Sao mày phải làm như thế ? " . Nhật Minh nghi hoặc nhìn tôi." Ánh Dương thích " . Tôi không thèm nhìn nó mà trả lời." Vãi. Trước giờ mày có thế đâu, toàn là người khác lo cho mày còn mày chẳng thèm ngó ngàng đến họ. " Nghe câu trả lời của tôi, Quốc Vũ ngồi đối diện tôi ngỡ ngàng nói." Vì tao thích Đặng Ánh Dương. " . Tôi vừa nghĩ đến cậu ấy, vừa cười vừa nói.…
Khi tôi 18, mùa hạ không còn như trước nữa. Có lẽ là năm cuối cấp nên tôi có nhiều cảm xúc hơn và cũng vì sắp phải xa cậu. Trung Kiên sẽ không bao giờ biết được có một Vĩ Hạ luôn âm thầm thích cậu. Chính tôi cũng không ngờ rằng tình cảm cậu dành cho tôi không đơn thuần là tình bạn. Liệu rằng khi tôi 18, chúng ta có thể dũng cảm nói ra hay chỉ lặng lẽ gửi lòng mình vào nắng hạ, để mùa hạ lưu giữ thanh xuân, lưu giữ lời yêu. Tôi chỉ mong mùa hạ đừng đi mất để " Tôi thích cậu " và " Tôi cũng thích cậu " được nói ra.…
Gặp nhau từ lúc còn rất nhỏ, nhưng mãi đến khi trưởng thành Trọng Thịnh mới gặp lại Thùy Dung và cưới cô làm vợ, cưới Thùy Dung về rồi, Thịnh mới nhận ra anh đã vô tình cuốn theo vợ của mình vào vòng xoáy tranh đoạt gia tài, quyền lực của gia đình mình, và để Thùy Dung sống một cuộc đời an yên hạnh phúc và vui vẻ, anh đã đẩy cô ra xa, ai ngờ đâu anh không lường trước được thân thể của Thùy Dung là một ấn số rất lớn cuốn theo lòng nham hiểm, độc ác của con người mà anh không thể ngờ đến. Để rồi khi gặp lại nhau lần nữa đã là 5 năm sau, Trọng Thịnh đã vô tình quên mất người vợ tào khang năm nào.…
❗️❗️LƯU Ý!❗️❗️Trước khi giới thiệu, mình muốn nói rằng đây là bộ truyện đầu tay của mình nên nó có thể sẽ khá tệ (và vì mình viết bộ truyện này trong tâm trạng vui vẻ nên có thể nói mình viết truyện ra chỉ cho vui, tất nhiên vẫn sẽ ra chap nếu được vài người ủng hộ). Truyện sẽ có những câu nói tục, đùa ác nên hãy cân nhắc trước khi đọc. Nếu vẫn muốn biết thêm thì dưới đây sẽ là nội dung sơ của truyện:D!Một nhóm sinh viên năm nhất gồm 5 thành viên: Khôi, Dũng, An, Anh và Hiền. Họ là bạn bè từ thời cấp 2 và vẫn rất thân cho đến đại học. Vào một ngày nọ, ở một phòng khám thú y nhỏ của một bác sĩ vô danh đột nhiên cần tuyển 5 nhân viên đến làm thêm mà không cần bằng cấp hoặc kinh nghiệm, lương lại cao. Không một chút nghi ngờ, cả nhóm quyết định rủ nhau vào làm, và họa cũng từ đây mà đến với họ...…
"Dù chạy thế nào cũng không thể thắng được thanh xuân." - trích "Điều tuyệt vời nhất của chúng ta"…
Gần đây lạ lắm, khi tôi chuyển đến đường THPT Bạch Đằng. Tôi là Lê Hoàn Anh, một học sinh rất đỗi bình thường hơn cả chữ bình thường. Thế nhưng lần lượt đại ca trường và lớp trưởng đều tránh xa tôi. Tôi càng đến gần, họ càng chạy biến. Tôi càng đuổi, họ càng chạy. Và với một người thích trêu đùa như tôi, tôi đã "chơi" cùng họ rất vui. Khoảng thời gian cấp ba, khi đại ca trường chuyên gia bắt nạt bạn bè, lần đầu tiên bị bạo lực học đường. Khi lớp trưởng là người luôn cao ngạo lại luôn cúi đầu lẫn tránh một người. Tất cả đã tạo nên một tin đồn rất xa rằng tôi thật sự rất đáng sợ...…
Một ngày biết thích ai đó.Một ngày để nói lời yêu.Một ngày ở bên nhau.Và một ngày sẽ rời xa...---Lần cuối mình viết cho TaeJin là năm 2018 hay 2019 gì đó thì phải. Cũng đã lâu rồi, và anh Seokjin cũng đã nhập ngũ rồi. Suốt 4 năm qua, mình đã rất muốn viết gì đó, nhưng khi tay chạm lên bàn phím thì lại thôi, ý tưởng bị mắc kẹt, mình không thể thoát khỏi câu chuyện trước, mình không muốn viết truyện một màu. Dạo này cuộc sống mình không được như ý, và có điều gì đó thôi thúc mình viết. Vì viết luôn là điều mình muốn làm, và dạo này mình viết rất nhiều, không những viết ở đây, mà còn viết ở bên wordpress. Mình hy vọng câu chữ viết ra sẽ làm cho mình thấy ổn hơn, và sự thật là dạo này mình cũng đang thấy ổn hơn...Dẫu sao, mình viết vì hai mục đích. Nếu là ở wordpress, thì mình viết cho mình, và mình viết cho Phật. Và ở đây, mình viết cho những người mình yêu thương nhất, chỉ sau gia đình mình, viết cho Seokjin, viết cho Taehyung, và viết cho Bangtan.Và hơi buồn, mục đích cuối cùng mình viết là để níu kéo lại những năm tháng tuổi teen của mình và của Bangtan. Chúng ta đều đang lớn, anh Seokjin 31 tuổi và mình cũng 21 tuổi rồi, mình muốn viết thật nhiều để mình sẽ không quên khoảng thời gian đẹp nhất cuộc đời cùng với những người mình yêu thương thật nhiều.…
Một sinh vật người ngoài hành tinh tên Mochipi mang trong mình xứ mệnh lan tỏa sự hạnh phúc của mình đi khắp Trái Đất. Thế nhưng cuộc đời của cậu ở Trái Đất không hề màu hồng như trên hành tinh của cậu. Mochipi liên tục gặp phải muôn vàn trắc trở và rắc rối khi đến đây....Liệu Mochipi có thể hoàn thành sứ mệnh của mình? Hãy cùng theo dõi hành trình của Mochipi nhé <3!*Chuyện được dựa trên tác phẩm: "Nguyên tội của Takopi"*…
gương mặt mỉm cười Nước mắt chảy xuôibàn tay ước đẩmsắc đỏ lan trànnền nhà đen trắngquân hậu ngã xuốngquân mã tiến lên nhà vua bỏ chạytốt đã hi sinhđen không lùi bướctrắng không bỏ quatiếng kiếm đan chéođen ép xác trắngtrắng chiếu trướng...…
" m có biết t thích m không?"" có"" vậy tại sao m vẫn giả vờ như không có gì?"" vì t không muốn m buồn"" m có từng thích tao không?""M là người bạn tốt của tao..."Tổn thương hụt hẫn nhất không phải người mình thương không thương mình, mà là từ đầu tới cuối chỉ có bản thân mình tự ngộ nhận họ dành tình cảm cho mình như cách mình thương họ vậy…
Tiêu đề tạm dịch: Tựa như lần đầu tương phùngWarning: SAD ENDING Nội dung truyện:Cố Yến Tranh của năm 21 tuổi, vô tình gặp được Tạ Tương của năm 30 tuổiTạ Tương của năm 30 tuổi, mang theo sự nhớ nhung cùng luyến tiếc, tìm về với Cố Yến Tranh những tháng ngày còn trẻ, để chính bản thân mình tìm lại những ngày tháng mà cô đã vô tình bỏ lỡ để được bên anh nhiều hơn.Là mơ hay thật, là hiện thực hạnh phúc hay tất cả chỉ là mộng tưởng điên rồ của Cố Yến Tranh khi trước mắt phải đính hôn ?Đọc đi rồi biết…
tiểu duy là một con hồ ly chuyên ăn tim người quyến luyến hồng trần hồ đồ yêu tên phàm nhân không ngờ sinh ly tử biệt gặp đc hậu bối của hắn lại ngộ nhận mà yêu chấp mê bất ngộ sau cùng lại bị chấp pháp của tộc hồ ly bắt đc nhốt trong địa ngục hàn băng gặp đc chấn thiên thượng thần - phù sinh và khinh thường Y vì Y không biết gì về tình yêu hồng trần vì Y là thượng thần được nứt ra từ trong một phiến đá của nữ oa sau cùng lại đc Y giúp hết lần này đến lần khác nhưng nàng ko thể nói yêu Y và chấp mê bất ngộ y cũng yêu nàng nhưng chỉ biết biến tình yêy ấy thành tiên khí để duy trì mạng sống cho nàng cuôi cùng y hi sinh vạn năm tu vi để cứu nàng khỏi kiếp tử và vỡ vụng chỉ còn mảnh thạch tâm nàng cuối cùng cũng thừa nhận là nàng thích y và nguyện ở hàn băng địa ngục lạnh giá chỉ cầu một ngày được lại nhìn thấy Y nào ngờ qua trăm năm nữ oa cảm động trước tấm lòng của cô cho cô cơ hội quay về 102 năm trước lúc cô gặp phù sinh và vương anh hậu bối của vương sinh nàng quyết đinhn lần này sẽ ko mê muội phàm trần phụ lòng phù sinh nữa…
tổng hợp những mẩu incorrect texts của X1 trên twitter. credit mình luôn để cuối bài.!!! cảnh báo lowercase…
Arisu đang sống trong một thế giới mà "Người Phi Thường" đang cố gắng bảo vệ "Kẻ Vô Thường". Cậu là một trong số những "Kẻ Vô Thường" đấy, nơi đây cậu từng bước khám phá ra những điều phi lí đang hiện hữu. Không biết rằng cậu ta cũng là một mắt bão - trung tâm của những biến động sau này, "Tôi ước mình có thể tua ngược lại định mệnh một lần nữa!"...…