"mình yêu nhau yêu nhau bình yên thôi, mình nói với nhau bao điều rồi ngày mai nắng lên bình minh sẽ tới, tay nắm tay chẳng cách rời..."↪ lowercase, soft, mỗi chương chỉ tầm vài trăm chữ↪ tình tiết không có thật↪ bác sĩ thú y nguyễn thái sơn x họa sĩ trần phong hào…
Jeon Wonwoo là một tên khờ yêu em, một tên khờ làm em rơi nước mắt.Nhân vật không thuộc quyền sở hữu của mình (mà họ là của nhau). Truyện cũng chỉ là trí tưởng tượng của mình nên mong mọi người hãy đọc nó với tâm thế thoải mái nhất!Sp music: All my love (SEVENTEEN).…
Một ngày đẹp trời nọ, Lee Chan vô tình làm anh người yêu của mình dỗi mất tiêu.Nhân vật không thuộc quyền sở hữu của mình (mà họ là của nhau). Truyện cũng chỉ là trí tưởng tượng của mình nên mong mọi người hãy đọc nó với tâm thế thoải mái nhất!Sp music: The reasons of my smiles (BSS).…
cua lại người yêu cũ không phải là ngu mà là cho tình yêu một cơ hội được sáng.tags: texfic, gương vỡ chưa lành, người yêu cũ, niên hạ, lụy x đang cố move on…
Doo đang chăm chỉ nấu ăn cho Gem iu của mình thì bỗng nhiên trên lầu có tiếng hét thất thanh , Doo liền chạy xem xem thì chẳng thấy Gem đâu chỉ thấy một bé cưng khoảng chừng 4 tuổi đang đứng đó mếu máo có vẻ như sắp khóc.- Doo ơi... sao em nhỏ xíu vậy nè * Truyện dựa trên trí tưởng tượng của tác giả ạ vui lòng không mang truyện ra ngoài cũng như là không áp dụng lên người thật , đây là lần đầu viết nên mong mọi người ủng hộ và nếu có gì sai dót mong mọi người sẽ chỉ giáo thêm*…
Không một ai, nhưng sốp ship LouAp nên sốp viết quả fic này cho ló lóng nhá. Vì nết sốp ngang với sốp thích cái vibes tổng đài với thanh xuân vườn trường ấy, nên trong fic này chúng ta sẽ có anh long tổng tài ngầu lòi tập yêu từng ngày với hot boy quân ấy pì, còn cp phụ là thái sơn và phong hào, cũng là dạng có máu mặt đó nhen, có thể ngược hoặc không. ( Có H+). Hỗ trợ nhau nhe mấy bạn!!!!…
Trong bất kì một câu truyện nào ánh đèn sân khấu lúc sẽ luôn chỉ rọi vào những nhân vật chính. Bọn họ tựa như những vì sao sáng nổi bật lên trong nền trời đêm u tối. Câu truyện về họ luôn khiến cho những độc giả phải cuốn theo và cảm xúc của họ luôn ảnh hướng đến bất kì ai theo dõi.Tuy nhiên mọi người đã bao giờ tự hỏi, đằng sau những ánh đèn sân khấu chói lòa ấy. Tồn tại những sự hiển diện nhỏ bé và tầm thường đến đáng thương nhưng lại quan trọng vô cùng. Một ngôi sao chỉ tỏa sáng khi có nền trời đêm. Tựa như các nhân vật chính sẽ chẳng thể nào được hoàn thiện nếu thiếu đi các nhân vật phụ và nhân vật nền xung quanh.Bạn có muốn biết câu truyện của một nhân vật nền B tầm thường và những gì diễn ra đằng sau hậu trường? Vậy thì chào mừng đến với câu truyện được tạo nên bởi một kẻ vô danh.…
Thái Sơn đứng trước cửa căn biệt thự của mình, ánh mắt tối sầm khi nhìn thấy cảnh tượng trước mặt.Trên nền gạch trắng tinh, một người đàn ông hơn hắn bốn tuổi đang ngồi xổm, hí hoáy vẽ bậy bằng... tương cà chua."Anh đang làm gì đấy?" Hắn nghiến răng, giọng lạnh như băng.Người kia ngẩng đầu lên, đôi mắt tròn xoe, long lanh như viên bi thủy tinh, miệng nở nụ cười hồn nhiên:"Anh vẽ con chó đó! Em thấy giống không? Nó tên là Bánh Mì!"Thái Sơn nhìn đống loằn ngoằn đỏ đỏ trên sàn, trán giật giật.Chó? Cái thứ kia mà là chó á?!"Anh..." Hắn bóp trán. "Anh có biết mình đang làm gì không?""Biết chứ!" Phong Hào gật đầu rất nghiêm túc. "Anh đang sáng tạo nghệ thuật! Em không hiểu đâu!"Không, hắn không hiểu thật.Ba ngày trước, hắn còn là một tổng tài lạnh lùng, giỏi giang, ghét nhất mấy tên ngốc nghếch gây rắc rối.Giờ thì sao? Hắn đang sống chung với một "ông anh" ba mươi tuổi, vô tư vô lo như đứa trẻ năm tuổi mà còn là do chính hắn đâm xe trúng.Hắn thở dài, tự hỏi liệu có khi nào mình nên đâm luôn lần nữa để sửa lỗi không.…