Cậu sẽ nhớ nhung tớ cả đời chứ ?Tớ không biết nữa. Vì chẳng ai phải có nghĩa vụ nhớ nhung ai cả đời cả.Em chỉ có một ước nguyện duy nhất thôi. Đó là, xin anh...mãi mãi, đừng rời xa em.Anh luôn ở đây, vĩnh viễn ở đây, dẫu muôn vàn đổi thay.Sài Gòn, 23.11.2018…
bản edit được thực hiện dựa trên bản gốc, có điều chỉnh câu chữ để phù hợp với cách diễn đạt tiếng việt, nếu thấy lỗi sai xin hãy góp ý lịch sự, đồng thời truyện cũng được chia sẻ với mục đích phi lợi nhuận và đã có sự cho phép của tác giả. chỉ đăng tải duy nhất tại wattpad, vui lòng không chuyển ver, không reup!…
Truyện mượn nhân vật, kể về mối tình đầu của Kyo.Bản thảo+ Nội dung: Kyo (chủ thớt).Update by: Cua.--------------------------------#Vì hiện tại Kyo bị tịch thu hết các thiết bị cần thiết (điện thoại, máy tính,...) trừ giấy và bút, nên Cua sẽ thay Kyo đăng truyện. Có gì sai sót mong mn góp ý nhẹ nhàng, Cua sẽ sửa và rút kinh nhiệm ạ ^^.*NOTE: Mong mn đừng mang truyện ra ngoài, nếu muốn phải xin phép Kyo trc.…
18+ với sự cố gắng và vụng về. Những mối tình đơn phương hay thoáng qua của tuổi trẻ. 18+ với nhiều nhiệt huyết cho tương lai. Một mình đơn độc giữa thành phố xa lạ. 18+ với lòng tự nhủ sẽ mạnh mẽ hơn từng ngày. Và 18+ của tôi đang tiếp diễn..…
Em có một bí mật mà chẳng ai biết đâu. Em chỉ cất giữ trong trái tim mình, nơi ấy dành riêng cho anh mà thôi... Các mẩu truyện nhỏ làm nên một câu chuyện lớn...…
Đó là buổi chiều hoàng hôn đẹp đến mức nao lòng...Cơn gió biển thổi mát rượi vào bờ đem theo tiếng rì rào của con sóng phía xa xa, cậu nhóc con ngẩn người nhìn về phía xa xa... Nơi đó có một cô gái với nụ cười tươi như nắng ban mai, vẫy tay chào tạm biệt cậu:- Hẹn gặp lại nhé nhóc, nhóc lớn nhanh chị đợi! Và rồi cậu thấy, lồng ngực mình đập "thụp" một nhịp... Giống như cơn gió biển thổi qua để lại cảm giác lành lạnh, cô gái đó đến và đi, để lại trong cậu biết bao suy nghĩ vẩn vơ, nhưng cảm xúc mà cậu cảm nhận rõ ràng nhất đó chính là cảm giác buồn, trái tim mới lớn của cậu đã biết phải đi đến đâu rồi!!!Đôi khi trên cùng một con đường, lúc đi lướt qua nhau, chúng ta đã vô tình... chạm vào nhau! Câu chuyện kể về một cậu nhóc thích làm phi công trẻ lái máy bay bà già, với châm ngôn "tán gái là phải lầy"!!! .........Vài lời của bạn tác giả: Mình vốn định viết ra một câu chuyện tình cảm trong sáng đáng yêu, nhưng càng về sau thì nội dung lại không hề trong sáng như cái tiêu đề truyện nữa. Vì thế, các bạn hãy cân nhắc trước khi xem nhé!…
Bạn đã bao giờ yêu một người mà người đó lại không yêu bạn?Bạn đã từng yêu ai đó hết mình nhưng chỉ lặng lẽ quan sát, giúp đỡ họ trong bóng tối?Bạn có từng yêu ai đó mà bạn biết họ nhưng họ không biết bạn?Trên thế giới này. không phải ai cũng được suông sẻ trong tình yêu. Đúng vậy, sẽ có người vui vẻ bên cạnh đó cũng có người đau khổ, sẽ có người hạnh phúc đồng thời cũng có người bất hạnh. Bạn sẽ làm sao nếu bạn rơi vào trường hợp những người đau khổ mà không phải hạnh phúc? Liệu bạn có giống như cô gái trong câu truyện này? Hãy cho tôi biết!!…
Yêu anh từ cái nhìn đầu tiên, chìm đắm trong tình đầu ngọt ngào tưởng chừng chỉ có trong mơ, nhưng cuối cùng, tôi thật sự chỉ có thể tìm thấy anh những cơn mơ. Anh đã đi rồi, từ ngày đó tôi không thể thấy dáng ai cao cao từ nhà đối diện sáng sớm chờ tôi cùng đi học, không thể thấy nụ cười khiến tôi say. Anh mang theo nhịp tim rung động của tôi đi cùng, để tôi nguyện sống mãi trong ký ức, hẹn anh ở kiếp sau.___Truyện đã được xuất bản trong Tập truyện ngắn Tóc Mây Nối Mảnh Xuân Thì (Nhà xuất bản Lao Động), phát hành toàn quốc năm 2025.…
Nụ cười của cậu làm rạng lên ngày hôm nay của tôimỗi ngày tôi lại thương cậu thêm một chút, một chútkhông cần đáp trả. chỉ cần cậu vui vẻ, an yên hạnh phúc. bấy nhiêu là quá đủ bới tôi…
Người bạn thân nhất của tôi Hứa Tình, tốt nghiệp trường trọng điểm 985.Cô ấy bị người ta bán sang Myanmar, bị cắt thận còn bị rút sạch máu.Trước khi c.hết cô ấy còn gửi cho tôi một tin nhắn: "Trịnh Lâm mình sắp không xong rồi, cậu phải cẩn thận Mạnh Hạo, người tiếp theo bị bán thận sẽ là cậu..."Tôi quay đầu qua nhìn người đang nằm bên cạnh mình, anh ta là Mạnh Hạo... bạn trai tôi.…