SongLongDaiDuong-Hoi35
…
Chỉ có tuyệt vọng…
Thẩm Duật cùng Kiều An bước đến bên đoàn tàu- An An, đến nơi nhớ gọi tôi, khi nào đau dạ dày nhớ uống thuốc tôi đã để sẵn trong vali, không có tôi đừng ăn uống lung tung, nhớ chưa?- Thẩm Duật, đừng quan tâm em như vậy, em sợ mình không xa nổi anh.Nghe đến đây, Thẩm Duật chợt khựng lại mất mấy giây, rồi vươn tay ôm lấy Kiều An- Đợi em, dù có cả cuộc đời, anh vẫn đợi được.…
Không phải drama, không kinh dị, mà rất bình dị và đời thường, lụm nhặt những điều nhỏ nhặt để cuộc sống tốt hơn ngày hôm qua…
Hai con tim cứ ngỡ sẽ mãi lặng với đói phương Nhưng có lẽ 6 năm ấy không thể duy trì thêm,họ cứ có các cảm xúc không tên len lỏi rội sáng tim họ,chỉ cần chú ý sẽ khí mà đứt lìa"Tranh ấy như người thật bước vào"…