Truyen8U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen8U.Net. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
1,426 Truyện
[Jay Enhypen] Yêu Không Ngưng R18

[Jay Enhypen] Yêu Không Ngưng R18

116 6 2

Jay thiếu từ nhỏ đến lớn chưa biết thiếu thốn là gì , vì vậy hắn chỉ biết ngửa mặt lên trời mà hưởng thụ . Với sự hậu thuẫn từ gia đình từ trước hắn như hổ mọc thêm cánh không sợ trời không sợ đất nắm giữ trong tay bao nhiêu chuyện phi pháp và cầm đầu biết bao nhiêu băng đảng khét tiếng .Mùi khói thuốc nồng nặc đầy phòng , trên bàn là những lý rượu vang đỏ đang được nhâm nhi . Hắn rít nhẹ một hơi để những làn khói trắng như có như không pha loãng vào bầu không khí căng thẳng ."- Cô cũng gan đó cô tưởng cắt đi mái tóc dài tôi hằng đêm nhớ đến đó là tôi không nhận ra cô sao ." Jay ngữa cổ ra sau cười khẩy vài tiếng . Eunjin đã ba ngày không được ăn hay uống một giọt nước nào cả cổ họng khô khốc nói không thành lời tay nắm lấy vạt quần tây của hắn mà cầu xin ."- Jay tôi...t..tôi không biết. "Đôi giày da bóng loáng đó nhẹ hất cằm em lên để nhìn rõ vào mặt hắn , đôi bàn tay vén những lọn tóc xả lòa xòa của em sang hai bên để nói rõ cho em nghe từng chữ "- Tôi không ngờ gan em to như vậy ... ĐƯỢC vậy thì đừng trách tôi không nương tay . " sau chữ " ĐƯỢC" phát ra từ miệng hắn một cách giận dữ . hắn kéo tay em đứng dậy ôm chặt vào lòng hắn . em không còn sức phản kháng cứ mặc hắn làm gì mình cũng không màng đến . Hắn bế xốc em lên không quên quay lại ra lệnh cho đám thuộc hạ ."- Cứ để cô ta cho tao ."____________________________________Thể Loại : Fanfic , H , R18 , Ngược ...Nhân Vật Chính : Jay × Eunjin (Engene)Các bạn có hóng truyện hem?…

Sa điêu pháo hôi hắn quá moi-Trần Ngũ Dã

Sa điêu pháo hôi hắn quá moi-Trần Ngũ Dã

44 0 3

Thư Vưu xuyên thành thư trung tham tài dối trá, ích kỷ pháo hôi chịu. Nguyên chủ vì tiền cùng vai chính công ở bên nhau, vai chính công nghèo túng khi lại vứt bỏ đối phương, cuối cùng lưu lạc dị quốc tha hương, ch·ết đặc biệt thảm.Xuyên qua tới đương trường, Thư Vưu kéo rương hành lý, đối diện giữ lại hắn vai chính công tùy ý chửi rủa: "Ngươi cho rằng ngươi vẫn là Lận gia cái kia đại thiếu gia sao! Không! Ngươi hiện tại chính là cái quỷ nghèo!"Phía sau vai chính công ánh mắt tối tăm, nắm tay nắm chặt."...... Cho nên hai ta muốn tỉnh điểm quá! Ta đây liền đem không cần phải đồ vật toàn bán!"Lận Minh Húc:???Đời trước ngoại hiệu keo kiệt Long tộc Thư Vưu, đối với nguyên chủ xa xỉ cực độ hàng hiệu bao, đại bài trang phục, cara nhẫn kim cương, lộ ra vô cùng đau đớn phê phán tầm mắt."Này đó, này đó, này đó...... Toàn bán!"Chỉ có tiền có thể cho ta lớn nhất cảm giác an toàn! Hắn chỉ cần tiền!Chờ đến vai chính công gặp vai chính chịu, chủ động đề chia tay, hắn liền có thể mang theo tiền tiếp tục vui sướng làm độc thân thần giữ của!Nhưng mà, Thư Vưu không biết chính là, Lận Minh Húc trọng sinh.Thiên lãnh khi, Lận Minh Húc thản ngôn không có tiền giao máy sưởi phí, chờ hắn chịu không nổi chính mình rời đi.Thư Vưu đại hỉ: Máy sưởi phí như vậy quý giao cái gì giao! Hai ta nằm cùng nhau, nhiều cái hai giường chăn!Thiên nhiệt, vai ác tìm tới môn âm dương quái khí. Lận Minh Húc thần sắc lạnh băng, muốn nhìn hắn không từ mà biệt.Thư Vưu trực tiếp xốc bàn: Tiêu phí chủ nghĩa bẫy rập ngươi hiểu hay không! Thấp kém! Ngư…

Anhcray x Koharu: Nocturne (Pokémon)

Anhcray x Koharu: Nocturne (Pokémon)

22 3 3

Mười tuổi - đó là thời khắc khởi đầu cho mọi chuyến đi. Ở Paldea, Koharu Tsubame rời quê nhà với khát vọng vươn đến ngôi vị Pokémon Champion. Cô mạnh mẽ, kiêu hãnh, mang theo niềm tin rằng chỉ có thực lực và sự quyết tâm mới đủ để mở ra con đường phía trước. Cùng lúc ấy, tại vùng Galar xa xôi, Hoshikawa Anhcray cũng bắt đầu hành trình riêng với ước mơ chinh phục đỉnh cao, mang trong mình sự nhiệt thành và niềm tin giản đơn rằng mọi cố gắng đều sẽ được đền đáp.Hai con đường tưởng chừng chẳng bao giờ giao nhau. Nhưng định mệnh lại không đơn giản như thế. Từ Kanto đến Johto, từ Hoenn đến Sinnoh, từ Kalos đến Alola... bất kể Koharu đặt chân tới đâu, ở đó, bằng một cách nào đó, Anhcray cũng xuất hiện. Một thị trấn nhỏ ven đường, một khu rừng rậm âm u, một đấu trường náo nhiệt - không nơi nào có thể ngăn được những lần chạm mặt tưởng như ngẫu nhiên ấy.Với Koharu, sự lặp lại đó chỉ đem đến sự khó chịu. Trong đôi mắt cô, Anhcray luôn chỉ là một kẻ cản đường, một sự phiền phức vô nghĩa. Ánh nhìn cô dành cho cậu lạnh lẽo, đôi khi còn thoáng chút khinh bỉ, như thể đang tự hỏi vì sao định mệnh cứ phải bày ra trò đùa này hết lần này đến lần khác. Thế nhưng, Anhcray không vì thế mà lùi bước. Cậu ta vẫn luôn mỉm cười, vẫn kiên nhẫn, và bằng cách nào đó, vẫn để lại dấu ấn trong từng cuộc gặp gỡ ngắn ngủi.Thời gian trôi đi, hành trình vẫn tiếp tục, và ước mơ vẫn còn ở phía trước. Thế nhưng, ở giữa những cuộc phiêu lưu, những chiến thắng và thất bại, một khúc nhạc khác dường như cũng đang…

Ghét Mà Thương

Ghét Mà Thương

219 10 12

"Từ cú trừ điểm đầu tiên, bắt đầu một câu chuyện không ai muốn kết thúc."Sáng thứ Hai đầu thu, nắng vàng rải nhẹ trên con đường dẫn đến cổng trường THPT TH.Mạc Đăng Khoa - lớp phó lao động lớp 11B, thành viên CLB STEM, cậu ấm con nhà phi công - đang hớt hải phi xe điện tới trường trong trạng thái "nước sôi lửa bỏng" vì sắp muộn.Tóc rối, sơ mi xộc xệch, và trên chân... là đôi dép tổ ong huyền thoại của bố.Chưa kịp thở, Khoa đã bị chặn lại bởi cờ đỏ trực cổng.Người ghi biên bản, tay cầm sổ trừ điểm với nét chữ nghiêng nghiêng đẹp như in, là Đỗ Phương Thảo - lớp 11K, học bá đội tuyển Lịch sử, á khoa đầu vào, con gái của cô giáo dạy Văn, và cũng là người nghiêm khắc đến mức không ai dám đùa."Đi học bằng dép tổ ong, trừ điểm!" - giọng nhỏ vang lên rõ ràng, không run, không thương tiếc.Khoa trố mắt nhìn bảng tên: Đỗ. Phương. Thảo.Từ giây phút ấy, cậu bắt đầu khắc sâu cái tên ấy vào trí nhớ - không phải vì sợ bị phạt, mà vì muốn đòi lại công bằng... cho đôi dép tổ ong.Thế là, từ một cú trừ điểm" oan uổng", một mối quan hệ "oan gia ngõ hẹp" ra đời.Cô học bá nghiêm túc và cậu lớp phó cà lơ phất phơ liên tục đối đầu trong mọi hoàn cảnh - từ trực nhật, lao động, đến hoạt động câu lạc bộ.Nhưng giữa những lần đấu khẩu, những ánh nhìn lén qua bàn học, và cả những trận cãi vã tưởng chừng vô nghĩa, một điều gì đó nhẹ nhàng, khó gọi tên bắt đầu lớn dần lên trong tim cả hai.Giữa hương rêu gỗ sồi thoang thoảng nơi áo sơ mi của cậu và mùi thảo mộc mát lành quanh cô bé.…

[ĐN Tokyo Revengers] Gơ phố đến từ Đông Nam Á

[ĐN Tokyo Revengers] Gơ phố đến từ Đông Nam Á

84 8 3

⚠Warning : OOC. Nhân vật thuộc về tác giả Wakui Ken nhưng ở đây số phận họ do tôi quyết định-Truyện: [ĐN Tokyo Revengers] Gơ phố đến từ Đông Nam Á-Tác giả: Hoàng tử của nàng bạch tuyết bị dính lời nguyền daden------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------ Nó- một baocon từ Việt Nam ẩn mình dưới cặp kính dày cộp lúc nào cũng giải quyết mọi thứ bằng lời nói hoặc tri thức và hắn- một bất lương khét tiếng luôn giải quyết mọi thứ bằng bạo lực dường như chẳng liên quan nhưng lại là những mảnh ghép cho bức tranh cuộc tình thanh xuân vườn trường hoàn hảo.…

Ta ở dị thế mở tiệm cơm

Ta ở dị thế mở tiệm cơm

1,023 5 145

Hán Việt: Ngã tại dị thế khai phạn quánTác giả: Yên Hỏa Nhân GiaChương Bắc Đình một sớm xuyên qua, thành dị thế giới trùng tên trùng họ, tay trói gà không chặt thi rớt tú tài.Ký ức thức tỉnh, hắn mới biết được nguyên chủ là bị tức ch·ết.Không lâu trước đây, nguyên chủ lẻ loi một mình mang theo hôn thư ngàn dặm về quê đón dâu, cha vợ gia xem hắn nghèo túng, đem cô nương đổi thành đã qua thế lúc đầu phu nhân lưu lại, không được sủng ái song nhi.Thành thân đêm đó, nguyên chủ xốc lên khăn voan nhìn đến là cái nam tử, một hơi không đi lên trực tiếp đi.Chương Bắc Đình nhìn về phía bạch một khuôn mặt cho hắn bưng trà đổ nước nam tử, thầm thở dài khẩu khí.Nhớ không lầm nói, cha vợ gia là mở tửu lầu.Vừa lúc, xuyên qua trước hắn đó là quốc nội đỉnh cấp đầu bếp.Bao nhiêu năm sau, nguyên bản chỉ nghĩ tranh một hơi Chương Bắc Đình, không cẩn thận khai ra danh dương đại giang nam bắc mỹ thực một cái phố.…