⚠️ ĐÂY LÀ TRUYỆN COVER. VUI LÒNG KHÔNG ÁP ĐẶT CỐT TRUYỆN LÊN CUỘC SỐNG ĐỜI THỰC CỦA CÁC NHÂN VẬT ĐƯỢC NHẮC ĐẾN TRONG TRUYỆN.*original author: Nghê Đa Hỉ*note: Truyện đã được chỉnh sửa 1 vài chi tiết để phù hợp với Diệp Anh và Thùy Trang.*link: https://truyenfull.io/dong-tam-vi-em//"13 năm dài đằng đẵng...Tôi vẫn chờ em"/#1dieplamanhtrangphap 15.05.2024#1trangphap 20.05.2024#1khongtuquynh 11.06.2024#1cungau 06.01.2026…
Tác giả: 饭桶无名Cảnh báo ooc, chủ Lâu LinhThần Minh x Chim Hoàng yến or Nhà khoa học khô khan x Tiểu yêu tinh phiền phức.Một chút Miên Linh, Hồng Vương Linh, Yến Linh, Dao Linh.…
"Cậu có thôi đi không hả?""Mợ chịu lấy anh thì anh dừng lại.""Ai là mợ của cậu?" Trần Anh Khoa trừng mắt. "Tôi nhất quyết không bao giờ lấy cậu đâu, mời cậu út Sơn về cho."…
Chuyện rằng ngày ấy có một Tăng Vũ Minh Phúc luôn hướng về Phạm Duy Thuận, mọi tâm tư tình cảm đều đặt về anh.Người vô tâm không hiểu lòng em, khiến em buồn, khiến em không còn động lực nào tiếp tục nữa. Em lựa chọn rời đi.Có không giữ, mất đừng tìm... Đấy là người ta nói. Còn anh sáu Thuận sau khi nhận ra em là người quan trọng, nhất định sẽ đưa hải ly Tăng Phúc về với mình!_____________Nhà văn x Giáo viên tiểu học.Cameo: Chín Muồi và bé ThuNếu bạn nghĩ đây là shortfic ngược, buồn, SE thì bạn nhầm rồi. Đừng để intro của tác giả đánh lừa bạn. Ở đây chỉ có sự vô tri của tác giả, sự simp trúa của hải ly và những pha truy thê của anh sáu thôi =))))))OOC. Nhân vật được xây dựng trong fic dựa trên Tăng Phúc và Jun Phạm, nhưng không đại diện cho tính cách thật ngoài đời của họ và cũng không giống họ 100%. Vui lòng không dựa trên những gì tôi tưởng tượng và viết ra ở đây mà áp đặt những suy nghĩ sai lệch về các anh. Fic có nhiều chi tiết ảo ma và chỉ mang tính chất giải trí, không có gì nghiêm túc ở đây cả. Vui lòng đừng để chiếc fic này rơi vào tay chính quyền, tôi khóc đó... TTBắt đầu viết: 27/9/2024 - 12/2/2025Ngày đăng: 29/9/2024 - 12/2/2025…
không bê đi đâu trong tầm mắt các anh và người quen các anh, không bê đi đâu khỏi wattpad. nếu định recommend fic cho ai xin hãy ib kín.•tăng vũ minh phúc và bệnh đơn phương của em ta khiến phạm duy thuận đau đầu.•oneshot, cảnh báo bối cảnh giả tưởng, ooc, lowercase, nội dung không thực tế, vui lòng không đem đi đâu.…
Tên truyện gốc: 遗忘的形式Tác giả: KongphleTrans: mia @miaroseyiQuách Thành Vũ gặp tai nạn xe mất trí nhớ, khi tỉnh lại tưởng rằng mình mới 21 tuổi, mất đi ký ức của 7 năm trở lại đây, bước vào con đường theo đuổi Khương Tiểu Soái lại từ đầu.Tag: nhất kiến chung tình, theo đuổi lại từ đầu, tự ghen với chính mình.---Phương thức lãng quên trên đời này chỉ có hai kiểu: một là đột ngột như thủy triều rút cạn, hai là mãnh liệt như ánh lửa bập bùng. Nhưng tôi vẫn luôn muốn tìm ra một phương thức thứ ba, một điểm giao giữa nước và lửa này.Mong em, đừng quên đi anh.…
Có bệnh đi bệnh viện cũng thường thôi. Thế nhưng sao lại trở thành cô vợ của bác sĩ! Chờ chút, nàng thật sự là đến xem bệnh mà!"Có đồng ý hay không?""...""Rốt cuộc có đồng ý hay không? Hả?""Đồng ý! Đồng ý!"Vì thế, đây là câu chuyện một cô ngốc bị tên bác sĩ phúc hắc thuận tay xách về nhà.Truyện này do mình cover lại. Mình sẽ chỉnh sửa 1 số chi tiết để phù hợp với nhân vật ạ.…
"Mot chut dang yeu ve hai con nguoi dang yeu"Tình yêu là gì? Là ngại ngùng, là nhớ nhung, là những khoảnh khắc vui vẻ, hạnh phúc, hay đôi khi là sự ghen tuông, giận hờn? Nhưng với một cô gái đã trải qua quá nhiều tổn thương thì liệu tình yêu có còn là thứ hoàn hảo như người đời vẫn thường mơ mộng không? Sự hèn nhát và nỗi sợ đang bao trọn lấy tình yêu ấy, nó dần trở thành một cảm giác lặng lẽ chỉ muốn lùi về sau để được âm thầm giữ mãi người mình yêu trong tầm mắt. Thứ tình yêu mà hạnh phúc thì ít đau lòng lại không đếm xuể, thứ tình yêu mà bên trong nó những lời nói dối vụn về còn nhiều hơn lời yêu thương, thứ tình yêu mà ngay cả bắt đầu còn không có thì làm sao mơ mộng đến kết cục?Cùng nhau yêu thương Cún và Trang thật nhiều nhé!…
chú. chú. chú. duy thuận thề là ba mươi năm cuộc đời mình chưa bao giờ ghét cái xưng hô này như ngày hôm nay. ừ thì ba mươi tuổi rồi, với một số người thì anh là chú cũng đúng thôi, nhưng mà hai mươi hai gọi ba mươi là chú thì có hơi quá không?…
duy khánh nghĩ chắc là trùng hợp thôi. quận tư đồ tàu nhiều như vậy, trùng hợp thì có gì đâu. xong rồi em cũng cảm thán hai anh này nhìn khắc khẩu nhau như thế, mà khẩu vị giống nhau ghê ha. cái tô anh thuận ăn nhìn y chang cái tô hôm bữa anh phúc chụp luôn.…