oneshot▪︎3rd december |chenji|
"park jisung, i like you."…
"park jisung, i like you."…
Chỉ là những tấm hình Cartoon và Disney được chuyển thể thành Anime thôi !Source: Mình làm fic này từ rất lâu rồi, mình lấy ảnh từ rất nhiều nguồn nhưng chủ yếu là Zerochan, Pinterest, Devianart và JoyCreation. Thế nên có thể có một số ảnh tác giả chưa cho phép mà mình tự tiện lấy nếu có vấn đề gì thì cứ nhắn và mình sẽ gỡ, còn nếu các bạn biết nguồn chính xác ở đâu thì mình sẽ thêm vào để tôn trọng tác giả ❤…
Beomgyu không thích mùa đông, không ưa tuyết, hoặc nói đúng hơn là đã từng thích, nhưng sau này, vì một số lý do mà nó đã thôi không còn háo hức mỗi khi đợt tuyết đầu mùa về.…
rốt cuộc thì, kim taehyung thích hay ghét kim jisoo?…
em thay đổi rồi.markyientuan✘kimjisoo…
em sẽ rất mệt mỏi, vì dù đến đâu cũng có người xấu mà.…
đừng từ bỏ ước mơ của bản thân.kimtaehyung✘jeonjiwoo…
đã đến lúc tôi phải tập quên em.bambam✘lalisa…
hóa ra, em đối với lee jungchan còn hơn cả một chữ 'thương'.leejungchan ✘ choiyewon…
lần đầu tiên sau một khoảng thời gian, hôm nay em lại nhớ về anh.minyoongi✘leejieun…
- Author: Diệc Tử Thao- Pairing: KrisTao- Rating: G- Disclaimer: Không ai thuộc về ai, viết theo mục đích phi lợi nhuận.- OST: Nắm Tay Anh Lần Cuối - Nguyễn Đình Vũ- Summary:“- Tử Thao, giáng sinh rồi, em có thấy lạnh không?- Tôi chẳng còn biết đến sự tồn tại của bản thân nữa.Chỉ vì một cái buông tay của cậu, cả hai lạc nhau mãi mãi.”Viết dựa trên một câu chuyện au đã từng đọc.Ayaoo~ KTs ta khuyên đừng nên đọc shot 2, để tránh tình trạng gạch đá thi nhau ném vào con au như ta ấy mà T^T…
you're my tear. you're my fear.…
20.11.2002 - 20.11.2017món quà nhỏ gửi tặng đến cô gái xinh đẹp tháng 11.bambam✘lalisa…
luân đôn, những chiều mưa.luân đôn, một ngày nắng.…
người anh thích trước đây là cô ấy, nhưng hiện tại lại chính là em. kimyugyeom✘parkchaeyoung…
Một bài ca buồn của tất cả chúng ta…
far away, long ago, glowing dims as an ember.…
Nhiều khi yêu một người là phải học cách rời xa... đau nhưng chẳng thể làm được gì…
Nhiều khi yêu một người là phải học cách rời xa... đau nhưng cũng không thể làm được gì.…