"Hạ!"Tôi vội chạy đến bên Hạ khi thoáng chốc thấy bóng dáng em trên sân trường."Nhật gọi tớ có chuyện gì hả?""Hạ đi ăn kem không? Tui bao!" Tôi cười toe, tay vỗ vỗ vào túi quần.Hạ cũng cười mỉm đáp lại: "Đi chứ!"_________Lưu ý: Truyện chỉ có một chương. Câu chuyện ngắn này được mình viết ngẫu hứng, không dựa theo một cốt truyện hoàn chỉnh nào cả, là mình nghĩ gì viết nấy nên có phần cụt ngủn, bản thân mình cũng không giỏi viết văn nên mong mọi người khi đọc hãy đọc với tâm thế thoải mái bao dung nhé ạ. Cảm ơn mọi người nhiều vì đã đọc, mình có nhận góp ý.…
Yong là du học sinh... Nơi Yong ở và học tập bây giờ là một nơi xa với Việt Nam, là một du học sinh mà ai cũng gắn cho những cái mắc như: parttime, là not-good-at-studying, là con nhà điều kiện... này nọ....Yong kể về những trải nghiệm chưa từng có, những gì Yong trải qua mà được xem là quá đáng đối với một cô nhóc 18 tuổi..Yong bây giờ 20- sẽ kể về Yong từ khi 18 tuổi đến bây giờ và sau nữa…
Anh trai tôi vào giờ tự học bỏ tôi lại một mình trong thư viện mà biện bạch rằng "anh cần phải đi tìm một người bạn gấp" thế là anh đi biệt tích hơn 1 tiếng đồng hồ. Khu vực tôi chọn rất ít người qua lại vì tôi ghét chốn ồn ào, tiếng bước chân lại gần chỗ tôi vang vọng, một cậu chàng với mái tóc màu nâu hạt dẻ cùng đôi đồng tử xám khối hút hồn nhẹ nhàng chào hỏi.- Xin chào tôi là Cedric Diggory huynh trưởng Hufflepuff năm 5, hiện ở ngoài kia có khá nhiều người, không còn chỗ cho tôi ngồi nên tôi có thể ở ở đây được chứ?-cậu chàng chẳng hề ấp úng hỏi.- Nếu anh muốn.-tôi ngước mặt lên và cũng chẳng chằn chừ trả lời.-...Bỗng vẻ tự nhiên lúc nãy vụt biến đi, anh ta đứng im bất động như tảng đá giọng hơi run run nói.- A! T...tôi đã quên mang theo sách mất rồi nên tôi quay lại lấ-- Đang ở trong tay anh.-tôi cắt ngang anh ta rồi nói một cách ngắn gọn.-...Anh ta để chiếc cặp táp và mấy quyển sách dày lên bàn rồi ngồi đối diện với tôi nhưng chẳng thèm nhìn mặt tôi một lần. Chắc do lúc nãy tôi đã nói chuyên quá lạnh nhạt rồi chăng?-Khi nãy đã thất lễ, huynh trưởng. Tôi là Anastasia De Alarie năm 2 nhà Slyntherin. Lần đầu gặp mặt. - Lần đầu gặp sao?-anh thì thầm.- Sao? Anh nói gì tôi không nghe rõ.-tôi bình thản đáp.- Không, không có gì. Tôi chỉ ngạc nhiên vì xuất thân của em. Thật vinh hạnh cho tôi khi được làm quen.Nói rồi ai cũng tự làm việc của mình trong cái không khí ngượng ngập nọ. Như chẳng có ai để ý rằng cậu thiếu niên ấy đang thầm thì trong lòng một sự thật chua chát "Cô ấy đã quên mình thực rồi..."…
"Em muốn cùng anh ăn tart trứng không?" - Chính Vũ mỉm cười hỏi Lưu Phương.---"Anh có thể cùng em đi xem phim không? Sau đó mình sẽ đi mua bánh nhé!" - Doãn My ngước đầu nhìn Chính Vũ dịu dàng.---"Cậu có thể cho tôi cuối tuần này của cậu được không? Tôi muốn cùng cậu đi chơi." - Văn Phong ngại ngùng hỏi Lưu Phương.---"Hãy chơi bóng rổ với tôi đêm nay, tôi nhớ cậu!" - giọng Châu Tâm rập rè qua điện thoại. --- Ai cũng đã xác định tình cảm của mình. Chỉ duy mỗi Lưu Phương vẫn cứ ơ thờ mãi...…