[ WattAcstion ]•TUYỂN MEMBERS•
~안녕 모두~☘️Chúng tớ là WattAcstion !! Cảm ơn mọi người đã ghé thăm Team của chúng tớ ...☘️ ...Các Readers Xa Lạ và Thân Quen Hãy Vào Đọc Thử Đi Nà...💕 💕 💕 💕 💕 💕 💕 💕#WonShi ( Boss )Han WonShi…
~안녕 모두~☘️Chúng tớ là WattAcstion !! Cảm ơn mọi người đã ghé thăm Team của chúng tớ ...☘️ ...Các Readers Xa Lạ và Thân Quen Hãy Vào Đọc Thử Đi Nà...💕 💕 💕 💕 💕 💕 💕 💕#WonShi ( Boss )Han WonShi…
Miên vũ tĩnh dạ tương tư.Hàn môn vô danh lập mệnh.Bĩ ngạn vạn dặm hồng xuyên.Đoạn kiều Nại Hà nhất mộngNhư hoa không phải hoa. Là sương không phải sương. Ngộ nhật mang khai. Hồn tan cực Hà Hoa là một cái cà tưng cô nương. Thất tình trong lúc bất ngờ chết đi sau phát hiện bản thân tiền kiếp cùng rất nhiều kiếp trước kí ức ùn ùn trở lại tồn lại trong óc một góc. Giống một cái ếch con vô tình bị bắt khỏi giếng nhìn thấy một cái tân thế giới. Sau phát hiện bản thân không phải là con ếch. Mà là một cái cao cao tại thượng thần đang ở lịch kiếp....Sống lại sau trải qua một cuộc sống mới muôn màu muôn vẽ. Hà hoa tỏ vẽ... thất tình cái gì sớm không lại tồn tại, không sứt mẻ đến cô.- Con mẹ nó cuộc sống còn có nhiều thứ để lo !!!có được không!!!!…
Bỉ ngạn hoaMột ngàn năm hoa nở...Một ngàn năm hoa tàn...Hoa diệp vĩnh bất tương kiến.Tinh bất vi nhân quả, duyên chú định sinh tử.~0~Ngây ngốc hơn ngàn năm bên bờ Vong Xuyên, đợi người đời đời kiếp kiếp, dù biết là không thể nhưng vẫn cố chấp. Ngàn năm sau nhìn lại, thì ra người chỉ còn là hình bóng nhạt nhòa trong quá khứ mà thôi.....Đường qua sông tam đồ, một dòng bỉ ngạn trôiMáu nhòe tay áo, đỏ như son vẽ.Tựa như trái tim thiếp vì chàng nhỏ máu,Giot lệ tình, mạnh bà canh, cuốn trôi lòng ngườiNgười tiều tụy, bưng lên chén canh mạnh bà đắng chát,Xóa sạch duyên kiếp, lại chẳng thể dứt được nghiệt duyên ngàn đờiChát thay, phận hồng nhan đơn bạcThất tình chưa hết, lòng phàm nhớ nhung.Đắng như mạnh bà canh, há phải lòng người? Thiếp vốn hữu ý, cớ sao chàng lại vô tình đoạn kiếp?Vứt cả lớp vỏ thần tiên, rớt xuống thiên nhai?Bỉ ngạn hoa, đỏ thắm một kiếp người?Người có tình, há phải bi ai?- Du Đãng Nhàn Văn -Đồng đạo viết tặng, ôi tim ta 😻😻…
sưu tập thơ ca các thể loại…
"Con người tạo ra thứ đáng sợ... rồi một ngày chính họ phải đối mặt với thứ mà mình đã tạo ra."Năm 1941, trong bóng tối của chiến tranh, một dự án bí mật của Đức Quốc Xã ra đời với tham vọng vượt qua giới hạn của nhân loại.Sau vô số thí nghiệm thất bại, một cá thể duy nhất được tạo ra.Subjekt E.V.A - 018 "Übermensch".Một con người được sinh ra từ khoa học, mang trong mình bộ gen đặc biệt, trí tuệ vượt trội và một sự sống khác biệt với những kẻ bình thường.Nhưng khi chiến tranh kết thúc, mọi dấu vết về dự án ấy bị chôn vùi. Cái tên E.V.A-018 biến mất khỏi lịch sử, chỉ còn tồn tại trong những hồ sơ tuyệt mật không ai có thể chạm tới.Nhiều thập kỷ sau, một người phụ nữ bí ẩn xuất hiện trong thế giới ngầm.Eveline Nachtwald.Đối với thế giới, cô là kẻ đứng sau những đế chế tội phạm xuyên quốc gia, là bộ não khiến vô số tổ chức phải khiếp sợ.Nhưng không ai biết rằng, phía sau quyền lực và sự lạnh lùng ấy là một sinh mệnh đã tồn tại suốt nhiều thập kỷ, luôn tìm kiếm câu trả lời cho chính sự tồn tại của mình.Cho đến khi cô gặp Thẩm Tịch Nghiên - một nữ bác sĩ trẻ tuổi mang trong mình niềm tin rằng mọi sinh mạng đều xứng đáng được cứu chữa.Một người đã đánh mất niềm tin vào con người.Một người vẫn luôn tin vào bản chất tốt đẹp của con người.Khi hai thế giới tưởng như không thể giao nhau va chạm, liệu Thẩm Tịch Nghiên có thể thay đổi "siêu nhân" được tạo ra từ tham vọng của nhân loại...Hay chính cô cũng sẽ bị cuốn vào bóng tối mà Eveline đã tồn tại suốt 85 năm?…
"Bình yên không phải là một nơi chốn, mà là người mình lựa chọn để ở bên." Nhược Vy dùng cả tuổi trẻ để nghiên cứu cách cứu lấy sinh mạng của người khác. Còn Nghiêm Dương dùng cả cuộc đời để bảo vệ người con gái anh yêu.Bọn họ đều là những đứa trẻ mất mẹ và gia đình, bởi đã từng mất đi ánh sáng của đời mình, nên càng hiểu thế nào là trân trọng một người.Trước khi bước vào nhiệm vụ sinh tử, anh ấy nói: 'Đợi anh trở về, chúng ta kết hôn nhé.' Không ai biết rằng, lời hứa ấy lại trở thành lời hứa khiến họ chờ đợi nhau suốt những năm tháng tuổi trẻ.…
Yoon Seo Ah, một bác sĩ khoa cấp cứu luôn sống lý trí sau những đổ vỡ trong quá khứ, chưa từng nghĩ mình sẽ rung động trước Kang Min Joon - vị đại úy quân đội lạnh lùng, ít nói và luôn xuất hiện rồi biến mất như một cơn gió.Một người cứu chữa sinh mạng trong bệnh viện, một người bảo vệ bình yên ở những nơi không ai nhìn thấy. Họ gặp nhau vào thời điểm đẹp nhất của tuổi trẻ, giữa những mùa hoa anh đào rực rỡ và những tin nhắn kéo dài suốt đêm.Nhưng tình yêu của họ không chỉ có những cái nắm tay và lời hứa ngọt ngào. Giữa khoảng cách, bí mật nghề nghiệp, những hiểu lầm và lựa chọn khó khăn, liệu hai trái tim có thể tìm thấy nhau khi tín hiệu kết nối liên tục bị ngắt quãng?…
Tiết trời tháng 10 lạnh lẽo và âm u, trên con đường tấp nập, mọi người đều tìm về tổ ấm của mình. Trở về nhà, không còn những tiếng cười của hạnh phúc, chỉ còn lại sự trống vắng và những kỉ niệm.Lần đầu gặp nhau không phải nơi lãng mạn. Biết nhau cũng không phải qua cách ngọt ngào. Tất cả chỉ là cạm bẫy.Anh với cô nên duyên gặp nhau nhưng số phận lại kéo hai người xa nhau. Mất sự tin tưởng, tình cảm dần mờ nhạt........................Lần đầu viết truyện có gì sai sót xin mọi người góp ý. Chân thành cảm ơn!- SUPER6GIRL -…
Healer - Một người thần bí, làm một công việc đặc biệt. Chỉ cần có tiền trừ giết người ra, không gì anh không làm.Seo Jung Soo - Một con người cô đơn, thích một mình và có ước mơ kì lạ: Mua một hòn đảo không một ai biết đến.Park Bung Soo - Yếu đuối, hay lo sợ,... Là người tập trung đầy đủ điều kiện không nên xuất hiện trong công việc nhà báo.Aillen - Kẻ chạy đêm. Ngoài điều đó ra, không ai biết gì về người nọ.…
Tôi lọ mọ trong góc tủ của phòng mình, đây là nơi chôn giấu trăm triệu bí mật của tôi từ thời còn chưa biết gì về đời tới lúc trải qua bao nốt thăng trầm của cuộc sống.Bên trong không có gì ngoài bụi, khiến tôi phải lết tấm thân ra ngoài mà ho sặc sụa, đã bao lâu kể từ ngày cuối tôi đụng vào nó rồi nhỉ?Tôi không nhớ rõ chuyện ấy lắm, chỉ nhớ thời điểm gần nhất tôi đụng vào nơi đó là năm cuối cấp ba. Ngày tháng thì không rõ, nhưng lí do tôi bỏ mặc góc nhỏ ấy thì vẫn nhớ như in trong đầu.Quyển sổ nhật kí thời ấy của tôi vẫn còn trong đó. Nó chi chít chữ viết, nhưng tôi không nhớ gì về nội dung bên trong cả. Kí ức ấy bay biến đi từ khi tôi lặn lội vào đời rồi. Một lần nữa trở lại, tôi cổ vũ mình bò vào nơi vừa tối vừa bụi ấy để lấy một thứ quan trọng. Tôi đánh số trên mỗi hộp giấy để tiện lấy ra lấy vào, hình như thứ quan trọng ấy ở thùng số tám. Sau một hồi chật vật với đống đồ bên trong thì tôi cũng đã an toàn ra ngoài. Bên trên thùng giấy được dán một miếng dán số tám đè lên lớp băng dính trong bám đầy bụi.Tôi nhanh tay mở ra, mong chờ thứ quan trọng ấy xuất hiện. Nhưng thứ đập vào mắt tôi sau khi thành công mở thùng giấy là một quyển sổ giày cộp với vẻ ngoài xinh xắn đã bám bụi gần hết. Bên góc phải tấm bìa mà tôi cho là xinh xắn xuất hiện một dòng chữ nhỏ, cuối câu còn có một hình trái tim được viết bằng mực đen."Đinh Trần Đăng Khôi và Vũ Hoà Minh Chi ♡"____________________23/08/2023Bìa : internet, des by Dương Hoạ Hi Linh…
- Hãy sống như người nhật!!! - Sinh mạng có giá trị không phải vì nó hữu ích, mà chính sự tồn tại của nó vốn đã mang giá trị rồi!!!…