Cưới một bé khờ Minhyeong không chê trách ngược lại còn cưng chiều nhưng bé vợ của hắn thuộc người overthinking thì phải làm sao ? Ngốc thì ngốc nhưng người ta cũng biết nghĩ và biết buồn.Warning: ooc , chưa beta , gtri , healing…
Tôi và em gặp nhau trong một chiều nắng hạ. Em nhẹ nhàng, trong sáng tựa như một đóa hoa Nhài thanh khiết không vướng chút bụi trần. Em dịu dàng, và luôn an ủi, động viên tôi lúc khó khăn, trong mắt tôi em như một thiên thần được thượng đế ban tặng để cứu rỗi linh hồn tôi đang chìm trong sự u tối. Tôi yêu em nhiều hơn bất cứ thứ gì trên cuộc đời. Nhưng em ơi, sao em lại bỏ tôi mà đi, để lại tôi một mình đối mặt với hiện thực đầy nghiệt ngã này. Chính bản thân tôi cũng đã hiểu rằng tôi nhớ em đến da diết, tôi yêu em đến dại khờ. Em thích nhất là hoa Nhài, một loài hoa trắng tinh khôi cùng mùi hương ngọt ngào, dịu nhẹ thoang thoảng. Loài hoa ấy cũng giống như em vậy; tươi mới, tinh khiết như lúc mà em đến và cũng thật dịu dàng, nhẹ nhàng như cách mà em đi…
Xin chào đây là bộ chuyện đầu tay của tui nên tui mong mọi người thích nó Dù đề là all Harry nhưng không phải ai cũng sẽ đến được với harry đâu nhéVà lối văn của tui thì hơi hướng về nhưng đừng lo tui thích mềm không ăn cứngSau đây là phần giới thiệu cho chuyện nè!Đôi ta quen nhau và cùng nhau trải qua nhiều kỷ niệm, thử thách vậy sao lại không đến được với nhau?Xin lỗi vì đã không giữ em thật chặtXin lỗi vì lời hẹn không thànhXin lỗi vì những áng văn trong lòng vẫn chưa được thổ lộ sớm hơnXin lỗi vì anh đã không đủ dũng cảm để yêu em____________trích từ bọn y_____…
Đôi khi chúng ta tự hỏi, tại sao cứ phải liều mạng, thảnh thơi sống qua ngày cũng là sống mà nhỉ? Song, chỉ cần nghĩ thế giới này to lớn vô cùng, phong cảnh muôn màu sắc, bạn sẽ không cam lòng.Vậy rốt cuộc ý nghĩa của nỗ lực là gì? Nỗ lực không phải là thứ hôm nay bạn chiến đấu, đột kích một cái là có thể đạt thành tích.Nỗ lực là một quá trình dài đằng đẵng, đôi khi sẽ khiến bạn thất vọng, nhưng kết quả cuối cùng chắc chắn làm bạn thỏa mãn...Bạn khát vọng cuộc sống đỗi xử tử tế với bạn, nhưng kì thực cuộc sống chẳng quan tâm đến bạn đâu, bạn phải cố gắng gấp bội mới có thể đạt được cuộc sống như mong muốn.Nỗ lực đủ lâu, cuộc sống ắt sẽ công bằng.…
Đoản văn:Phía trên bia mộ khắc tên Bạch Lâm Uy, di ảnh là một ông lão nghiêm nghị. Vừa thấy, Bach Hoạ Y đã nhanh chân đi đến, đưa tay lau đi lớp bụi dày trên ảnh. Âm thanh nhẹ nhàng. " Ông ngoại, Y Y về rồi " Nói rồi gục đầu xuống bia mộ khóc nức nở, nước mắt từng giọt, từng giọt rơi xuống. " Ông ngoại, con xin lỗi. Mười năm qua con lưu lạc xứ người, không thể về thắp cho ông một nén nhang, là Y Y bất hiếu. Nhưng hôm nay con về rồi, con trở về để đòi lại tất cả những gì họ nợ chúng ta. Sớm thôi con sẽ bắt đám người đó xuống bồi tội với ông. " " Khi đó họ giẫm đạp lên máu xương của ông, của Bạch gia ta để có đực ngày hôm nay, mười năm trời sống trong vinh hoa phú quý, được người người ca tụng. Thế nhưng ngày tàn của họ tới rồi, cả Hạ gia phải bồi táng cùng ông. "…
Văn Án"Bé con, năm đó anh không hề liên quan nào đến Nam Vi mà em nói, anh nói thật đó."Hà Nhật Nam Minh năm đó là chàng trai mặt lạnh đầy sức hút, còn Dương Uyển Nghi như cô chỉ là một bé mèo thuần khiết và hay cười họ chẳng có sợi dây liên kết nào với nhau cả.Thế nhưng...Vào một mưa rào, Uyển Nghi đã để một cây dù cho anh và nói:"Bạn học, nhà tôi gần nên bạn dùng ô của mình đi" Nói xong cô cười mỉm rồi lấy sách che đầu rồi chạy đi.*thình thịch*Hóa ra anh cũng có cảm xúc, cảm xúc đó là yêu.Họ gặp nhau trong một ngày mưa tầm tã, rồi kết thúc tình yêu vào một ngày nắng hạ. Tác giả: Trăng Trong Nước*CHỈ DUY NHẤT ĐĂNG Ở WATTPAD*Ngày đăng tải: 09/05/2024Ngày viết: 09/05/2024Ngày hoàn thành: ?/?/?…
Ai cũng có một thời tuổi trẻ, một khoảng thời gian thanh xuân của riêng mình. Chỉ là thời gian cứ trôi qua một cách chậm rãi và vô tình khiến chúng ta khi quay đầu nhìn lại thì đã vô tình đánh mất nó từ lâu trong tiềm thức. Khi đó thanh xuân là một khái niệm gì đó hỗn tạp đan xen giữa hiện tại và quá khứ. Có những người đã bỏ qua nó, có người lại cố gắng quên đi. Nhưng lại có những người kiên trì sao chép nó lại vào trong những trang giấy mà chúng ta hay gọi nó là nhật ký.Nhưng, cuộc sống mà, đâu phải ai cũng có đủ thời gian để ngày ngày ghi chép lại mọi niềm vui, nỗi buồn của chính mình đâu. Cuộc sống bộn bề, lo toan khiến chúng ta phải ưu tiên thời gian cho nó nhiều hơn. Tuy nhiên, nếu có một người đủ sự kiên nhẫn, đủ sự bao dung, và có một tâm hồn mộng mơ giúp chúng ta ghi chép lại thì sẽ ra sao. Đó chắc chắn sẽ là một cuốn tiểu thuyết cuộc đời chứ không còn đơn thuần chỉ là một cuốn sổ nhật ký khô khan nữa. Chúng ta sẽ tạm gọi người đó là " người gác miền ký ức".Vậy, người đó là ai? Và ai sẽ là người may mắn được lưu giữ ký ức thanh xuân tươi đẹp của mình vào một cuốn tiểu thuyết đây ?…
Thể loại: Xuyên không, hài hước :)))) 1 x 1Nguồn: shexunEdit: Thủy Lưu Ly, Huyền Phong, Lạc Thanh Như ThủySố chương: 152 chương"Cuối cùng trẫm cũng cưới được nàng"Vừa dứt lời, hắn liền nở một nụ cười khiến cả đất trời như mất đi xuân sắc.Thế nhưng, dưới thành kia, có một nam nhân vẫn không ngừng hò hét như cũ: "Nếu nàng dám gả cho hắn, ta, nàng nhất định phải chết"Chính là nàng, đến thời khắc cuối cùng kia cũng đã nhận ra được lòng của nàng luôn lựa chọn hắn, từ trước đều là như vậy.…
Ôn Ninh - cô gái nhút nhát, chăm chỉ nhưng luôn bị lu mờ giữa những người xung quanh - bỗng chốc trở thành tâm điểm khi chuyện tình bí mật với Giang Thần, học bá cao ngạo , tài giỏi, lộ ra trước toàn trường. Từ những ánh mắt tò mò, những lời đồn thổi, đến sóng gió từ gia đình, Ôn Ninh lần đầu tiên phải đối mặt với áp lực lớn nhất đời mình.Nhưng bên cô luôn có Giang Thần - người bạn trai không chỉ tuyệt đối trung thành, lạnh lùng trong vẻ bề ngoài nhưng ngọt ngào, chu đáo đến từng chi tiết trong đời sống thường nhật. Từ những lời thì thầm lúc ôn bài, những nụ hôn dịu dàng đến cả sự quan tâm ấm áp tròng bệnh viện, anh khiến cô nhận ra rằng tình yêu thực sự không chỉ là cảm giác, mà còn là niềm tin và sự đồng hành không rời.Câu chuyện không chỉ là hành trình yêu đương ngọt ngào của cặp đôi, mà còn là cuộc chiến trưởng thành của Ôn Ninh - từ cô gái nhút nhát trở thành người phụ nữ độc lập, kiên cường, đủ sức đứng vững trước mọi khó khăn, với tình yêu làm động lực để vượt qua chính bản thân mình.…
Hán việt: 他绝对是个bug[无限] + 十尾兔 (该角色涉嫌开挂)Tác giả: Thập Vĩ ThốBeta: Quất Tử AnThể loại: Đam mỹ - Vô hạn lưu - Khoa học viễn tưởng - Giới giải trí - HE - Chủ thụ - Sảng văn - Phát sóng trực tiếpTình trạng: Hoàn thành (310 chương + phiên ngoại)Nguồn QT : wikidichNhân vật chính : Hòa NgọcTóm tắt:Trong thế giới thi đấu sinh tồn liên tinh, nơi mọi tuyển thủ phải chiến đấu bằng sức mạnh và mưu trí, Hòa Ngọc - một "nhược kê" chỉ số chiến đấu bằng 2 - lại trở thành bug hệ thống, không ngừng đảo ngược quy tắc trò chơi và khiến toàn vũ trụ phải cúi đầu kinh hãi.Lập ý: "Kẻ yếu không đáng sợ - đáng sợ là kẻ yếu biết lợi dụng luật chơi.""Bản edit này chưa nhận được sự đồng ý của tác giả, chỉ dùng cho mục đích phi lợi nhuận và đăng duy nhất tại wattpad juzi777.Nếu bạn thấy chúng được đăng ở nơi khác và bị thu phí, nơi đó chắc chắn là đồ ăn cắp."…
Chương 8: hoa Diệp Tử 2“ lão phu hiệu Mộ Tình, ta vô tình có đk cây hoa Diệp Tử, bị bọn chúng biết nên mới dẫn đến họa sát thân như vậy ” Mộ Tình dựa ng bên thân cây trúc nói.Hoa Diệp Tử? Tiêu Dao Nguyệt nhướng mày nhìn Tiểu Đào bên cạnh. Tiểu Đào hiểu ý, bước đến ghé sát tai Tiêu Dao Nguyệt nói:“hoa Diệp Tử là loài hoa quý, có 6 cánh hoa màu đỏ và có nhụy màu đen (ta chém) loại hoa này có tác dụng đả thông kinh mạch, đối vs các võ giả thì có thể tăng thêm một cấp. Làm cho các giác quan nhạy bén hơn, điều quan trọng Diệp Tử 200năm mới nở một lần, phải có duyên cơ mới gặp đk nên chỉ cần hoa nở sẽ có ng chết vì chúng chính vì vậy nên mới đk gọi là hoa Diệp Tử.” Tiểu Đào nói xong liền quay về vị trí cũ. Hơhơ đả thông kinh mạch? Tiêu Dao Nguyệt chỉ để ý đến bốn chữ này, đôi mắt phát sáng nhìn Mộ Tình. Nếu có hoa Diệp Tử thì cái danh hiệu phế vậy này của nàng cũng sẽ tự loại bỏ. Nhưng ngoài mặt thì lạnh nhạt “ haz chỉ vì một cây hoa mà đuổi giết ng ta như này, đúng là lòng tham con ng mà.” đã diễn thì phải diễn cho thật sâu.Mộ Tình kinh ngạc nhìn Tiêu Dao Nguyệt, thấy nàng ko có long tham cướp đồ nên cũng buông lỏng “ khụ khụ, lão phu bây giờ bị trọng thương. Nếu cô nương chịu cứu lão thì lão phu nhất định sẽ giúp cô nương đả thông kinh mạch.” Ngay từ đầu Mộ Tình đã biết Tiêu Dao Nguyệt bị tắc nghẽn kinh mạch, chắc chắn bị hạ độc từ nhỏ ms vậy.Tiêu Dao Nguyệt thì khỏi nói rồi. Vui long trời lở đất nhưng vẫn ra vẻ khó sử “ giúp ông thì ta tất nhiên sẽ giúp còn ông đả thông kinh mạch giúp ta thì ta cung kính ko bằng tuân lệnh”.Tiểu Đào tự cảm thấy bản thân vô cùng trấn định nếu ko nhìn tiểu thư nhà nàng diễn sâu như vậy thì nãy giờ ko biết nàng đã hộc bao nhiêu búng máu rồi.Mộ Tình cười cười, biết Tiêu Dao Nguỵêt đã đồng ý giúp lão nên Mộ Tình nói “ gần đây có một cái miếu hoang, cảm phiền cô nương dìu ta tới đó.”Sau một hồi vất vả dìu Mộ Tình đến thì cũng đk nghỉ ngơi. Tiêu Dao Nguyệt phát hiện...…
"Khi đồng hồ điểm đúng mười hai giờ, bên cạnh những ô cửa sổ sẽ là những phông lì xì đỏ rực được quý nhân gửi tặng đến mọi người. Món quà tinh thần vào mười hai giờ đêm ngày 28 Tết Âm Lịch xin được gửi trao đến bạn như một lời chào đầu năm. "Nhõng Nhẽo của Anh" - lời chúc được gói ghém trong những con chữ được trau chuốt tỉ mỉ, hi vọng sẽ là một món quà tinh thần được gửi đến để niềm vui của bạn được trở nên trọn vẹn nhất.Đó là sự tâm huyết của người gieo chữ "O_mael_wl". Song song đó là tinh thần nhiệt huyết của người giữ chất thơ của tác phẩm "BngTr0". Không thể không kể đến là sự tận tuỵ của những hoạ sĩ giữ lại vẻ đẹp ngày xuân qua từng gam màu nhẹ nhàng zz.24fk và hoàn thiện chúng một cách chỉnh chu nhất "_dauwypukiti". _____________________________ "- Nếu em về quê... anh có nhớ em không?"Sanghyeok nhìn thẳng vào mắt cậu. Ánh mắt nuông chiều, khóe mắt cong cong đầy ý cười, trước sự yêu thương của Jeong Jihoon, anh thừa nhận mình đầu hàng vô điều kiện. Dướn người, anh đặt lên đôi má mềm của Jihoon một nụ hôn."- Anh nhớ, sẽ rất nhớ em."…
" Không một bức thư tình hay bài thơ nào có thể bộc lộ hết được tình yêu mà em dành cho anh ."Một thiếu nữ quý tộc cấp thấp vướng phải số phận bị gả hôn cho một bá tước đứng tuổi - người mà vợ chỉ mới mất được vài tháng. Trong một lần cãi vã với cha mẹ, cô với tinh thần tự do không chịu khuất phục đã tự tay dùng kéo cắt đứt mái tóc dài óng ả của mình. Không thể chấp nhận điều này, và chỉ còn khoảng 2 tháng cho đến ngày sinh nhật của cô gái, cô sẽ hoàn toàn thuộc về vị bá tước, phụ mẫu vì vậy đã nhốt cô vào trong một căn phòng nằm ở vị trí rất cao so với mặt đất - chỉ cần rơi xuống sẽ thịt nát xương tan. Ở trong căn phòng ngộp thở này, thứ duy nhất giúp cô kết nối với thế giới là chiếc cửa sổ nhỏ giúp cô nhìn ra bên ngoài với những con người ngày ngày hoạt động và làm việc. Và cô đã dần dà sa vào lưới tình với anh chàng thợ điêu khắc ở căn hộ đối diện - cô yêu anh với một tình yêu thầm kín nhưng cũng vô cùng đắm say.Truyện được viết theo dạng nhật kí kể lại câu chuyện tình yêu trái ngang của cô gái trong suốt 2 tháng ròng ngắm nhìn người yêu qua khung cửa sổ - nơi mà sự thơ mộng làm bàn đạp lên ngôi. Với những đêm cô đơn mà trái tim vẫn loạn nhịp, với những sóng gió vủa vây khi bị ép phải kết hôn với người mà mình không yêu. Cô gái sẽ cho chúng ta thấy thế nào là cuộc sống của một con người không được phép sống cuộc đời của mình trong thời đại phong kiến, đồng thời thể hiện khát khao được yêu tuy âm thầm mà mãnh liệt vô cùng ! Mời các bạn đón đọc !…
Độc tố cá nóc, hay tetrodotoxin, là một trong những chất độc nguy hiểm nhất từng được biết đến. Chỉ cần một lượng rất nhỏ đã đủ gây tử vong, với mức độ độc mạnh gấp hàng nghìn lần xyanua. Điều đặc biệt nguy hiểm là độc tố này không mùi, không vị và không bị phá hủy khi nấu chín, nên việc chế biến hay đun nấu hoàn toàn không làm giảm độc tính. Khi xâm nhập vào cơ thể, tetrodotoxin chặn dẫn truyền thần kinh, gây tê môi lưỡi, liệt tay chân và cuối cùng là ngừng hô hấp, trong khi nạn nhân vẫn còn tỉnh táo. Hiện nay không có thuốc giải đặc hiệu, việc cứu sống chỉ dựa vào cấp cứu và hỗ trợ hô hấp kịp thời. Chính vì mức độ nguy hiểm này, cá nóc bị cấm khai thác, buôn bán và sử dụng làm thực phẩm ở Việt Nam.Rắn garter (rắn nước Bắc Mỹ): Kháng tetrodotoxin rất mạnh do đột biến kênh Na⁺. Có thể ăn sinh vật chứa TTX mà không chết.Kỳ giông da sần (newt - Taricha): Bản thân chứa độc cá nóc với nồng độ cao, nên tự kháng luôn độc của chính mình.Một số loài cá nóc khác: Không tự đầu độc lẫn nhau vì đã thích nghi với TTX.Bạch tuộc vòng xanh: Mang và dùng TTX để giết mồi → cơ thể chịu được độc.Một số loài ốc biển, cua, sao biển: Tích lũy TTX nhưng không bị ảnh hưởng.Cá heo: Kháng một phần, đủ để chơi chứ không đủ để ăn nhiều.****Thể loại : Ngược,r21, trùng sinh , boylove…
Tuyển bọn admin cho 'Hội Đồng Trẻ Trâu'°• Đến với hội động, bọn mày sẽ được hộ tống cần sa, lá đu đủ đầy đủ, mỗi tháng lương gần tỷ đô để ăn chơi lên láng.°• Bọn mày phải là trẻ trâu, rảnh rỗi thì rủ thêm bọn trẻ nghé vào phá. Phải có tài, không có tài thì có sắc, không tài không sắc thì phải bẩn bựa.°• Ưu tiên gái, gái vào nhóm admin rồi phải show mặt cho anh em chiêm ngưỡng *dâm đãng face*°• Hội đồng không chứa chấp một số thể loại như thanh niên nghiêm túc, trẻ em trong sáng ngây thơ trồng bạch liên hoa, trẻ trâu mang thai và đàn ông cho con bú, các loại máu lồn dồn lên não, tinh dịch nuốt vào mồm, bị sâu khoét não...°• Bọn nào viết dogcode là sủa, viết tiếng alien thì tự giác tìm đĩa bay về hành tinh, viết không dẫu thì nhảy lên bàn thờ làm phật tổ.|Hội Đồng Trẻ Trâu|…