Cho tôi xin hai chữ bình yênBỏ hết ganh đua với muộn phiềnCho tôi xin tháng ngày không sóng gió.Hoặc có, thì cho tôi xin chỗ neo thuyền.Xin cho tôi trở về nơi đất mẹĐể ngã mình, im lặng với thời gian ...!…
Nói về những vấn đề trong cuộc sống, mảnh ghép chứa đựng những tình yêu thương, mỗi con người đều có một nội tâm riêng, nhưng ai cũng cần có một mảnh ghép tâm sự.…
Gia đình bị sát hại , bị bắt ép đưa đến một nơi xa lạ , năm 15 tuổi , tôi lại trốn về đất nước của mình . Trong lúc tuyệt vọng , tôi gặp được anh , từ đó , cuộc đời của tôi thay đổi , trở thành ngoại lệ của anh ..…
> Có người nói, ánh sáng luôn đến sau cùng - nhưng cô lại là người bước ra từ đêm đen, tự thắp lên vầng sáng cho chính mình.Một cuộc đời tan vỡ, một lần xuyên không, một cơ hội sống lại giữa những bức tường thành cổ xưa.Không ai dạy cô cách yêu lại, cũng chẳng ai cứu cô khỏi bóng tối.Nhưng từng bước, từng người, từng lựa chọn... ánh trăng trong cô dần trở nên trong vắt.Cho đến khi ký ức cũ kéo về như một khúc nhạc xưa chưa hát hết - cô buộc phải lựa chọn:Ở lại một thế giới đã chữa lành cô, hay quay về nơi từng bỏ rơi cô... để cứu lấy người cuối cùng còn giữ ánh trăng trong tim?Và rồi, có những kẻ đã vượt qua giới hạn của thời gian... chỉ để nhìn thấy cô một lần nữa, dưới ánh Quang Nguyệt Thanh Chiêu.<…
đây làm những điều mà mình suy nghĩ khi gặp những tình huống, hoàn cảnh trong cuộc sống, mình sẽ ghi lại những điều này để sau đó rút ra những bài học cho bản thân mình sau này !!!…
Từ lúc bắt gặp cậu trong chiếc áo dài năm đó, tôi đã nói với lòng mình sẽ không bao giờ quên được cậu, dẫu cho cậu không còn ở bên cạnh tôi nữa. Tôi vẫn vạn lần nhớ cậu.…
Hai con người bình thường gặp nhau, mang theo thú vị của riêng mình. Cuộc sống không biết trước được điều gì. Người ta đã lưu truỳen để rồi GIÓ TẦNG NÀO MÂY TẦNG ẤY…