Đứa con này của ta sẽ k ngoan hiền nữa mà nó sẽ chửi tục. Ai k thik thì k cần đọc đâu OKLưu ý: Ta vít fic này để cho các Kim Ngưu của ta đọc nên k có sự hiện diện của CG ok…
Nó dở ẹt vì con tác giả rất ngu Văn ;;-;;Viết tùy hứng, drop tùy tiệnĐây là sự kết hợp của đơn chất Xàm phản ứng với chất Ẩu Mị sẽ cố viết lưu loát nhất có thể ╥﹏╥ảnh lấy từ Pinterest…
Hắn chỉ luôn coi em là đứa em gái nhỏ không cùng chung dòng máu. Nhưng ai biết đâu được liệu cảm xúc của hắn qua thời gian đối với em đơn thuần chỉ là em gái nhỏ hay là thứ gì khác ? Điều này chỉ có mỗi hắn mới biết được…
Thể loại: đồng nhân, xuyên sách, ngôn tình, siêu nhiên.Văn án:Nàng là Sứ giả của Bóng Đêm - Rin, xinh đẹp quyến rũ. Nhưng cũng lạnh lùng đến giá băng( đó là bề ngoài thực chất thì không) Theo lời cha cô - Diêm Vương đi giải cứu và bảo hộ công chúa Ai Cập Asisư, khiến cô gái Carol phải đau khổ vì gỉa tạo của cô ta( chap 2 hoặc 4,5 ms bắt đầu gt) Trước khi đi cô mới nghĩ: chắc vì mami thương cảm cho sự si tình của Asisư trong bộ NHAC của mấy tên Hắc Bạch Vô Thường, nêm papi mới bắt ta đi chứ gì?[ Diêm Vương; Diêm Hậu: Éo phải, ta muốn con cưới chồng và cho ta hai đứa cháu; Rin : !?!?!!! ]…
Tác phẩm: When I Watch The World BurnTác giả: MerakiDropCặp đôi: Hendery x XiaoJun*Bản dịch đã có sự đồng ý của tác giả, vui lòng không bê đi đâu*---Tóm tắt:Họ biết họ không thể cảm nhận được hơi ấm, nhưng họ có thể say, và họ còn từng nghe con người nói rằng càng say người ta sẽ càng cảm thấy ấm áp, vì thế họ giả vờ say."Giúp tớ với, Quán Hanh, tớ bốc cháy mất.", và đó là một lý do chính đáng Quán Hanh có thể chạm vào người cậu, trán kề trán, hoặc là rúc mình vào cổ cậu, cảm nhận vài mùi hương tinh tế từ người con trai đó. Có đôi lúc, họ sẽ cười khi hai đôi môi khẽ lướt qua nhau, hơi thở lạnh lẽo hòa cùng hơi rượu nồng nàn.Mười bảy chai. Kun sẽ giết họ mất…
Em không đủ can đảm để đến gần anh...Cũng không đủ can đảm nói chuyện với anh...Không dám nhìn thẳng vào mắt anh....Càng không dám nói lời yêu anh...Hãy để em yêu anh dù anh không yêu em... Yoongi hyung…
Tổng hợp các fanfic về nhân vật Nguyễn Tích Văn do cô Ôn Tranh Vanh thủ vai phim Nhạn Hồi Thời (Quý Nữ) mà t kiếm được trên Lofter, weibo bên Trung. Vì k biết tiếng nên bản edit không được mượt cho lắm. Các cp bao gồm: Tích Văn - Trường An, Tích Văn - Meo quý phi......Bản dịch chưa được sự đồng ý của tác giả. Vui lòng KHÔNG RE-UP.…
hắn - Lãnh Phong Thần ( 22 tuổi) là một ảnh đế được nhiều người hâm mộ và là niềm ao ước của 99% chị em phụ nữ số còn lại là trẻ sơ sinh hoặc là không biết đến hắn nhưng nó lại là 1% số ít không biết đến hắnnó - Ngọc Anh Băng ( 18 tuổi) là một cô bé dễ thương, hòa đồng với mọi người nhưng nếu ghét ai thì sẽ coi như không khí và đối xử rất lạnh nhạt và anh lại là số ít người bị cô ghét…
Không reup, chuyển ver. Chỉ được đăng trên wattpad vnnhblingbling, nếu bạn đang đọc ở nơi khác, hãy vào wattpad để lại một cmt để ủng hộ tinh thần của mình nhé.…
(edited)Hắc Thần - Một vị thần của Magiciesta đã biến mất khỏi thế giới phép thuật và được đưa vào Trái Đất, nơi con người tự vun đắp cuộc sống của mình bằng sức lực bản thân, để thực hiện một nhiệm vụ duy nhất: Đưa chính mình vào quên lãng. Tuy nhiên, cô lại đang được truy nã bởi những vị vua tham lam bằng mức giá rất cao, có rất nhiều "thợ săn" đã xuống Trái Đất và trà trộn để tìm kiếm cô.Sứ mệnh của vị tiểu thần này sẽ ra sao?…
Minji và Hanni vô tình được xếp chung 1lớp, tưởng đâu cả hai sẽ bắt đầu câu chuyện bạn bè vui vẻ nhưng nào ngờ đó lại là câu chuyện đấu đá của cả 2...…
À ai coi Gia sư hoàng gia(chảy nước mắt khi coi hết bộ) thì chắc bk đc kết cục là Heine-sensei sẽ trở lại đúng ko!!! Giờ câu chuyện sẽ diễn biến tiếp với phần ngoại truyện do tôi tự sáng tác. Nội dung là trước khi Heine trở lại, hoàng tử cả(ổng tên j quên mất:v) chết, một trong mấy anh còn lại sẽ là " chủ nhân tương lai" của ngai vàng. Heine trở lại với một cô bé có mái tóc, đôi mắt lẫn tính cách(cả chiều cao khiêm tốn) giống hệt Heine. Cô bé ấy là ai? Tại sao lại giống sensei đến như vậy? Ta cùng tìm hiểu nha!!!…
Tôi chưa từng nghĩ mình sẽ gặp lại anh.Và cũng chưa từng nghĩ, giữa một mùa đông tưởng chừng vô hạn ấy, tôi lại chạm phải hình bóng đã bị tôi chôn sâu trong im lặng, tưởng chừng như lãng quên.Khoảnh khắc ấy, thời gian như khẽ khựng lại. Tuyết rơi rất chậm, chậm đến mức tôi có thể nghe rõ tiếng tim mình lạc nhịp. Tôi đứng đó, đối diện với một người quen cũ, mà khoảng cách giữa chúng tôi không còn đo bằng năm tháng, cũng không còn đo bằng địa lý - mà bằng những điều chưa từng được nói ra.Tôi từng tin rằng, có những mối quan hệ chỉ cần quay lưng là sẽ tan biến. Nhưng hóa ra, những vết nứt chưa bao giờ thực sự liền lại, chúng chỉ ngủ yên, chờ một khoảnh khắc để bị đánh thức, đó là lúc chúng tôi tương ngộ, tương phùng.Tôi không biết vì sao anh xuất hiện ở đây, cũng không biết lần gặp lại này là trùng hợp hay sắp đặt. Chỉ biết rằng, ngay khi ánh mắt ấy chạm vào tôi, quá khứ - thứ tôi ngỡ đã quên - một lần nữa lại hiện hình, rõ ràng đến đau đớn.Và có lẽ, câu chuyện của chúng tôi... chưa hề kết thúc.…