Cô và cậu cùng nhau băng mình vào một cuộc hành trình ko có hồi kết liệu họ có thực hiện đc ước mơ hay số phận nghiệt ngã sẽ đánh ngục họ ???Cùng nhau đọc truyện để tìm ra câu trả lời nào…
Con bé trẻ trâu vô duyên vô cớ ôm được cái đùi vàng và bắt đầu hành trình trẻ trâu hoá daddy của mình.Dilly - con nhà bình thường, ngoại hình nổi bật, trẻ trâu đua đòi.Jason - vẻ ngoài đạo mạo, suy nghĩ bằng nửa thân dưới, bằng chứng cho câu nói "đàn ông chỉ là những đứa trẻ to xác" ngầm.…
****tác phẩm đầu tay ạ, lối viết truyện của mình vẫn còn non tay nên mong moii người có thể góp ý để mình có thêm kinh nghiệm hơn áangôn, 1×1, thanh xuân vườn trường, goodboy, goodgirl…
Đây là một câu chuyện có thật được mình sáng tác lại. Bởi câu chuyện ấy mang lại nỗi đau vương vấn trong lòng của những người có tâm trạng buồn vì tình cảm như mình. Là một sadgirl :))…
Câu chuyện tình yêu học đường giữa thiếu gia Nhất Dương và cô nàng học bá Thuỷ Linh. Địa vị hay học lực khác nhau nhưng họ lại va vào nhau vì vậy hãy đợi xem trò mèo vờn chuột này tới đâu…
Ông hội đồng thương em bao nhiêu thì vợ ông lại ghanh ghét em bấy nhiêu... Nhưng mà cũng phải chịu thôi, ông hội đồng mua em về để cưa mang còn hơn là bị chính cha ruột bán qua vô lầu xanh. Nuôi vài năm rồi làm gái ở đấy...…
" Mày có tí tuổi mà xen vào chuyện tao à!"- Đm, chị ta định đánh tôi thật à???? Không có trong kế hoạch, bậy bậy!!!!!!!Tôi nhắm mắt không biết làm gì hơn, chờ cái bạt tai giáng xuống, rồi nhan sắc so beautiful của Lê Ngọc Phương Nhi sẽ đi về đâu???..... Ô? Cái bạt tai đâu?Mở mắt ra tôi thấy anh đẹp trai cao to- Vũ Hoàng Bảo Long đã cầm tay con đàn bà đó hất xuống rồi...Ahahhahaha dừa, có anh Long đây tôi đéo sợ bố con thằng nào!!!Anh Bảo Long là bạn thân anh trai tôi, chơi với chúng tôi khi còn nhỏ xíu và cách tôi 5 tuổi. Tôi mới nhớ ra:" Ủa? Anh về khi nào dạ?" - Tôi tròn mắt hỏi." Mới về hồi sáng, có mua quà em đó!" - Anh tôi cười dịu dàng.Đù! Ngon! Có quà thì mình về nhà nhận thôi!…
Truyện kể về cuộc đời của một cô gái vô danhThể loại : tragedy , cuộc sống , rather horrorDạo này cứ thích bi kịchTa tự viết tự đọc tự sống trong trí tưởng tượng của ta…