nomin, hành tinh đi lạc
/đêm mưa/"Tôi sẽ đứng giữa phố phường đông đúc, với nụ cười lơ đãng hiếm hoi. Và đợi anh đến lúc kịp hoàng hôn"---------------------------- /đây là fic chuyển ver/author gốc: downpour0721 bên này phần 2 nèe…
/đêm mưa/"Tôi sẽ đứng giữa phố phường đông đúc, với nụ cười lơ đãng hiếm hoi. Và đợi anh đến lúc kịp hoàng hôn"---------------------------- /đây là fic chuyển ver/author gốc: downpour0721 bên này phần 2 nèe…
cuộc gặp gỡ của hai ta là do ông trời sắp đặt hay do lưu luyến không rời?…
"Tôi muốn về nhà-"Anh chàng có mái tóc màu ngọc Sapphire xanh ngồi tự kỷ trong một góc phòng, một mình trầm cảm."Mệt mỏi quá, muốn khóc quá đi-"Raffia gương mặt không còn gì luyến tiếc với nhân sinh, ngẩng đầu nhìn trần nhà, lầm bầm trong miệng."...""..."Như tìm thấy đồng râm, cả hai quay phắt ra nhìn nhau."Xin chào đằng đó. Đằng đó cũng như me à?" Raffia mặt đụt mở lời trước."... Ừm." Idia ngoan ngoãn đáp lời."Ừm.""...""..."Một khoảng trời câm như hến._________________________________Cp: Zào đi gòi bít :))Author: meomu78Lưu ý: có ooc, nvc (Raffia) là MC.Liên quan: Naruto, Hunter x Hunter…
Tên truyện: Gác xépTác giả: Xích Ma ĐLThể loại: Truyện ngắn, #KinhdịSách được phát hành toàn quốc bởi Kiseki Studio ngày 14/03/2025Giới thiệu nội dung:Sống sót qua d.ị.c.h b.ệ.n.h, Phụng theo nhóm thanh niên tình nguyện lên tỉnh tìm việc làm. Cô may mắn được vào làm tại xưởng may của nhà họ Nguyễn - một dòng họ nổi tiếng lâu đời với nghề may áo cho tầng lớp quý tộc. Nhưng trớ trêu thay lại làm rách áo dài của Thanh Ngân, vợ của ông Hai nhà họ Nguyễn, một người đàn bà nổi tiếng với tính tình k.ì q.u.á.i, c.a.y n.g.h.i.ệ.t. Không còn cách nào, Phụng phải theo bà Hai về dinh thự để ở đợ, cũng là để may lại chiếc áo mà mình đã làm hỏng của bà.Dinh thự nhà họ Nguyễn nằm cheo leo trên đỉnh núi, cổ kính lại âm u dị thường. Tại đây, Phụng được nhận trách nhiệm phải theo hầu cô Ngọc - cô con gái của bà Cả đã phát đ.i.ê.n sau khi tò mò bước chân vào căn gác xép.Trên căn gác xép ấy chứa đựng nỗi k.i.n.h h.o.à.n.g gì, mà lại khiến cho nhà họ Nguyễn dè chừng đến thế? Mối quan hệ giữa những người trong gia đình ấy có thực sự đơn giản và quyền quý như vẻ bề ngoài?Lưu ý: Tác phẩm này là sáng tác văn học hư cấu. Toàn bộ cốt truyện, nhân vật, tổ chức, địa danh và các hiện tượng siêu nhiên trong tác phẩm đều là sản phẩm của trí tưởng tượng. Mọi sự tương đồng với người thật, việc thật, tổ chức hay địa điểm có thật hoàn toàn chỉ là sự trùng hợp ngẫu nhiên và không mang bất kì chủ ý nào khác.…
Couple: SuSiSe (Suho x Sieun x Seungtae)Chỉ là oneshort do tôi tự viết về chúng nó! Lúc ngọt, lúc ấy ấy, lúc chai, lúc lọ,.... Nói chung là phục vụ nhu cầu cá nhân và chia sẻ cho người có hứng thú. Vì vậy, không thích thì có thể không đọc nhéVẫn như mọi khi, truyện có thể bị OOC, rời xa mạch truyện gốc và là do trí tưởng tượng của tôi tạo nên. Vui lòng không mang đi khi chưa có sự cho phép.…
Trời không cho duyên đành thôi cách xa...…
Lâu rồi không viết fanfic về Sess và Rin, hôm nay lại nổi hứng viết lại. Mọi thứ là một vòng lẫn quẩn, cứ bắt đầu rồi lại kết thúc, liệu nhân duyên cũng là vô tận, là sự khắc khoải và day dứt không hồi kết. Mọi câu hỏi đều cần lời giáp đáp, nhưng từ lời giải đáp kết quả sẽ như thế nào? điều đó phụ thuộc vào số phận? vào lý trí? trái tim hay tất cả chỉ cần nhìn lại nơi bắt đầu của nó.…
CP: ChuTô (ZhuSu)Warning ⚠️ 18+⚠️…
Description: Người đàn ông vung mạnh dao chặt đứt đầu con cá. Máu bắn lên tay, người nọ mới dời tầm mắt sang đám xăm trổ phía trước." Mua cá thì ở lại, không thì lượn! " Tác giả: callmehye_Nhân vật: Chủ sạp cá họ Trương cùng một kẻ thiếu đứng đắn tên TưThể loại: Xã hội đen, 18+® Một vài tình tiết có thể gây khó chịu với người đọc. Mọi thứ đều là tưởng tượng, vui lòng không áp dụng lên đời thực!…
Hogwarts chưa bao giờ lạnh lẽo đến thế với Draco , không phải vì gió, mà vì ánh nhìn của Giáo sư Harry Potter: nghiêm khắc, điềm tĩnh và như thú săn mồi.Là học sinh xuất sắc nhà Slytherin, Draco luôn tự hào với điểm số gần như hoàn hảo. Thế nhưng, Harry Potter dường như tìm được lỗi dù là nhỏ nhất trong mọi câu trả lời khéo léo, mọi bùa chú chính xác đến mức rập khuôn của em. Thầy luôn trừ điểm, lạnh lùng và thầy không bao giờ khen em.Vậy mà... em không thể ngừng nhìn theo thầy.Giữa những buổi học căng thẳng, những buổi gặp ở văn phòng giáo sư và những cái nhìn khó hiểu sau cặp kính, Draco dần nhận ra - có thứ gì đó trong ánh mắt ấy khiến em vừa sợ hãi, vừa không thể dứt ra được.Một trò chơi thầm lặng giữa lý trí và cảm xúc bắt đầu, và người thua... có thể sẽ là cả hai.…
Cô hấp tấp chạy....dọc bên phải con đường vắng.Đôi mắt mong chờ day dứt kiếm tìm bóng hình của anh.Đôi chân cô như bị điều khiển,cứ mải miết rảo bước.Từng làn gió biển mặn chát phả và trong miệng cô,lướt trên đôi môi khô khốc hé mở,Ji Hyo cứ thế điên cuồng lao tới phía trước,sợ hãi chính cảm xúc của cô.....Và những bước chân của cô dần chậm lại.Trên đôi môi nhoẻn lên nụ cười nhẹ nhõm và hạnh phúc.....nhưng không hiểu sao nước mắt cô lại rơi......Bóng hình quen thuộc của anh dựa vào cửa xe.Gary đút tay phải vào túi quần và ngửa mặt nhìn lên,một làn khói trắng phiêu lãng bay lên từ điếu thuốc trên môi.Ji Hyo thở nhẹ,cô bước dần tới,đôi môi mấp máy đắng cay:_Anh![........] " Thân tặng @melody1303 ! Cám ơn em đã ở bên au,động viên au trong suốt thời gian qua! Chúc em bước vào ngưỡng cửa mới của cuộc đời thật thành công nhé! Yêu em!!! (Chụt) "[X] KHI MANG TRUYỆN RA NGOÀI HOẶC ĐĂNG TẠI NƠI KHÁC XIN HÃY GHI ĐỦ NGUỒN TÁC GIẢ!> Tác giả:Thảo Sammy> Nguồn:Wattpad/thaosammy/Bên anh là định mệnh [monday couple] [longfic] [18+]> Trước khi mang truyện ra ngoài vui lòng nói trước với mình nha! ^^* Thân!…
"Mình đã chết rồi sao" - SoYeon thầm nghĩ - "Thì ra cái chết lại nhẹ nhàng đến vậy, không chút đau đớn" - vừa suy nghĩ cô lại nhớ đến nụ cười và sự nghiêm khắc của tiểu đội trưởng, nhưng lại có một hình bóng to lớn khác, rõ ràng hơn, chân thực hơn, cậu ta nở nụ cười chân thành với cô và nói -"Dù tớ không phải là tiểu đội trưởng, nhưng tớ sẽ bảo vệ cậu và mọi người đến cùng" - vừa dứt dòng suy nghĩ, cơn đau đầu như búa bổ kéo cô trở về với thực tại, mở mắt ra, cô vẫn còn sống. Trước mặt cô, tên rác rưởi YeongSoo kia đã ngã xuống từ bao giờ, từ phía sau có một bóng hình quen thuộc đang giương súng, bắn hắn từ sau lưng, không ai khác ngoài JangSoo, cậu vẫn còn SỐNG.Lưu ý là mình chỉ viết lại cái kết, nên ai chưa xem phim đọc sẽ không hiểu đâu nha :(((DANH SÁCH ARC CHO MỌI NGƯỜI TIỆN THEO DÕIChương 1-3: sau cuộc thanh trừngChương 4-11: loot đồ trong khu quân sựChương 12-: sự hồi sinh của tiểu đội trưởng…
Một kẻ cô độc với nỗi đau khổ thấu tâm canđôi mắt phẳng lặng màu xanh chẳng được phép dao động...Một người được vạn kẻ kính nể chồng chất lên sự giả dối đến tận cùng...Hắn-Một thân Hắc Ảnh khiến cho cả 5 làng kinh hãisức mạnh nhan sắc ai dám so...Cô-Thân mang danh là đệ tử chân truyền của một trong 2 nhẫn giả vô song uy trấn khắp 5 làng 6 hướngUchiha huyết mạch khiến cho vạn vật quy phụcHắn- đã tự tách mình khỏi luân hồi chúng sinh gặp thần thì giết gặp ma thì chém..."Otsutsuki! là cái thá gì! Nhãn thuật Sát Thần trong tay ta..kẻ nào muốn chết cứ lên" điệu cười nở trên môi ngườihôm nay lại có kẻ sắp chết••••••Ở đây mọi nhân vật đều thuộc về kishimoto-sama,nhưng ở thế giới này cuộc sống của họ,sinh mệnh của họ và hoả chí của họ do chúng tôi kiểm soát...…
✨ Nơi hai anh bé nhà ta tự tay bóc trần những tật xấu của nhau, không sót một chi tiết, cho thiên hạ được phen cười nghiêng ngả. Nhưng yên tâm đi, dìm nhau là phụ, đút cơm choá mới là chính và cũng không thiếu những khoảnh khắc ngọt đến sâu răng khiến con dân phải gào thét vì ghen tị đâu.💌 Fic ngọt lành như nắng ban mai, yêu thương đến từng câu chữ. Ngược thì gần như không, nếu có cũng chỉ là để tim bạn lỡ nhói một nhịp, rồi lại tan ra trong cái ôm của người kia.🔥 Vào đây mà xem, một màn bóc phốt siêu cấp đáng yêu, nơi mà từng lời cà khịa cũng có vị mật ong, và ánh mắt lườm nguýt cũng ẩn chứa cả trời thương nhớ.…
Chỉ muốn nói là cái fic này ngọt ngào tình cảm chữa lành đồ đó keo.Tác giả: Tiêu Liêu Chi Thực…
Male Reader x Bottom Simon Ghost RileyWarning: Ghost có bím :))) nghĩa là song tính đấy…
"Nếu cứ nhớ mãi về một người, thì sẽ có ngày gặp lại.Thế nên không cần phải nuối tiếc những điều đã qua, cũng đừng cưỡng cầu điều gì cả, tất cả những người đến rồi đi, đều có nơi chốn được định trước. Cứ đi tiếp, con đường phía trước còn dài, đêm xuống thì đã có đèn, người một lòng nhớ về nhau kiểu gì cũng có ngày gặp lại. Chỉ khi trong tim ta không còn thương nhớ, lúc đó sợi dây kết nối mới thật sự bị đứt."Cre: Tôi có một chén rượu, có thể xoa dịu hồng trần.Đối với tôi mà nói, vô tình gặp lại phải đợi mười phần duyên phận. Nhưng để chắc chắn có thể gặp nhau, chín phần vẫn dựa vào lòng người. ________Nhiều năm sau nhìn cô cháu gái suốt ngày dán mắt vào màn hình điện thoại, xuân cười e thẹn đông lại đỏ mắt, tôi hỏi "cháu có bạn trai rồi à?" Cô bé nói "không bà ạ, cháu chỉ đang dõi mắt theo một vì sao xa xôi". Lúc đó tôi sẽ nhớ các cậu của bây giờ.Trong những năm tháng này, ngoài Châu Kha Vũ và Trương Gia Nguyên, điều khiến tôi hoài niệm nhất là những người cùng tôi ngước mắt nhìn lên bầu trời. Họ biết lý do tôi cười, họ hiểu vì sao tôi rơi nước mắt. Dù chúng ta rất nhanh thôi sẽ chẳng còn liên lạc, nhưng "ngó sen dẫu đứt vẫn còn vương tơ". Tơ sen còn có thể dệt nên hồi ức. Các cậu có tin không, trong khoảnh khắc này, tôi trân quý từng phút giây ở bên các cậu.Tôi viết câu chuyện này để dành tặng những cô gái của tôi. Dù sau này vô tình hay hữu ý đọc được những dòng này, hy vọng tôi vẫn còn nhớ được chúng ta của bây giờ yêu họ biết bao nhiêu.…
Thì ra trên đời này không tồn tại tình bạn khác giới đơn thuần. Chỉ là một người vô tâm, người còn lại thì chẳng thốt nên lời.Bởi vậy vào năm tháng đó nếu thích ai thì cứ thổ lộ, có cũng được mà không có cũng chẳng sao. Miễn là đừng khiến bản thân cảm thấy nuối tiếc, nó sẽ day dứt ta suốt cả quãng đời còn lại###chỉ đọc khi ship bangpink!…
Lưu ý!Tình tiết không có thật không áp dụng vào đời sống…
Gió rít.Hơi thở nó đứt hẳn rồi.Ả gái điếm hết thời gào thét giữa đồng làng hoang hoải, cho nỗi buồn khổ của ả, của nó, của hai kẻ khao khát yêu lại chẳng được yêu.…