Park Dohyeon thật sự không hiểu nổi hỗ trợ của mình... Sao em ta cứ luôn nghĩ lời khen của anh là đang trêu chọc em ta vậy!?Shhh! Park Dohyeon muốn chửi thề mà....Nhưng mà hình như Park Dohyeon quên rồi... em ấy đâu còn là hỗ trợ của anh nữa...…
lee sanghyeok là thằng quỷ nhỏ của trường, người gì mà nghịch như điên, cãi từ thầy cô đến giám thị, cả trường nghe đến tên nó là muốn né cho bằng được.mỗi tội, đụng tới lớp trưởng jeong thì lại cụp đuôi, im re chỉ biết "dạ, em sai rồi anh ơi".thằng này nó ghét cả thế giới mà không hiểu kiểu gì lại có thể dính như sam với cái ông mặt lạnh kia. ai chửi thì chửi, ai mắng thì mắng, miễn jihoon còn cười, sanghyeok còn ở đó mà gân cổ cãi "ờ tao sai đấy, sao nào?"mà chỉ cần anh nhíu mày là nó cụp mắt, nhỏ giọng: "em hết tức rồi, bạn ôm em đi".…
Thời gian chẳng ngừng lại vì ai, thế giới vẫn sẽ thay đổi, xóa nhòa đi những ký ức ta từng cho là mãi mãi. Đây là một tương lai Lee Minhyung sớm nhận ra thời điểm để nói lời từ biệt.✍️🏻 Written by me. Tất cả chỉ là ảo giác, xin đừng áp vào tình huống thực tế. Không suy luận tiền căn hậu quả sâu xa gì hơn ngoài những thứ được viết trong fic. Xin cảm ơn.Chưa biết có bao nhiêu phần, viết để giải tỏa cảm xúc hiện tại.…
Cái LCK này đồn rằng tập hợp đám người tình cũ của Park Jaehyuk là gần như đủ lập ra hai team LoL để chúng nó tự solo BO5 tới sáng được luôn ấy chứ"----------Textfic, mentioned kha khá rareship, OOC cực nặng nếu không chịu được thì clickback…
Khi ánh đèn sân khấu tắt, Choi Hyeonjun và Moon Hyeonjun không còn là Doran và Oner của T1 nữa. Họ chỉ là hai con người bình thường: bạn bè, đồng đội, hai tâm hồn hiểu rõ sự mệt mỏi của nhau hơn bất kỳ ai.Trong bầu không khí căng thẳng của phòng tập, từng cái chạm tay, từng lời an ủi giản đơn lại hóa thành ngọn lửa, đẩy mối quan hệ ấy vượt qua ranh giới mong manh của tình đồng đội.Đây là câu chuyện về Onran - không phải ánh hào quang trên sân đấu, mà là những khoảnh khắc chữa lành và yếu mềm nhất trong tâm hồn của hai tuyển thủ hàng đầu LCK.Motip: Real-life, Hiện đại, Esport, Tình cảm…
Minhyung có một trang viên rộng lớn, nơi đó có hàng cây mùa xuân, tán lá xanh mùa hạ, hương thơm ngọt mùa thu, thảm tuyết trắng dày mùa đông. Minhyung ở nơi này từ lúc mặt trời mọc, giữa trưa, cho đến lúc chiều tà, chưa từng bước chân ra ngoài.Cả một trời thiên nhiên chỉ có một chủ nhân, là nơi cất giữ bí mật lớn nhất- chiếc hộp Pandora Minhyung đã chôn thật sâu tại nơi nào đó trong rừng.Minhyung đã chôn thứ quý báu nhất của mình.Và từ đó, tuyết ngừng tan.***Minseok mất tích.Không ai biết cậu nơi đâu, không một dấu hiệu, tựa như một làn khói, xuất hiện rồi biến mất không tàn ảnh.Kim Hyukkyu đã tìm cậu rất lâu, tìm đến mỏi mệt, nhưng không có kết quả.Lee Sanghyeok cũng nhìn chăm chăm lên bảng thông báo mất tích ở trước sở cảnh sát, nhìn cái tên đứa em của mình xuất hiện, rồi nằm đó yên vị mục rữa theo thời gian.Cũng không biết bao lâu nữa.Ai cũng đã có câu trả lời, tự hiểu rằng, đứa trẻ đó, có thể đã chẳng còn trên đời này..Minhyung không mở chiếc hộp Pandora mà mình cất công tìm thấy, anh chỉ nhẹ nhàng ôm đoá hoa đỏ thẫm vào ngực, từ từ chìm vào trong tuyết.Cuối cùng anh cũng có thể mỉm cười mãn nguyện.***Guria-Nhà văn to to trong biệt thự nho nhỏ trên ngọn núi to toVàHoa đỏ nhỏ nhỏ chứa đựng một tâm hồn to to cùng một tình yêu không hề nhỏ.Occ, hư cấu.17/4/2025.…
⚠️Warning: - Soulmate!AU- OOC (Out of character)!!!!!- Thêm một lần nữa, đừng bao giờ tin summary của mình!!!- Thật ra đây là một câu chuyện về "oan gia ngõ hẹp".Summary: Biển người mênh mông nhưng chỉ có duy nhất một người dành cho bạn. Xác suất để tìm thấy tri kỷ của mình trong tám tỷ người là quá nhỏ. Nhưng Moon Hyeonjoon và Choi Wooje, lại tình cờ tìm thấy nhau."Wooje, anh vốn không tin vào định mệnh""...""Đó là trước khi gặp em. Mà dù không phải định mệnh cũng chẳng sao. Anh sẽ tự mình tạo ra định mệnh, cho em và anh"…
Sẽ ra sao nếu 'Cỗ máy farm lính' khét tiếng LCK bỗng một ngày biến thành một chú mèo nhỏ? Jeong Jihoon thức dậy với đôi tai và chiếc đuôi mềm mại, đảo lộn hoàn toàn cuộc sống tại nhà chung Gen.G. Đứng trước 'biến cố' đáng yêu này, dàn hào thủ Park Jaehyuk, Kim Giin, Kim Geonbu và Yoo Minkyu bỗng chốc trở thành những 'con sen' bất đắc dĩ. Họ vừa phải dốc sức tìm cách hóa giải lời nguyền, vừa phải lập hàng rào bảo vệ nghiêm ngặt để che giấu 'bí mật quốc gia' này khỏi sự dòm ngó của các đối thủ bên ngoài.…
: Oner, dù được cả thế giới biết đến như một tuyển thủ chuyên nghiệp, kỳ thực lại là một tiểu Bạch Hổ rời núi, theo chị xuống Seoul với sự ngơ ngác của một sinh linh chưa từng biết đến phố thị. Vẫn giữ đôi mắt trong veo và dáng vẻ rụt rè, cậu giấu đôi tai trắng mềm cùng chiếc đuôi nhẹ như sương dưới áo hoodie rộng, để không ai nhìn ra thân phận linh thú. Trong mắt mọi người, Oner chỉ là cậu bé đi rừng hiền đến mức chẳng giống người của vị trí đầy áp lực ấy.Những ngày đầu thi đấu chuyên nghiệp, Oner liên tiếp phải hứng những lời chỉ trích nặng nề. Một pha xử lý thiếu hoàn hảo cũng đủ để anti mỉa mai; chỉ vài câu trên mạng cũng khiến mắt cậu hoe lên, mi run như muốn rơi nước. Đội phải tịch thu điện thoại, vì không ai muốn thấy Bạch Hổ con co mình trong góc, cắn môi đến đỏ bầm để cố nén khóc. Thế nhưng tất cả thay đổi vào mùa giải lịch sử ấy--năm T1 đứng trên sân khấu chung kết, với Doran trầm tĩnh, Keria sắc bén, Gumayusi ngẩng cao đầu, Faker như ngọn lửa không tắt, và Oner nhỏ bé nhưng ánh mắt sáng như sao. Trận đấu cuối cùng nghẹt thở; từng giao tranh như cắt vào phổi. Nhưng khi Nexus đối thủ nổ tung, khi cả sân vận động sáng rực tiếng gào thét, T1 đã làm điều chưa ai làm được: tự phá vỡ kỷ lục của chính mình, chạm vào một đỉnh cao mới trong lịch sử eSports. Oner đứng giữa sân khấu, tiếng pháo giấy rơi lên mái tóc, tim đập đến nghẹn.Lời chửi mắng, ngày tháng khóc thầm, những đêm tập đến run tay--tất cả tan thành khói. Đúng giây phút cậu cười vì chiến thắng, bản năng dồn về không…
"Wooje là tất cả những gì thuần khiết nhất mà tôi còn giữ lại được. Vì em, tôi có thể quỳ dưới chân Faker, có thể chia chác lợi nhuận với Peanut, có thể đưa dao cho Viper và có thể bán cả tương lai cho Chovy."Choi Wooje nhìn thấy Doran đứng đó, lặng lẽ và tận tụy. Em không biết rằng mỗi bước đi của anh đều để lại vết máu. Em không biết về những cuộc thương lượng ngầm nơi góc tối, nơi Doran sẵn sàng bị xé xác bởi bốn con sói dữ, miễn là em vẫn có thể mỉm cười trong lồng kính.Trong cuộc chiến này, không có anh em, không có bạn bè. Chỉ có những kẻ lợi dụng lẫn nhau để đạt được mục đích cuối cùng. Và mục đích của Doran, ngay từ đầu, đã chỉ có một: Choi Wooje.…
lee sanghyeok buộc miệng nói mình là gay sau khi bị ép đi hẹn hòai ngờ phản tác dụng, mấy đứa em của anh kéo anh đi xem chương trình hẹn hò và bắt anh tham giaplot được lấy ý tưởng từ chương trình mai mối của bà vương ở trung quốc.1. đây là sản phẩm của trí tưởng tượng, được viết dựa trên trí tưởng tượng của tác giả và để phục vụ trí tưởng tượng.2. sản phẩm không được viết nên nhằm mục đích bôi nhọ / hạ thấp bất kì cá nhân / tổ chức nào.3. các tình tiết, thoại, địa điểm, kiến thức,...trong truyện đều không mang tính xác thực và không áp đặt lên người thật ngoài đời.4. sản phẩm có thể chứa một số ngôn từ thô tục, tam quan không phù hợp với đời thực. chưa đủ nhận thức / không hợp với các cảnh báo ở đoạn đầu vui lòng cân nhắc kỹ trước khi đọc.5. tác giả có tâm thủy tinh, khó cười, dễ khóc, hay lo âu, thường xuyên suy nghĩ nên không mang truyện đi bất kì nền tảng nào khác dù với mục đích tích cực hay tiêu cực nào.6. cảm ơn bạn đã lựa chọn truyện của mình và đọc hết mấy dòng này. mong bạn sẽ cười thật nhiều và truyện của mình sẽ là một trong số những lí do khiến bạn cười trong hôm nay 🤍7. tác giả: maianh_maianh…