Ghi Chép Thường Ngày
khong co motaChỉ là những câu chuyện xoay quanh cuộc sống hằng ngày của tớ.…
khong co motaChỉ là những câu chuyện xoay quanh cuộc sống hằng ngày của tớ.…
Giống như một cuốn tự truyện. Gần như là một cuốn nhật ký. Nhưng cũng có thể là không phải.…
Learn the backstory and the Event of or little life story of them also enjoy their comedian moment…
Vài mẩu truyện nhỏ mình nghĩ ra trong lúc nhớ hai bạn nhà 🐰🐻…
Cuộc sống của tôi không hề đơn giản như mọi người vẫn nghĩ. Một cuộc sống của một học sinh cấp 3 hằng ngày chỉ đến trường học , trưa về nhà ăn cơm, xem phim, onl facebook rồi chiều lại đi học tối cũng học. Vậy là hết ngày. Nhưng nó lại k êm đẹp như mọi người thường nghĩ.Phải bắt đầu từ năm tôi 13 tuổi. Một việc có lẽ đã làm thay đổi tích cách, cuộc sống, cũng như con người tôi. Trước đây tính tôi hống hách, ngang bướng, luôn cho mình là nhất. Luôn chơi những trò chơi bạo lực, mạnh mẽ mặc dù là CON GÁI. Nhưng tôi vẫn có mặt điệu đà và vẫn thích con trai. Vào gần đến ngày khai giảng năm lớp 7 tôi đã gặp phải việc không may là gãy chân. Tôi phải nghỉ học gần 1 tháng. Sau thời gian rất lâu nằm viện các bạn đã đến thăm tôi. Tôi rất vui. Khi tôi bắt đầu đi học trở lại bỗng dưng tất cả mọi người xa lánh tôi và lí do là tôi ngông ngang hống hách, k coi ai ra gì. Nên họ đã làm vậy để trừng trị tôi bắt tôi phải bỏ đi tính cách đó. Tôi như bị tự kỉ, tính cách tôi trầm hẳn, điềm tĩnh hơn, và…
Hoa Hồng chốn gai góc" tôi yêu cậu, mến cậu lắm, nhưng cớ sao cứ rời tôi như thế, tôi nhớ mong cậu, mong cậu về lại bên tôi, tôi sẽ tha thứ, không để cậu khóc nữa.."…
Lưu ý đây là trường học not phải truyện Form : Tên Mảng ( picsart , Foodie , B612 .....)Cô : cô quỳnh ( thứ 6- chủ nhật )Cô Soyal ( thứ 3-5 )Cô Bee ( thứ 2-7 )…
Ông nội ngăn cản Lý Thùy Linh học trường top vì ở đây có cháu của kẻ thù năm xưa đã sát h.ạ.i bà nội. Nhưng ông lại không nói điều này với mọi người trong nhà nên với khát khao được học tập ở môi trường tốt, Lý Thùy Linh đã xin bố mẹ chuyển đến trường A để theo học sau khi ông qua đời. Ở đây, người bạn cùng bàn của cô, Trần Minh Triết, đồng thời là cháu đích tôn của ông Trần Kiệt Văn, kẻ thù của ông nội cô... Hai thiếu niên đã nảy sinh tình cảm sau nhiều khoảnh khắc hài hước, đáng yêu bên nhau. Liệu đôi này có cập bến?…
Sao cũng được tại t vã Octp nhà t #SelenaRia #mashleocs #oc #octp #Riaackermen #SelenaReney…
Hiện tại asnhw đang có 8 OC đã được khai sinh ra vào khoảng thời gian 2020-2021, và đến tận bây giờ tôi mới bế tất cả các con lên đây~Đây là nơi tôi sẽ đề cập cốt truyện, thông tin của các OC…
Nơi tui viết nhảm như cái Lưu Trữ Nội Bộ, nội dung lộn xộn từ Roblox, OCs tới ships, hay về Roblox AU mik nghĩ ra. Cân nhắc kỹ trước khi xem vì mik không có lịch ra chương đâu! bạn có thể muốn xem mấy thứ xàm mà mik để ở đây, kể cả tranh...?…
(🍃🌌)*・²⁸⁴⁵゚↝(🫐⭐) "Chú nghĩ 2 ta có thể cùng bên nhau ở mọi vũ trụ chứ?" - "Chắc chắn rồi."~ Oneshot BL ━☆~ OCs trong này đều thuộc quyền sở hữu của tôi và người viết truyện cùng (Co-Writer) - PD…
Nội dung: rất nhiều vô ủng hộ nhé😆😆😆ARMY đâu hết rồi, dành chút thời gian vô đây ủng hộ mk nhoa😘😘😘Người đăng: NhocSieuQuay1412Nguồn: Pinterest nhé, nếu trùng cho mình xin lỗi trước ạ😊😊😊💜💜💜Love Forever💜💜💜…
-Bìa: Tớ tự des bằng app Picsart nhé-Cảnh báo: Ngược nhiều lắm đấy -Thể loại: Ngược, chút ít ít ít ngọt và sủng, vô tình công đanh đá thụ-Nhân vật chính: Phác Xán Liệt, Đỗ Khánh Tú-Nội dung: Đỗ Khánh Tú đường đường là đại ca của cả ngôi trường vậy mà lại đổ rạp trước Phác Xán Liệt, một đứa vừa mới chuyển về trường! Cậu ta may mắn được anh yêu thích mà không biết tận hưởng, suốt ngay gần gũi với những người khác, mảy may chẳng bận tâm đến anh, làm anh đau khổ bảo nhiêu lâu! Phác Xán Liệt cứ như vậy đưa Đỗ Khánh Tú lên tận chín tầng mây rồi lạnh nhạt đẩy anh xuống địa ngục... Đỗ Khánh Tú sau khi tưởng chừng đã chết tâm rồi thì lại nhận tình yêu của cậu- người anh hằng mong nhớ bấy lâu. Cứ nghĩ là sẽ rũ bỏ cậu ta được...Tôi ghét cậu, Phác Xán Liệt! Và.. cũng yêu cậu lắm! -Lời tác giả: Tớ mong mấy cậu góp ý gắt vào. Ý kiến của độc giả là thứ tồn tại duy nhất còn những thứ khác có hay không, không quan trọng!…