Rating: T. Categories: Fanfiction, Romance, Angst, Triangle love, một chút OOC, SE. Pairings: Liechtenstein/Lilli Vogel x Switzerland/Basch Zwingly (x Nyo!Austria/Anneliese Roderich). Summary: "Miễn là anh hạnh phúc. Miễn là anh hạnh phúc. Đúng vậy, chỉ cần anh hạnh phúc. Em cỏ thể làm bất cứ chuyện gì miễn là anh hạnh phúc. Kể cả từ bỏ hạnh phúc của chính mình. Chỉ cần anh hạnh phúc là đủ."Disclaimer: Nhân vật thuộc về tác giả Himaruya Hidekaz. Bìa truyện và các fanarts lấy nguồn từ Pinterest và được des bởi tôi. Văn phong là của tôi.BẢN QUYỀN THUỘC VỀ MIRIKADO_TORIKI, CHỈ ĐƯỢC ĐĂNG TRÊN W.A.T.T.P.A.D, KHÔNG CHO PHÉP RE-UP, CHUYỂN VER DƯỚI MỌI HÌNH THỨC.…
Cp : Chef Charles (Lee Jeongsoo) x Jung YoonJae Ship character - not ship actor•"Chúng ta hãy cứ sống như thế này đến hết đời nhé ?""Được"Yoonjae đung đưa đôi chân khi ngồi trên xích đu , gió thổi khiến tâm trạng nó tốt hơn - và hơn nữa , người đang đứng trước mặt nó đang chắn mất gió rồi ?.•Lưu ý tác giả nhắn đến độc giả : Mình viết lên bộ truyện vì vẫn còn tiếc việc hint và tương tác 2 anh nhà khá ít nhưng lại có mối liên kết rất lớn - fic này để chiều lòng các con dân đang thèm thuồng tương tác giữa 2 anh bé…
Gia đình Mitsui có thêm thành viên mới, Mitsui Hitomi. Hitomi là em họ bên mẹ của Hisashi, kém anh 3 tuổi, lúc nhỏ hai anh em rất thân nhau nhưng vì một số chuyện nên cả hai bị mất liên lạc. Bẵng đi một thời gian, Hitomi quay trở về và sống nhờ ở nhà Mitsui. Hitomi thân thiện, dễ gần, nhanh chóng làm quen với mọi người, kể cả bạn bè của Hisashi cũng rất quý mến. Dù vui và tự hào về điều này nhưng anh có cảm giác rằng đứa trẻ hồn nhiên tinh nghịch anh biết ngày xưa đã không còn nữa. Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì với Hitomi trong quãng thời gian qua? Bên dưới vẻ mặt tươi cười ấy là những tâm tư gì đang bị chôn giấu? Đây là câu chuyện về hành trình của Hitomi trên chuyến tàu xuyên màn đêm thăm thẳm, băng qua những vì sao, gặp gỡ những người bạn kỳ lạ, để tìm kiếm điểm đến của hạnh phúc dành riêng cho mình.#Một phiên bản kịch lấy cảm hứng từ truyện "Chuyến tàu đêm trên dải Ngân hà" của Miyazawa Kenji. #Bối cảnh và nhân vật mượn từ SlamDunk, có thể sẽ OOC tùy vào suy nghĩ và cảm nhận của mỗi người.#Hân hạnh nếu được đón đọc^^…
❛pavel nhận ra bản thân hắn lại lỡ phải lòng nhóc partner cách sáu tuổi kia của mình mất rồi...."không, không đâu, anh nhầm rồi ạ. em không có thích anh ấy.""mà phải là "em rất yêu anh ấy" mới đúng."❜warning: ooc, song phương thầm mến, angst, fluff, lowercase, he.author: summerstalent.________________⚠Tác phẩm chỉ được đăng tải duy nhất trên tài khoản @summerstalent tại Wattpad⚠________________⚠Tác phẩm viết ra để thỏa mãn tấm lòng fangirl chứ không dùng để nhạo báng bất kì cá nhân hay tổ chức nào⚠…
không phải creepypasta (nhưng có một chút liên quan tới creepypasta)Một câu truyện khi những kẻ khát máu trong rừng phải đối mặt với một thứ nguy hiểm hơn cảnh sát .Lưu ý: đây là 1 câu chuyện hoàn toàn hư cấu, mang tính giải trí là chính và không hề xúc phạm bất kỳ cá nhân hay tổ chức nào…
Một áng trữ tình buồn mình viết liên quan đến tình cảm giữa Yeonjun và bạn thông qua lời kể của Yeonjun. Đây chỉ là một câu chuyện do mình ngẫu hứng nghĩ ra vào một chiều hạ, mong nó sẽ đem đến cho bạn những cảm xúc tốt và chân thật ♡…
Vào thời điểm cấp bách, chỉ có duy nhất Tony Stark đủ ngu ngốc lập khế ước với một con rồng, để đảm bảo sự an toàn trong tương lai cho vương quốc của vua cha mình. Nhưng anh ấy đâu ngờ rằng cái giá phải trả cho nó sẽ là thứ mà anh ấy trân trọng nhất sau này. AU Rồng Stephen Strange x Hoàng tử Tony Stark-Au: Mermaid_in_space-Trans+edit: L.Cha*Fic trans đã có sự cho phép của tác giả. Nghiêm cấm tuyệt đối các hành vi mang bản dịch của mình đi nơi khác khi chưa có sự cho phép.…
Giữa những ngày lặng lẽ trôi qua, "tôi" dần nhận ra mình đã "sống mà chẳng sống". Mỗi bước đi, từng hơi thở, "tôi" tồn tại nhưng lòng thì trống rỗng, như thể mọi thứ chỉ đang đi ngang qua mình. Rồi từ những điều rất nhỏ bé, lặng thầm, một cơn mưa đến muộn, một bữa cơm nguội lạnh, một câu hỏi từ đầu bên kia điện thoại khiến tôi chợt hiểu ra rằng có những ngày không cần phải rực rỡ, chỉ cần còn cảm nhận được nỗi buồn và sự dịu dàng của đời sống, thì bản thân mình vẫn chưa hoàn toàn lạc mất.…