Cảm giác thích một người sẽ là như thế nào nhỉ? Cảm giác bản thân cố gắng thật nhiều để được ở bên người ấy là như thế nào nhỉ?Shin Yechan không biết, cậu ấy chỉ biết một thứ thôi , đó là KIM JAEHAN! Cùng xem Yechan đã làm sao để được ở bên điều quý giá của cậu ấy nhé 💚💚…
Tên truyện: Kẻ thù không đội trời chung của tôi cuối cùng cũng phá sảnTác giả: Tương Tử BốiNhân vật: Hạ Hàm x Nhạc Văn VănChuyển ngữ: Socrates (hantuoc.wordpress.com)Tiến hành: 13.10.2020…
Thuyền chèo Focalors và FurinaAi notp xin hãy bỏ quaBìa ảnh lụm đc ở bên Pinterest, sẽ sớm tìm ảnh khác tự làm cho vào___________________________________Warning⚠️: Có thể fic và nhân vật OOC, ko đúng nguyên tác của Fu và Fo…
ca khúc chủ đề: đào hoa nặc - g.e.m đặng tử kỳkiện khí dương quang công x ôn nhu hiền lành thụ.mẩu truyện ngắn viết về chiến bác với niềm yêu thương mãnh liệt từ tui.lấy ý tưởng từ một fmv được đăng trong trang fb: Ổ Nhỏ Của Nguyệt Dạ.…
Cái này mình Tran lại từ truyện của bạn meow-mix mình sẽ để link dẫn đến truyện chính. Có gì các bạn thông cảm nhé!nội dung về cuộc sống quanh quẩn thất hình đại tội sau cái chết thứ 108 của Elizabeth Liones. 1 cô gái khác cũng có tên Elizabeth ( thứ 109) đến xin việc làm tại quán Boar Hat.Có đề lưu ý là các bạn phải đọc truyện tranh trước khi đọc cái này nhé. Tại nó có Hard spoiler ý…
"Từ ánh nhìn đầu tiên tôi đã nhận ra em.Như thể đôi ta vẫn luôn vẫy (đuôi) gọi nhau"Duongrhy version.---Chuyển ver đã có sự đồng ý của tác giả. Tác phẩm gốc: [Kookmin] Chuyện tình Hwayang thuộc về @mochiarmy. Vui lòng không mang đi đâu.…
Tỏ tình thất bại, quyết định đi du học 7 năm. Sau khi trở về nộp đơn vào công ty của người đã từ chối mình khi đó, phát hiện người đó đã trở nên bá đạo hơn, vô sĩ hơn, lại còn cố ý tiếp cận mình. Vừa mới tỏ tình thành công thì đã bắt mình về nhà, tốc độ đám cưới còn nhanh hơn khi nói hai chữ "đồng ý". focus on Chaennie…
" Cậu đã từng nghĩ đến một tương lai... nơi mà hòa bình được lặp lại như thế kỉ trước, khi con người sống chan hòa hạnh phúc chưa? "" Còn tớ đã nghĩ đến nó... hàng thế kỉ rồi "-----------•-----------ꜱᴇʀᴇɪɴ * : Hoàng hôn ló dạng sau cơn mưa…
I woke up to a sound.It wasn't loud, nor urgent, just a soft, deliberate knock against wood. The kind that lingers, waiting to be acknowledged.Knock, knock.The room was dark, except for the faint glow of streetlights bleeding through the curtains. Everything looked the same: the walls, the ceiling, the bed I was lying on.Nothing was out of place.And yet, something felt wrong.Knock, knock.The sound wasn't coming from the front door. It was closer. Much closer.Right outside my bedroom.The room stayed still, wrapped in darkness, thick and suffocating, with only the tick of the clock echoing through the quiet. I didn't move, didn't turn on the light. I just lay there, listening - letting the sound drift through the rhythm of my breath.I had locked the front door. My smart lock made sure no one could enter without the code.So then... who was standing out there?…