Có một bản tình ca chưa viết xong,một đóa quỳnh chỉ nở đúng một lần,và một người từng là ánh sáng,giờ ngồi lặng lẽ giữa khói hương ký ức...Khi em bước vào đời anh như mùa hè năm ấy,anh cứ ngỡ mình sẽ được sống lại -cho đến khi mất em...Etude này, anh chơi mãi không hết nốt.…
"Nếu tình yêu là một khát vọng, khi nào ta mới đạt được nó!? Nếu tôi nói yêu và thích là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau của cảm xúc, ai sẽ hiểu được...."Chỉ là một sự hứng thú viết ngẫu nhiên, đây là tác phẩm đầu tay, mong mọi người ủng hộ, tuy sẽ có nhiều thiếu sót và hơi ngớ ngẩn.…
•Chuyện hơi theo mạch phim nhưng tớ sẽ tập trung vào câu chuyện của NutHong hơn nha và thay đổi một số tình tiết •Chuyện gì sẽ xảy ra nếu NutHong được đào sâu hơn về tính cách?•Truyện update thứ 3-5-7(chuyện sẽ không drop,đôi khi au bận quá không thể cập nhập chuyện theo lịch)=> Truyện được viết bởi Wilie🐬 vì lí do riêng nên đăng tại tài khoản này…
Hoàn cảnh đẩy đưa em đủ điều .Em không biết yêu như thế nào?.Gia cảnh của em làm sao xứng được với anh. Em yêu Anh và Anh cũng yêu em nhưng không thể bước qua được ranh giới ấy .Thôi xin đành hẹn lại kiếp sau đôi ta cùng chung đường.…
Rất mong các bạn bỏ chút thời gian đọc vài dòng tâm sự trước khi bắt đọc với câu chuyện, vì nếu không đọc rất có thể đọc sẽ dẫn đến những hiểu lầm không đáng có: THẬT RA câu chuyện teen này mình viết cách đây hơn 4 năm rồi (đăng lần đầu tiên ở 1 web khác vào mùa hè năm 2013), khi đó bản thân vẫn trẻ con lại là mem mới tập tành viết lách nên văn phong khá yếu, không tránh khỏi những sai sót trong chính tả cũng như cách dùng từ, đặt câu.BÂY GIỜ mình có viết truyện khác ở wattpad với danh xưng khác, thể loại khác, văn phong giờ cũng được nhận xét là mượt mà và uyển chuyển rồi. NHƯNG mình rất nhớ đứa con đầu lòng "Tomboy Nổi Loạn" này vì trang web trước kia đăng đã bị lỗi, fix lại thành ra mất hết cả lượt views và comments. Mà các web khác thì copy tràn lan, không giữ đúng nguyên bản. VÌ VẬY mình quyết định đăng lại truyện ở mái nhà chung Wattpad. Mình không còn giữ được bản gốc nữa: số chương, tên chương bị các web đảo lộn hết rồi. Giờ đành chia lại số chương thôi, còn tên thì không nhớ nữa. Ngoài việc lược bỏ phần giới thiệu nhân vật và một số chỗ trình bày ''thừa thãi'' nhằm phục vụ cho việc đọc của các bạn dễ dàng hơn, mình vẫn GIỮ NGUYÊN phần văn bản trước kia (sẽ không sửa bất cứ nội dung hay từ ngữ nào). MONG các bạn không nghĩ mình bảo thủ, đơn giản đây là kỉ niệm đẹp đối với cá nhân mình. Nó là minh chứng cho một thời trẻ con lông bông và cũng là quãng thời gian "ngô nghê" khi mới theo đuổi đam mê. Xin cảm ơn!Rose Sullivan…
Dear my first love!Ở nơi xa xôi đó cậu có từng cảm thấy tớ đang gọi tên cậu không? Cậu có từng nhớ đến tớ lần nào không? Cậu sẽ trả lời như thế nào nếu tớ hỏi rằng "tớ thích cậu nhé" nhỉ?…
Tên: Hóa ra đã nhiều năm như vậyTác giả: Diệp DiệpThể loại: thanh xuân vườn trường, tình đầuGiới thiệu ngắn:Kiều An đi du học suốt năm năm chưa từng ló mặt về Việt Nam, cô không dám về, vì cô là một con rùa nhút nhát, cô sợ gặp lại anh, gặp lại bản thân từng ngu ngốc như nào theo đuổi anh không màng đến tự trọng của bản thân.Khoảnh khắc gặp lại hóa ra cũng không drama như cô tưởng, cô cố giữ cho vẻ mặt bình tâm như người đi trên dây của Bích Phương, nhưng trong lòng thật ra trào lên một triệu đợt sóng như hai triệu năm của Đen Vâu.Anh vẫn còn yêu người đó, còn cô thì lại vẫn yêu anh.Cay đắng như thế, hóa ra đã nhiều năm như thế, kẻ ngu muội nhung nhớ một cuộc tình học trò nhàn nhạt như nước trà cuối, lại là cô. Vẫn là cô. Luôn là cô.…
"Chờ em... một chút nữa thôi..."Writer (Tác giả): #BiGenre (Thể loại): Fanfiction, Oneshot, Hanahaki, boyxboy.Pairing (CP chính): Yoonjin/SIN👉 Nhân vật không thuộc sở hữu của chúng tớ. Tất cả các tình tiết trong truyện đều được xây dựng từ trí tưởng tượng.👉 Vui lòng không đem, mang, vác tác phẩm đi nơi khác mà không có sự cho phép của team.…
Mười năm tưởng dài, chốc lát hoá ra lại ngắn. Đêm nay có hai người, muốn yêu và được yêu. Căn nhà nhỏ ấm áp trở lại, vì lòng người cũng ấm áp trở lại rồicre bìa: threads @san_siiii…
Mối tình đầu bao giờ cũng đến thật khó ngờ nhưng cũng chỉ thoáng chốc. Dù vậy, dư âm mà nó để lại khiến mỗi người chắc hẳn còn nhớ mãi, và có khi còn khó có thể mà quên được.....…